Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 905: CHƯƠNG 905: CHỈ LÀ MỘT THƯƠNG NHÂN NHỎ BẤT LỰC VÀ NGẢ NGỚN! (2)

Sở Hùng và Trần Uyển Oánh nhịn không được mà liếc mắt nhìn nhau.

Bọn họ rất rõ ràng tính nết của con gái nhà mình.

Con gái họ đã kiêu ngạo từ nhỏ đến lớn rồi.

Muốn để con bé bỏ tự tôn mà mặc đồ búp bê để phát tờ rơi ở bên đường, còn phải hô hào ở giữa đường như vậy.

Chuyện này là một chuyện khó khăn đến mức nào chứ.

Thật sự không ngờ Ngữ Vi lại chủ động làm loại chuyện này vì Giang Chu.

Đây là chuyện mà hai vợ chồng họ nghĩ cũng không dám nghĩ.

Trên thế giới này, có lẽ chỉ có Giang Chu mới có thể để cho con gái mình làm đến mức này.

“Vậy… vậy sau đó thì sao?”

Sở Ngữ Vi không khỏi thấy uể oải: “Sau đó đã bị Giang Chu bắt gặp, còn bị đá một cái.”

Giang Chu: “???”

“Tên chó chết này dám đá con?” Sở Hùng giận tím mắt: “Súng của tôi đâu? Súng của tôi đâu??”

Sở Ngữ Vi kéo cha mình một cái: “Ai nha, cha nghe con nói hết đã!”

“Còn có cái gì để nói?”

“Giang Chu bắt được con xong liền nói với con, không cho con làm loại chuyện này, còn nói nào có bà chủ đi phát tờ rơi ở trên đường.” Mặt Sở Ngữ Vi hơi đỏ lên: “Sau đó Giang Chu đưa con đi ăn bò bít tết, còn tặng quà giáng sinh cho con.”

Sở Hùng nheo mắt lại: “Thật không?”

“Dĩ nhiên, Giang Chu, đúng không nha?”

Sở Ngữ Vi kéo cánh tay của Giang Chu, hy vọng Giang Chu nghiệm chứng trí nhớ của mình.

Giang Chu nói đúng, rất đúng, nhưng lần sau em phải nói hết một lần đi!

Nếu như cái đầu chó của anh mà rơi thật thì có oan uổng hay không.

Cùng lúc đó, sắc mặt Sở Hùng đã dễ coi hơn không ít.

Trần Uyển Oánh cũng dần dần khôi phục nụ cười, còn nhịn không được mà véo véo má của con gái.

“Song phía đều lao đến, tình cảm của người trẻ tuổi thật tốt.”

Giang Chu gật đầu, hắn rất tán thành lời này.

Tình cảm của người trẻ tuổi đúng là rất tốt, nhưng mà mình là lao đến nhiều phía.

“…”

Cùng lúc đó, người một nhà chủ nhiệm Hồ cũng đã hiểu rõ rồi.

Đây cmn không phải là bạn học cấp ba gì cả!

Đây rõ ràng là con rể dẫn vợ về nhà mẹ đẻ mà!

Lão Sở này xấu thật.

Con rể thì nói là con rể đi, vì sao lại giới thiệu là bạn cấp ba của con gái nữa.

Làm hại cả nhà bọn họ còn động tâm tư muốn kết thông gia nữa.

Cùng lúc đó, sắc mặt Hồ Cường đã hết sức khó coi.

Tiền Mỹ cũng nhíu chặt lông mày, yên lặng không nói gì.

Hóa ra hai người này đã là một cặp từ lâu rồi.

Chẳng trách lại kẻ xướng người họa, nội ứng ngoại hợp, còn làm cho mọi người xấu hổ như vậy.

“Đúng rồi, Giang Chu, tên nhóc nhà cháu bận rộn như vậy, vì sao còn cố tình về Lâm Giang một chuyến?”

“Cháu đã nói rồi mà, cháu về thăm chú và dì.”

