Tài sản trăm tỷ…
GDP một năm của thành phố Lâm Giang là bao nhiêu? Cũng chỉ có 110 tỷ mà thôi.
Đại học danh tiếng, giá trị con người trăm tỷ.
Người như vậy, đúng là lựa chọn tốt nhất để làm con rể.
Nhưng mà nghe con gái nói, tên này suốt này đi trêu hoa ghẹo nguyệt ở khắp nơi.
Có lẽ đây chính là điểm duy nhất mà bọn họ không hài lòng với Giang Chu.
Với tính cách của con gái, nếu bảo con bé rời bỏ Giang Chu thì còn không bằng giết chết con bé đi cho xong.
Bọn họ cũng không có cách nào khác, chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ như vậy.
Có điều, trừ điểm này ra thì Giang Chu vẫn rất tốt với con gái nhà mình.
Điểm này đã được kiểm chứng qua nhiều chuyện.
Cũng bởi vì Giang Chu và Sở Ngữ Vi đều ở Thượng Kinh.
Cho nên ba năm nay, hai vợ chồng bọn họ mới yên tâm để con gái đi học xa như vậy.
“Chú Sở, dì Trần, cháu về nhà đây.”
“Cảm ơn chú và dì đã chiêu đãi!”
“Tay nghề của dì Trần quả thực là tuyệt, món xương sườn kia mà mang ra ngoài bán phải có giá 50 đồng.”
Trần Uyển Oánh hơi nheo mắt lại: “Món sườn xào chua ngọt đó, chỉ tính riêng nguyên liệu cũng đã 90 đồng rồi.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Thật sao? Đám chăn heo này thật là, tiền bị bọn họ kiếm sạch rồi.”
Sở Ngữ Vi nhịn không được mà che miệng cười trộm: “Rõ ràng là anh nịnh nọt không thành công có được không.”
“Đúng đúng đúng, là lỗi của anh, lần sau nhất định sẽ đổi kiểu khác.”
Sở Hùng nhìn tên con rể chó má này của mình, có chút bất đắc dĩ mà nói: “Lần sau có thể nói trước một câu khi có chuyện lớn như vậy không?”
“Cha vợ, nói trước thì không phải là niềm vui bất ngờ rồi.”
“Cậu bây giờ chỉ mang đến nỗi sợ chứ không phải niềm vui.”
“Không vui thật à?”
“Ah, coi như là có một tí tẹo đi.”
Giang Chu mỉm cười: “Được rồi, cháu rút lui trước đây.”
Sở Ngữ Vi bỗng nhiên tiến lên: “Giang Chu, khi nào anh về Thượng Kinh, không phải sắp khai giảng rồi sao?”
“Còn có vài vấn đề liên quan đến chuyện đầu tư, nên chắc là phải vài ngày nữa mới về được, nếu như kịp thì sẽ đón em đi về luôn.”
“Được, vậy em chờ anh ở nhà.”
Giang Chu vẫy tay chào, rồi biến mất ở trên con đường.
Trần Uyển Oánh nhịn không được mà liếc mắt nhìn con gái: “Haiz, thật sự là con gái lớn không dùng được mà, vừa mới về nhà được một tuần mà đã muốn đi theo người khác rồi.”
Sở Ngữ Vi bị nói cho đỏ mặt: “Mẹ, con có thế đâu, chỉ là đi với Giang Chu sẽ an toàn hơn mà.”
“Đúng đúng đúng, thuận tiện hơn, an toàn hơn, vậy sao trước kia không chọn đại học gần nhà một chút.”
“Ah. Đó là do cha đề cử mà, cha còn nói là Giang Chu có thể chăm sóc con nha.”
Lúc này, Sở Hùng đã không nhịn được mà đi tới: “Khi đó cha chỉ thuận miệng mà thôi, ai biết con sẽ nghe lời như vậy chứ.”
Sở Ngữ Vi nhăn mũi ngọc một cái: “Con đi Thanh Bắc không phải là vì Giang Chu.”
“Haiz, con gái lớn không dùng được mà.”
“A…A… A… , không phải, cha mẹ, hai người đừng trêu chọc con nữa.”
Dưới ánh trăng, khu chung cư Giang Đông có những tiếng cười thẹn thùng vang lên.
Cùng lúc đó, Giang Chu đã trở về khu chung cư Thánh Trạch.
Hắn vừa đẩy cửa vào nhà, liền nghe thấy tiếng leng keng đinh đang ở trong phòng bếp.
Giang Chu cảm thấy rất kinh ngạc, lại không hiểu ra sao.
Đây là chuyện gì thế này?
A, hình như đồ dùng trong nhà đã được lau rửa một lượt.
Nhất là cái tủ giày bẩn thỉu và lộn xộn này, giờ đã được lau sạch sẽ và gọn gàng ngăn nắp.
“Cha, cha về rồi à?”
Giang Chu thay dép, chậm rãi đi vào trong nhà.
Đúng lúc này, Giang Hoành Sơn cầm cán chảo đi ra, ánh mắt có hơi sắc bén.
“Tên nhóc thối này, con dám bẫy cha à!”
“???”
Giang Hoành Sơn quơ quơ cán chảo: “Mẹ con vừa mới gọi điện thoại cho cha, hỏi cha vì sao suốt ngày đi uống rượu, còn phạt cha làm việc nhà, làm xong phải chụp ảnh gửi cho mẹ con, nhất định là con đã báo cho mẹ con biết.”
Giang Chu tỏ vẻ oan uổng: “Con chỉ nói cha ra ngoài uống rượu, chứ không nói là ngày nào cha cũng đi mà.”
“Ừm? Vậy sao mẹ con lại biết được?”
“Cha đoán xem…”
Giang Hoành Sơn trợn tròn mắt lên: “Nói như vậy là mẹ con lừa cha, hơn nữa còn lừa gạt thành công?”
Giang Chu cười ngây ngô một trận: “Cha, cha kết hôn với mẹ lâu như vậy, làm sao lại không có chút kinh nghiệm đối địch nào vậy?”
“Aiz, mấy ngày này quá dễ dàng, cho nên mất cảnh giác.”
“Thật ra thì mẹ cũng muốn tốt cho cha thôi, uống rượu nhiều là hại người.”
Giang Hoành Sơn khoát khoát tay: “Thật ra thì không phải vì uống rượu, mà chỉ là trò chuyện với bạn bè mà thôi, nhất là chiến hữu cũ gặp mặt, chú Sở con mà rảnh rỗi thì cũng sẽ đi.”
Giang Chu ợ một cái: “Nói với con cũng vô dụng, dù sao con cũng không dỗ mẹ giúp cha đâu.”
“Tên nhóc thối này, không thương cha chút nào cả, à đúng rồi, con ăn cơm ở đâu thế?”
“Cha còn quan tâm con ăn cơm ở đâu cơ à, đúng là không dễ dàng mà, con mà chờ cha thì chắc là chết đói luôn rồi.”
Giang Hoành Sơn thấy hơi xấu hổ: “Cha vừa mới hầm canh gà, con muốn uống một chén không?”
Giang Chu nhếch miệng cười: “Thôi bỏ đi, con ăn ở nhà chú Sở rồi.”
“Con cũng không khách khí với bên đó nhỉ.”
“Con là con rể của Sở gia bọn họ mà.”
“Đúng, còn là con rể Phùng gia nữa, à đúng rồi, Tư Nhược sao rồi?”
“Vẫn tốt, đang chờ sinh, tâm trạng không tệ lắm.”
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”
Chương 906 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]