Cùng lúc đó, Từ Hạo Đông đã bu lại: “Tôi thì sao?”
“Loại người như ông thích hợp với loại con gái đầy lòng nhiệt tình, ít nhất cũng sẽ không sợ hãi loại người biến thái như ông.”
“Vậy còn tôi thì sao?”
“Ông…” Giang Chu nhìn Cao Văn Khải: “Nói thật, ông vẫn thích hợp với vị lão phú bà 69 tuổi kia hơn.”
Mặt Cao Văn Khải lập tức biến thành màu tương: “Lão Giang, tôi muốn tìm một người bạn gái đường đường chính chính.”
“Vậy ông thích hợp với loại hình hiền lành, chất phác, tốt nhất là điều kiện gia đình hơi khó khăn.”
“Vì sao?”
Giang Chu vỗ vỗ bờ vai của Cao Văn Khải: “Nhà ông có chút tiền, trợ giúp một cô gái hiền lành hoàn thành học nghiệp, có khả năng lớn là sẽ thu hoạch được một trái tim chân thành.”
“Như vậy à, vì sao trước kia tôi không được?”
“Cmn, trước kia ông toàn tìm mấy con hàng hám tiền, chỉ biết tiêu tiền của ông, coi ông là ATM, có thể thành công mới là lạ.”
“Thật sao?”
“Loại con gái đó có yêu đương với Ultraman, thì Ultraman cũng không chịu nổi đâu.”
Ba người liếc mắt nhìn nhau, đồng thời gật đầu.
Bọn họ đều cảm thấy Giang Chu nói đúng.
Mình không hẹn hò yêu đương được, hoàn toàn là vì chọn sai loại hình.
Nhất là Từ Hạo Đông, dây dưa dài dòng với một kỹ nữ trà xanh hơn ba tháng mà vẫn không đành lòng buông tay.
Trương Nghiễm Phát càng kỳ quái hơn, trước kia yêu đương online với Manh Manh hơn nửa năm, ngày ngày gọi ông xã bà xã, kết quả đến ngày nghỉ, mới phát hiện ra cmn là đại lão mặc nữ trang.
Lại còn Cao Văn Khải, đầu tiên là yêu Ngụy Lan Lan hám tiền, cuối cùng lại kiếm được một lão phú bà ở bên người trường.
Ba con hàng này, đơn giản chính là kỳ lạ bên trong kỳ lạ.
“Đi thôi, thay quần áo đi, tôi dẫn các ông đi khảo sát thực địa một chút.”
“Ừm! Tôi cmn phải vuốt sáp và thay một bộ tây trang đẹp trai đã.”
“Đúng rồi, hình như trong đám sinh viên mới có một cô em cực kỳ xinh đẹp, mấy hôm trước còn nổi tiếng trên diễn đàn.”
“Ồ, tôi biết cô bé đó rồi, gọi là Đường gì ý nhờ?”
“Tôi nhớ là Đường Quả.”
Cùng lúc đó, Giang Chu đang dựa vào khung cửa lại hơi sững sờ.
Cái tên này… có hơi quen tai thì phải.
Đại học Thượng Kinh, huấn luyện quân sự trong thao trường.
Ánh nắng vốn đang nóng bỏng đã lặng lẽ ẩn mình sau những đám mây, nhưng nhiệt độ cao vẫn để co người ta mồ hôi đầm đìa.
Bốn người ký túc xá 208 đi đến thao trường, ngồi xuống khán đài ở bên đó.
Sau đó, mỗi một người cầm một nửa quả dưa hấu, cầm cái thìa múc lên ăn.
Nhưng dưới đồng phục huấn luyện quân sự và cái mũ kia, các cô em mới vào học đều giống nhau như đúc từ một khuôn, chỉ có thể phân biệt được cao thấp hoặc là lớn nhỏ mà thôi.
Bọn họ không thể nào phán đoán chuẩn xác dung mạo của các cô em khóa dưới này ra sao.
Thậm chí còn có chút vô cảm với những khuôn mặt nhỏ nhắn và tối đen này.
Lúc này, trong thao trường có một trận gió quất vào mặt.
Mặc dù nó không xua tan được khô và nóng, nhưng cũng làm cho người ta nhẹ nhàng và khoan khoái hơn không ít.
Từ Hạo Đông xắn tay áo lên, dùng tay chống chân, hơi dùng sức ở hai đầu cơ bắp.
Chỉ là cậu ta mới tập được ba ngày, nên cơ bắp vẫn còn chưa kịp lên.
Bên kia, Cao Văn Khải kéo áo khoác lên rất cao, che khuất cái cằm.
Sau đó ảo tưởng mình là một anh chàng đẹp trai như Kim Thành Vũ, trên mặt viết đầy cao ngạo và lạnh lùng.
Mà Trương Nghiễm Phát thì mặc áo sơ mi hoa, biểu cảm có chút tự do phóng đãng không chịu gò bó.
“Văn Khải, nghe nói ông vừa mới mua một cái máy ảnh à, tốn hơn mấy ngàn đồng cơ à?”
“Ai, chút tiền lẻ mà thôi, chủ yếu là để chụp vài tấm ảnh phong cảnh, hun đúc nghệ thuật và thẩm mỹ…”
“Vậy chắc là có rất nhiều cô gái đi tìm ông chụp ảnh nhỉ?”
“Không phải, bây giờ tôi chỉ chụp ảnh phong cảnh thôi, dù sao thì tôi đã từng thề, đời này chỉ yêu một cô gái, nhưng tiếc là đến giờ vẫn chưa tìm được.”
Cao Văn Khải đẩy kính râm lên, biểu cảm có hơi cảm thán.
Cùng lúc đó, Từ Hạo Đông quay đầu nhìn về phía Trương Nghiễm Phát.
“Nghiễm Phát, hình như Malaysia Boeing 777 vừa mới xảy ra tai nạn chết người, ông có biết không?”
“Ah, Máy bay Boeing rất hay xảy ra vấn đề, bây giờ tôi đều cố gắng tránh không đi loại máy bay này mỗi khi đi du lịch nước ngoài.”
“Ồ, vậy mùa hè này ông đi du lịch ở đâu vậy?’
“Đi Hà Lan một chuyến, xem cối xay gió và hoa Tulip một chút, mà cũng bình thường, tôi đi qua quá nhiều nơi rồi, Hà Lan vẫn chưa phải nơi đẹp nhất.”
Vừa dứt lời, Cao Văn Khải nhìn về phía Từ Hạo Đông.
“Hạo Đông, nghe nói kỳ nghỉ hè này ông đã viết một bài văn chương à, tên là cái gì ý nhỉ?”
“Bóng đêm vùng ngoại ô, miêu tả quê hương của tôi, đã được đăng từ nửa tháng trước rồi.”
“Thật à? Đăng ở tạp chí nào vậy?”
“Một tạp chí nhỏ thôi, tôi không nhớ tên lắm, dù sao khi đó có mấy tổng biên tập liên hệ với tôi, tôi cũng quên là mình chọn ai rồi.”
Chương 914 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]