Sau khi cúp điện thoại.
Giang Chu đi về ký túc xá của mình.
Hắn vừa đẩy cửa ra, chỉ thấy Từ Hạo Đông đang ngồi luyện tạ tay ở trong ký túc xá.
Cao Văn Khải đang ngồi xổm đếm tiền ở trước bàn.
Trương Nghiễm Phát thì đang nhe răng trợn mắt mà ôm một bản bách khoa toàn thư anh văn.
Giang Chu cảm thấy hơi kinh ngạc khi nhìn thấy một màn này.
Trường học vừa mới khai giảng, đại bộ phận các cô em khóa dưới vẫn trong giai đoạn hoa vô chủ.
Thế mà ba con hàng này lại có thể an tĩnh ngồi trong ký túc xá.
Đếm tiền và tập tạ thì đã đành, lại còn ngồi học từ đơn tiếng anh?
Mẹ nó, phòng ký túc xá này bắt đầu tự lập tự cường từ bao giờ vậy hả?
Giang Chu lùi lại một bước, ngước mắt nhìn lên biển số phòng.
208, không sai mà!
Mấy con hàng này mới mắc bệnh gì rồi hả?
“Các ông đang làm cái trò mèo gì vậy? Sao tự nhiên lại chăm chỉ như vậy?”
Trương Nghiễm Phát nghe thấy âm thanh ở phía sau thì thuận tay khép sách lại: “Lão Giang, tôi nghĩ kỹ rồi, tôi nhất định phải thi nghiên cứu sinh.”
Giang Chu kéo cái ghế qua lót xuống đáy mông: “Trước kia ông nói là học nghiên cứu sinh chỉ lãng phí thời gian thôi cơ mà?”
“Ông cũng biết tôi xuất thân từ một huyện thành nhỏ, nhưng sau khi kiến thức sự phồn hoa của Thượng Kinh, thì tôi thật sự không muốn trở về đó nữa, thi nghiên cứu sinh chính là đường ra duy nhất của tôi.”
“Ồ, điều này cũng đúng, ông nghĩ như vậy là đúng, thành phố lớn đúng là tốt hơn một chút, cũng nhiều cơ hội hơn.”
“Ừm, hơn nữa cha mẹ tôi cũng ủng hộ tôi, cho nên tôi không muốn lãng phí thời gian nữa.”
Giang Chu nói xong liền quay sang nhìn về phía Từ Hạo Đông: “Ông thì sao, sao tự nhiên lại bắt đầu rèn luyện cơ thể rồi?”
Từ Hạo Đông thả tạ tay xuống, thở dài: “Lão Giang, học đại học ba năm, mà tôi chả học được cái mịa gì cả, lại cảm thấy cơ thể càng ngày càng tệ hơn.”
“Cái này cmn không phải bình thường sao, ông một ngày có thể bắn sạch máy bay bay trên trời rồi mà.”
“Cho nên, tôi đã tiến vào giai đoạn dưỡng sinh rồi, ít nhất cũng phải khôi phục lại trạng thái 18 tuổi đã.”
Từ Hạo Đông chỉ chỉ vào chén trà, trong đó có ngâm ‘cẩu kỷ’.
Bên góc bàn còn có một túi sâm Mỹ.
Giang Chu gật đầu với vẻ hơi suy tư, lại nhìn về phía Cao Văn Khải.
“Ông thì sao, ông lại đang làm cái quỷ gì?”
“Lão Giang, ông cũng biết nhà của tôi có chút tiền, cha mẹ tôi cho tôi không ít phí sinh hoạt, trước kia tôi chỉ biết lãng phí, hiện giờ tôi phải tiết kiệm một chút.”
Giang Chu hơi sững sờ: “Làm sao vậy? Gia cảnh sa sút rồi hả? Có cần tôi hỗ trợ gì không?”
Cao Văn Khải lập tức lắc đầu: “Không phải, tôi chỉ muốn khống chế chi tiêu của mình một chút mà thôi, cố gắng rèn luyện phẩm chất mộc mạc gian khổ này.”
“Hiểu rồi, ông đang khống chế tốc độ tiêu tiền của mình đúng không?”
“Không sai, tôi muốn khống chế nghiêm ngặt từng đồng tiền trong tay của mình.”
“…”
Giang Chu không nói, mà chỉ lẳng lặng nhìn mấy con hàng này.
Hắn nhìn một lúc, bầu không khí trong ký túc xá từ từ trở nên yên lặng.
Cuối cùng, Trương Nghiễm Phát ném cuốn bách khoa toàn thư qua một bên, rồi che mặt lại.
Từ Hạo Đông cũng thả tạ tay xuống, lắc lắc cánh tay đã đau nhức.
Cao Văn Khải thì nhét tiền vào trong ví, mặt đầy phiền muộn.
“Mẹ nó, mỗi lần khai giảng là các ông lại phải trang bức, cho rằng ông đây không nhìn ra à?”
“Nỗ lực thi nghiên cứu sinh, chậc chậc.”
“Còn ngồi đếm tiền?”
“Cái này thì càng cmn ngoại hạng, trở về tuổi 18?”
“Nói nhảm ít thôi, rốt cuộc là đang làm gì?”
Trương Nghiễm Phát thở dài: “Tôi gặp một cô gái rất xinh đẹp đang muốn thi nghiên cứu sinh.”
Từ Hạo Đông mấp máy đôi môi khô khốc của mình: “Tôi định cởi trần chơi bóng rổ ở trên sân bóng cạnh thao trường vào ngày mai, để cho các cô em khóa dưới có thể nhìn thấy phong thái mê người của tôi, nhưng tập mãi mà vẫn không có chút cơ bắp nào cả, móa!”
Lúc này, Cao Văn Khải cũng ngẩng đầu lên: “Tôi quen một cô nàng khóa dưới bên đại học Thanh Bắc, tuần này là sinh nhật…”
“Ồ, thì ra là tán gái, khoe dáng người và gom tiền mua quà tặng, mẹ nó, liếm cẩu liếm đến không có giới hạn.”
“Lão Giang, lần nào khai giảng thì ông cũng đả kích tính tích cực của bọn tôi, đúng không?”
Từ Hạo Đông liều mạng gật đầu: “Đúng đúng, mấy năm nay chúng tôi chẳng làm được trò trống gì, tất cả đều do ông đả kích.”
Giang Chu trực tiếp bĩu môi khinh thường: “Tìm bạn gái là cần mặt dày, các ông làm mấy cái trò mèo này thì có tác dụng mẹ gì.”
“Cần mặt dày là sao?”
“Đi, đi ra thao trường với tôi, nơi đó có rất nhiều các cô em khóa dưới, các ông qua đó chọn mục tiêu đi.”
Ba con hàng liếc mắt nhìn nhau: “Lão Giang, thật hay giả vậy?”
Giang Chu đứng lên, sửa quần áo: “Muốn tìm đối tượng, bước đầu tiên là phải xác định loại hình thích hợp với bản thân.”
“Ví dụ như Trương Nghiễm Phát, ông thích hợp với các cô em xuất thân từ nông thôn hoặc là thành phố nhỏ, như vậy sẽ có chủ đề chung, còn có thể giả vờ thành một đàn anh có kinh nghiệm.”
“Đậu xanh rau muống, có đạo lý!”
Trương Nghiễm Phát nhất thời có một loại cảm giác như vén mây mù thấy trời xanh.
Chương 913 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]