Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 888: CHƯƠNG 888: BỞI VÌ BỌN HỌ KHÔNG NHIỀU TIỀN BẰNG TÔI! (2)

Sở Ngữ Vi nghe thế liền cúi đầu liếc nhìn của mình một cái, lại nhìn mấy cô gái ở bên cạnh một cái, cuối cùng lại nhịn không được mà thở dài, biểu cảm có hơi mất mát.

“Hình như chỉ có Tô Nam là có thể đấu lại với Vela kia.”

Tô Nam đỏ mặt nói: “Tôi mới không thèm so.”

Hoàng Kỳ cười trộm hai tiếng: “A, đã kín hết phòng rồi, chị em nào nhường phòng cho Vela này đây?”

“Nếu anh chị dám nhận, chị liền gọi điện thoại cho cha mẹ luôn!”

“Ủng hộ ủng hộ, cắt đứt chân của Giang Chu luôn đi!”

Cùng lúc đó, Giang Chu nhịn không được mà xoa đầu gối.

Mẹ nó, thân thể của mình mới có 21 tuổi thôi mà, cái tuổi này mà đã bị thấp khớp rồi à?

Làm sao mới ngồi một lát mà đã thấy đau nhức rồi?

“Giang tổng, ngài làm sao vậy? Chân không khỏe à?”

Giang Chu vô cùng dứt khoát mà xua tay: “Không có chuyện gì, anh cứ nói chuyện của anh là được.”

Dương Chấn nháy mắt ra hiệu cho Vela: “Mau, mau ngồi xổm xuống để xoa bóp chân cho Giang tổng đi!”

“Được rồi!”

“Ai, khoan đã!” Giang Chu bảo mỹ nữ con lai ngừng lại, chỉ chỉ về phía sau mình: “Đừng một lời không hợp liền ra tay, chỗ này còn có camera kìa.”

Dương Chấn cười ngượng ngùng: “Giang tổng nói gì vậy chứ, tôi chỉ bảo cô ấy mát xa chân cho anh thôi mà.”

“Được rồi được rồi, cô ấy chưa qua thì không sao, vừa qua lại càng đau hơn này.”

“Vậy thì phải mát xa nhẹ rồi, Vela ngồi xuống đi…”

Giang Chu đưa tay ra cản lại: “Dương tổng, nếu như tôi đoán không sai, thì anh đến đây để đầu hàng nhỉ?”

Dương Chấn ho khan một tiếng: “Thật ra thì tôi vẫn trung thành với công ty, trung thành với ngài.”

“Được rồi, đừng nói mấy cái thứ lảm nhảm này, mọi người đều là lão hồ ly, ai mà còn không hiểu chứ!”

“…”

Giang Chu lộ ra một nụ cười: “Rất xin lỗi Dương tổng, con người của tôi tương đối thẳng thắn, cũng không thích lãng phí thời gian!”

Dương Chấn nghe xong liền gật đầu: “Giang tổng thật sự thẳng thắn, được rồi, đúng là tôi đến để đầu nhập vào ngài.”

“Tôi tương đối tò mò là, anh có thể mang đến cho tôi cái gì?”

“Tôi có thể giúp ngài thám thính kế hoạch của Trương Minh.”

“Ví dụ như?”

“Hiện giờ Trương Minh đã đi qua phố Wall!”

Giang Chu hơi cau mày: “Trương Minh đi phố Wall làm gì?”

Dương Chấn hơi sửng sốt một chút: “Không phải ngài ngăn cản SoftBank sao? Cho nên Trương Minh mới đi tìm người hợp tác không, chứ không chịu ngồi chờ chết.”

“Tôi? Không có mà, từ khi trở về Thượng Kinh, tôi vẫn chưa gặp mặt đoàn đại biểu của SoftBank.”

Dương Chấn mím môi một cái, trên mặt viết đầy vô cùng kinh ngạc.

Giang Chu nói mình không gặp mặt đoàn đại biểu của SoftBank?

Nhưng mà điều này có thể sao?

Rõ ràng là trong phòng của Charles cũng có hộp kẹo mứt lê, hơn nữa Charles cũng giả vờ bệnh thật.

Ký hợp đồng cũng không ký, mà chỉ để lại một cục diện rối rắm.

Thế mà Giang Chu lại nói như không có quan hệ gì cả?

“Giang tổng, ngài đang nói đùa à?”

Giang Chu lắc đầu: “Từ sau khi trở về, tôi vẫn ở nhà với mấy cô ấy, bơi lội nướng thịt gì gì đó, chứ chưa đi đâu cả.”

Dương Chấn nuốt nước miếng, do dự một chút rồi mới mở miệng: “Giang tổng, tôi đã nói rồi, tôi và ngài là người cùng phe mà.”

“Ừm, cho nên tôi không cần thiết phải lừa anh, đúng là tôi chưa gặp mặt Charles.”

“Vậy vì sao Charles lại không gặp bọn tôi, không không không, vì sao Charles lại không ký hợp đồng với Trương Minh?”

Giang Chu hơi nghiêng người về phía trước: “Thì ra các anh căn bản là không biết cái gì cả?”

Dương Chấn cảm thấy mình đã nghĩ nhầm cái gì đó rồi: “Đúng là chúng tôi không biết nguyên nhân trong đó.”

“Rất đơn giản, bởi vì SoftBank không đủ sức!”

“Vậy vì sao bọn họ lại không đủ sức?”

“Cái này còn cần hỏi sao, bởi vì bọn họ không nhiều tiền bằng tôi.”

Một lúc lâu sau, Dương Chấn dẫn Vela đi ra khỏi biệt thự.

Anh ta vẫn không thể hỏi xem là Giang Chu đã làm cái gì.

Cũng không có đầu nhập thành công, hay là tìm đường lui cho bản thân.

Nhưng anh ta biết được hai tin tức rất quan trọng.

Một là Giang Chu không gặp mặt với SoftBank.

Đây là chính miệng Giang Chu nói ra.

Chỉ tra một chút là có thể điều tra được, nên căn bản là không cần nói láo chuyện này.

Nói cách khác, là SoftBank đã chủ động bỏ qua cơ hội ký hợp đồng.

Tin thứ hai là, Giang Chu đã thu được một khối tài sản kếch xù.

Có vẻ như cái tin này là nguyên nhân chính trong đó.

SoftBank nghe thấy tin này liền bị dọa cho không dám ký hợp đồng nữa.

Vậy thì bây giờ Trương Minh đi phố Wall cũng có tác dụng gì?

SoftBank không chơi nổi, chẳng lẽ đám tư bản ở phố Wall liền chơi nổi?

Coi như tư bản ở phố Wall cho được, vậy chắc chắn là bọn họ sẽ có yêu cầu càng quá đáng hơn.

Nói không chừng bàn tay của bọn họ còn dài hơn cả tập đoàn Chu Tinh, thậm chí còn muốn khống chế toàn bộ ByteDance luôn.

Xong xong xong.

Lần này, Trương Minh đi phố Wall là hoàn toàn vô nghĩa rồi.

Con bài chưa lật của Giang Chu bây giờ đã lớn đến mức có thể trực tiếp ra tay rồi, nhưng Giang Chu vẫn không có ra tay, chắc là vì muốn dằn vặt Trương Minh.

Chờ Giang Chu chơi chán rồi, dằn vặt đủ rồi, khi đó Giang Chu mới nhảy ra ngoài, nói cho Trương Minh biết, người anh em uổng công rồi, kết cục đã được định trước từ khi tôi trở về rồi.

Chương 888 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!