Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 885: CHƯƠNG 885: TIỂU NAM NHI THAY ĐỔI RẤT NHIỀU!

Có điều, chỗ khác biệt của nàng là, những cô gái khác đều thích tỏ ra mềm mại đang yêu khi ở trước mặt Giang Chu.

Hoặc là ngoan ngoãn hoặc là đáng yêu, hoặc là vừa ngoan vừa đáng yêu.

Chỉ nàng nàng luôn giả dạng hành một con cọp mẹ, cứ không vui là sẽ lộ răng mèo ra rồi nói muốn cắn Giang Chu.

Có thể là bởi vì nàng vốn là một nhân viên nhỏ, làm nhân viên không phải chính là như vậy sao, luôn phải đấu trí đấu dũng với sếp sao.

Quá mềm yếu là sẽ bị bắt nạt, nhưng quá cường thế lại sẽ bị làm khó dễ.

Cho nên Tô Nam có thể nắm chắc cái độ này ở giữa hai người.

Dĩ nhiên, khi miệng lưỡi sắc bén thì đúng là rất cần ăn đòn.

“Chuyện công ty đã giải quyết xong chưa?”

Giang Chu hơi lưỡng lự một lúc, sau đó lắc đầu: “Vẫn chưa, anh đang định giữ bọn họ lại để dằn vặt, xem có thể dằn vặt ra hoa không.”

Tô Nam nghiêng người đối mặt với Giang Chu: “Tại sao vậy?”

“Mẹ kiếp, phải cho bọn họ nếm thử cái tư vị vô kế khả thi này chứ!”

“Ah, hình như tâm lý trả thù của anh rất nặng nhỉ!”

Giang Chu nhe răng cười: “Anh chỉ lấy đạo của người trả lại cho người thôi, cho nên em ngàn vạn lần đừng trêu chọc anh.”

Tô Nam nhịn không được mà chớp chớp mắt: “Boss, ý của anh là, anh cũng sẽ đối xử với em như vậy à?”

“Đó là đương nhiên, anh là người đàn ông vô tình!”

Tô Nam bỗng nhiên ôm cổ của Giang Chu, rồi tiến lên chặt miệng của Giang Chu lại.

Một lúc lâu sau, nàng có chút cảm giác không thở nổi.

Thế là nàng bỏ qua cho Giang Chu, gò má nổi lên một vệt đỏ ửng.

Cái này hoàn toàn khác biệt với chuyện Phùng Tư Nhược không biết hô hấp bằng mũi khi hôn, mà Tô Nam là vì sô pha quá chật chội, cho nên hô hấp không thuận cho lắm.

“…”

Giang Chu kinh ngạc nhìn Tô Nam, ánh hơi có hơi khó hiểu.

Hắn cảm thấy Tô Nam đã thay đổi, nàng đã trở nên chủ động hơn trước nhiều.

Tô Nam trước kia là thế nào?

Nàng tình nguyện giấu suy nghĩ ở trong lòng, ngoài miệng luôn nói không muốn không muốn, không được không được.

Thậm chí nàng còn không đi học vì muốn áp chế tình cảm của mình.

Sau đó, nàng tạm nghỉ học rồi chạy về nhà một mình để trốn tránh.

Mình đi tìm nàng, nàng còn cố tình nói sai địa chỉ.

Nếu như không phải ông cậu kia quá ngây thơ, thì có lẽ hai người bọn họ vẫn chưa gặp lại được nhau.

Thời điểm đó, Tô Nam thật sự giống như một con vịt đã đun sôi nhưng vẫn còn mạnh miệng.

Nàng biết rõ là mình thích, nhưng lại ép mình không thừa nhận.

Nhưng từ sau khi nàng trở về Thượng Kinh từ nhà, những tình trạng đó đã biến mất sạch.

Giống như ngày hôm qua, nàng còn có ý kiến khi mình không đút đồ ăn cho nàng.

Hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ phải mượn cớ khi muốn ăn một bát canh thịt dê.

Loại thay đổi này làm cho Giang Chu cảm thấy thú vị, nhưng hắn lại không biết nguyên nhân của loại thay đổi này.

“Anh còn chưa đến à?”

Giang Chu lấy lại tinh thần: “Đến cái gì?”

Tô Nam cắn môi: “Lấy đạo của người trả lại cho người nha.”

“Mẹ nó, em bảo anh đến anh liền đến, vậy là anh không có mặt mũi à?”

“Anh…”

Tô Nam thở phì phò, bỗng nhiên lại nâng chân lên.

Hai người vốn đang trong tư thế ôm nhau.

Một chân của Tô Nam bị kẹp giữa hai chân của Giang Chu, cho nên nàng vừa mới nhấc chân lên, loại cảm giác thoải mái và đau đớn kia quả thật là …

“Đậu xanh rau muống, Tiểu Nam Nhi, em muốn mưu sát chồng à!”

Tô Nam bỗng nhiên nhảy xuống ghế sô pha, mặt đầy đắc ý: “Đáng đời!”

Giang Chu cắn răng: “Hôm nay em đừng hòng có bữa sáng để ăn.”

“Hừ!”

Đúng lúc này, bỗng nhiên có tiếng mở cửa ở trên tầng hai vang lên, nhưng lại không chỉ một, mà là ba tiếng mở cửa.

Ngay sau đó, các âm thanh chào buổi sáng từ trong hành lang bay xuống.

Tô Nam nheo mắt lại, dùng ánh mắt cảnh cáo để nguýt Giang Chu một cái.

Ý là đang ra hiệu cho Giang Chu không được tiết lộ chuyện hai người ngủ ở trên sa lon.

Giang Chu nhe răng trợn mắt mà bò dậy, trực tiếp véo má nàng một cái.

“Boss khốn, anh lại bắt nạt em nữa, ngày mai em sẽ về nhà.”

“Đừng uy hiếp anh, hơn nữa em hãy kiểm tra ví tiền trước khi uy hiếp anh đi.”

Tô Nam hoi sững sờ: “Tại em em phải kiểm tra ví tiền?”

Giang Chu lộ ra nụ cười đắc ý: “Anh đã giấu chứng minh nhân dân của em rồi, em còn cmn đòi về nhà?”

“Ah?!’

“Ha ha!”

Tô Nam cắn môi: “Tại sao lại giấy chứng minh thư của em?”

Giang Chu chỉnh sửa quần áo một chút: “Còn không phải sợ em chạy mất, rồi lại phải đi tìm lần nữa sao!”

“Giang Chu…”

Tô Nam nhịn không được mà nhào qua, ôm lấy eo của Giang Chu…

Giang Chu đưa tay vỗ vỗ đầu của nàng, để nàng không nên quá cảm động.

Một lát sau, Tiểu Nam Nhi ôm đủ rồi, định đi lên lầu đánh răng rửa mặt.

Chương 885 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!