Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 887: CHƯƠNG 887: BỞI VÌ BỌN HỌ KHÔNG NHIỀU TIỀN BẰNG TÔI!

Hoàng Kỳ bỗng nhiên che miệng cười: “Không phải anh nói là người ta không dám mắng anh sao?”

Giang Chu có hơi xấu hổ: “Mẹ kiếp, anh cũng không ngờ là chuyển phát nhanh.”

“Vậy làm sao bây giờ?”

“Nhân dân lao động không dễ dàng, đi mở cửa thôi.”

“Ừm, đi thôi.”

“???”

Giang Chu thầm nói trong lòng, mình cmn là ‘nóc nhà’ cơ mà.

Thế là hắn hùng hùng hổ hổ đứng lên, đi mở cửa biệt thự.

Lúc này, bên ngoài cổng biệt thự, ông anh chuyển phát nhanh đang chống nạnh, đầu đầy mồ hôi.

Anh ta nhìn thấy Giang Chu thì nhịn không được mà thở dài.

“Đại ca, lần sau có ở nhà thì trả lời một câu có được không?”

“Hoặc là anh ghi chú để ở trước cửa cũng được, đừng bắt người ta phải chờ nữa.”

Giang Chu móc ví ra, rút một tấm ‘Mao gia gia’(100 đồng) đưa qua: “Xin lỗi người anh em, thật sự là không nghe thấy, cầm mua bao thuốc đi nhé.”

Ông anh chuyển phát nhanh sửng sốt một chút, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén: “Anh đang vũ nhục tôi, loại chuyển phát nhanh này còn cần anh tự ra nhận sao? Mau vào ngủ đến trưa đi, tôi có thể chờ được.”

“Mẹ nó, ông anh hài hước thật.”

“Hì hì, cảm ơn ông chủ khen thưởng.”

Ông anh chuyển phát nhanh đảo mắt đã chuyển qua bộ mặt tươi cười, vui vẻ cầm tờ 100 đồng kia, sau đó lái chiếc xe điện màu lam của mình, chậm rãi đi đến nhà tiếp theo.

Cùng lúc đó, một chiếc Mercedes màu đen chậm rãi đi đến, cuối cùng dừng lại ở trước cổng biệt thự của Giang Chu.

Giang Chu lập tức thu nụ cười lại, đưa mắt nhìn qua.

Lúc này, cửa xe Mercedes từ từ mở ra.

Người đi ra từ vị trí tài xế, đương nhiên chính là Dương Chấn đã lo lắng cả đêm qua.

Mà ghế lái phụ thì là một cô bé ăn mặc quần áo bó sát, lại còn hở rốn.

Cô bé này có gương mặt như con lai, da dẻ cũng rất trắng.

Hơn nữa, trong lòng nàng còn ôm một hộp gì đó, chứ không phải đi tay không.

Xem ra chắc là rượu ngoại rồi.

“Giang … Giang tổng, đã lâu không gặp!”

Giang Chu thản nhiên nhìn Dương Chấn: “Dương tổng, tại sao lại rảnh rỗi đại giá quang lâm nơi này vậy?”

Dương Chấn tằng hắng một cái: “Nói quá lời nói quá lời, tôi biết Giang tổng trở về Thượng Kinh, cho nên cố tình đến tìm ngài để uống hai chén.”

“Thật sao?”

“Dĩ nhiên, ngài xem, tôi còn mang rượu đến luôn rồi này!”

Dương Chấn đưa tay chỉ chỉ qua bên kia.

Miệng Dương Chấn thì nói là rượu, nhưng ngón tay thì chỉ chếch lên trên.

Mẹ nó, thùng rượu này thật cmn là vừa to lại vừa tròn.

“Dương tổng, tôi nhớ là, chúng ta đã thành đối thủ từ cuối tháng trước rồi mà.”

Dương Chấn lau mồ hôi lạnh trên trán: “Giang tổng nói gì vậy chứ, tôi chỉ là một nhân viên quèn thôi mà.”

“Thật sao? Anh không phải là thủ hạ đại tướng đắc lực nhất của Trương Minh à?”

“Không phải không phải không phải, Giang tổng ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, tôi là thủ hạ đại tướng, nhưng tôi không thuộc về người nào cả, tôi chỉ thuộc về ByteDance thôi!”

Giang Chu mỉm cười, quay người đi vào phòng: “Muốn nói chuyện thì vào nhà tâm sự đi!”

Dương Chấn vội vàng nháy mắt với cô gái ở phía sau, sau đó cất bước đi vào trong.

Có điều, sau khi đi vào phòng, vị phó tổng giám đốc của ByteDance này lại ngây ngẩn cả người.

Bởi vì trong biệt thự này không chỉ có một mình Giang Chu.

Bên phía nhà ăn còn có bốn cô gái có phong cách bất đồng đang ngồi trên bàn ăn.

Dương Chấn há hốc mồm, sắc mặt bỗng nhiên trở nên lúng túng.

Tuy rằng cô gái mình dẫn đến cũng là một mỹ nữ, dáng người rất sexy và bốc lửa, nhưng hoàn toàn không phải là một cấp bậc với bốn cô gái trước mặt này.

Nhất là cô gái mặc quần hoa ở gần cầu thang kia, loại mỹ nữ cấp bậc này là rất hiếm thấy.

“Dương tổng? Tại sao anh lại ngẩn người rồi?”

“A? A, không có gì, chỉ là không ngờ lại có nhiều người như vậy thôi.”

Giang Chu cười khẽ một tiếng: “Đây là em họ số một, em họ số hai, em họ số ba và em gái của tôi.”

Dương Chấn miễn cưỡng cười một tiếng: “Thì ra gia tộc của Giang tổng lại lớn như vậy.”

“Chứ sao nữa, nào nào nào, qua đây ngồi đi.”

“Ồ ồ, được rồi.”

Dương Chấn ngồi xuống ghế sa lon, chợt nhớ đến cô gái mình dẫn qua: “Vela, cô mau để rượu lên bàn đi.”

Cô gái gật đầu, liếc mắt nhìn trộm Giang Chu một cái, sau đó đặt thùng rượu lên bàn.

“Dương tổng, tặng rượu còn có người đặc biệt bưng bê cơ à, đây là thư ký của anh à?”

“Không phải không phải, đây là một người bạn của tôi, tiếng Anh rất tốt, trước kia Giang tổng nói là khẩu ngữ không tốt lắm, nên muốn học khẩu ngữ, đúng không?”

“Ồ, học khẩu ngữ à?”

Bốn cô gái trong phòng ăn nghe mấy người nói chuyện trong phòng khách liền hừ lạnh một tiếng.

Nói thế nào thì các nàng cũng là sinh viên của đại học hàng đầu, chẳng lẽ lại không hiểu mấy lời đó sao?

“Thật sự là biết tìm cớ, đây là trang phục để đi dạy học à?”

“Bảo sao vừa rồi Giang Chu lại nói là tặng ngực, thì ra là đã có dự mưu từ trước!”

“Nhất định chính là tâm tư của Tư Mã Chiêu, người qua đường đều biết.”

“Danh tiếng của anh trai ở trong vòng tròn Thượng Kinh là thế nào? Sao tặng quà cũng khác biệt như vậy…”

“Nhất định là đại sư thèm chân hoặc là đại ca thèm ngực gì gì đó rồi!”

Chương 887 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!