Sở Hùng cười nhạt: “Nói thật đi.”

Giang Chu tằng hắng một cái: “Làm một đại gia trăm tỷ có tiếng, cháu có trách nhiệm cống hiến cho quê hương của mình.”

“Cho nên?”

“Nhận lời mời của thị trưởng, trở về đầu tư.”

“…”

Sở Hùng và chủ nhiệm Hồ đồng thời để chén rượu xuống, trên mặt viết đầy chấn động.

Mẹ nó, trò chuyện lâu như vậy rồi, hóa ra thương nhân kia cmn đang ngồi ở trước mặt?

Giang uống rượu ở trong chén, ngẩng đầu nhìn về phía hai người.

“Hai người nhìn cháu như vậy làm gì?”

“Cháu chỉ là một thương nhân nhỏ bất lực và ngả ngớn mà thôi!”

Hơn mười giờ đêm.

Bữa tiệc liên hoan gia đình của Sở gia cũng đã kết thúc.

Người một nhà chủ nhiệm Hồ cũng đi xuống dưới, đi từng bước đến con đường cái vắng vẻ trong khu chung cư.

Lúc này, ba người nhà Sở gia và Giang Chu cũng đi xuống theo, mọi người nói lời tạm biệt với chủ nhiệm Hồ.

Tuy rằng bảy người đều đang mỉm cười, nhưng ánh mắt lại có chút khác nhau.

Mờ mịt, cảnh giác, nghi ngờ, khó hiểu, mừng rỡ…

Tất cả những ánh mắt này đều hội tụ ở trên người của Giang Chu.

Tên nhóc trẻ tuổi im lìm không nói một tiếng nào này, đã tạo thành chấn động rất lớn cho đêm nay.

Chủ nhiệm Hồ thở dài một hơi, dừng bước chân lại.

“Dừng bước đi, Giang tổng, đúng là tuổi trẻ tài cao mà.”

“Nào có nào có, vẫn là chủ nhiệm Hồ càng già càng dẻo dai.”

Chủ nhiệm Hồ nhìn về phía Sở Hùng: “Lão Sở, anh cho tôi một niềm vui bất ngờ quá lớn rồi đấy.”

Sở Hùng ho khan một tiếng: “Lão Hồ, tôi cảm thấy không cần để lộ chuyện này ra ngoài.”

“Như vậy sao được, anh có một người con rể giỏi giang như vậy, sao có thể giấu diếm được! Hơn nữa, hai đứa nhỏ vẫn chưa kết hôn, nói không chừng còn có người muốn cướp con rể của anh đấy, ha ha ha!”

Hai mắt Giang Chu sáng lên: “Thật hay giả? A, chủ nhiệm Hồ, đừng đi vội, nên nói tỉ mỉ chuyện cướp con rể đã rồi hãy đi.”

Sở Ngữ Vi liếc mắt nhìn Giang Chu, hừ một cái: “Anh muốn bao nhiêu mới thấy đủ?”

“Hử? Bao nhiêu là có ý gì, em đừng nói xấu anh, cẩn thận anh kiện em tội phỉ báng.”

“Hừ!”

Cùng lúc đó, Sở Hùng và Trần Uyển Oánh đều nhìn về phía Giang Chu.

Thật sự là bọn họ chỉ biết là Giang Chu vẫn đang gây dựng sự nghiệp mà thôi.

Kiếm tiền, lái xe sang trọng, mua rượu mua quà để lấy lòng.

Nhưng bọn họ thực sự không ngờ Giang Chu lại giàu có đến mức được thị trưởng mời về đầu tư.

Phải giàu có đến mức nào mới có thể được lãnh đạo thành phố mời về chứ?

Loại chuyện này mà thấy ở trên ti vi thì không đáng ngạc nhiên chút nào.

Nhưng nếu như phát sinh ở ngay trước mặt, thì làm thế nào cũng cảm thấy không chân thực!

Chương 905 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!