Ba con hàng này nói xong thì đồng thời gật đầu, lại đồng thời nở nụ cười mà tự cho là hoàn mỹ nhất.
Sau đó, ánh mắt của ba con hàng này rơi về phía trước, biểu cảm hết sức ung dung và thản nhiên.
Giọng nói của bọn họ rất to, cho nên mấy đội ngũ hình vuông của đám sinh viên mới ở gần đó đều có thể nghe thấy.
Giang Chu thì ngồi ở một bên, tràn đầy khiếp sợ mà nhìn chằm chằm vào ba con hàng này.
Đậu xanh rau muống, quả nhiên là mấy con hàng này đã trưởng thành rồi.
Hiện giờ còn biết trang bức kinh khủng như vậy cơ à.
Lại là chụp ảnh, lại là du lịch nước ngoài, còn cmn móc nối đến cả máy bay phi cơ.
Thật cmn là thể hiện ra mình vừa hiểu văn nghệ, lại phô bày ra chuyện mình có tiền.
Có điều… không nên ra vẻ trang bức như vậy thì hơn.
Nói to như vậy làm gì, trên mặt viết rõ mấy chữ ta đang muốn trang bức kia kìa.
Đám học sinh mời này đều là chim non, nhưng lại không phải ngu, làm sao có thể tin tưởng được!
Quả nhiên, ba con hàng này vừa nói xong, cán bộ hội học sinh phụ trách sinh viên mới ở đây đã quăng ánh mắt khinh bỉ qua.
“Bạn học, các ông ở hệ nào, bây giờ là thời gian huấn luyện quân sự, làm ơn đừng nói to và làm ồn ào!”
Từ Hạo Đông hơi cau mày: “Cậu là năm thứ hai hay là năm thứ ba, sao dám nói chuyện với đàn anh như thế?”
Cao Văn Khải kéo Từ Hạo Đông một cái: “Người này cùng khóa với chúng ta, là phó hội trưởng hội sinh viên bây giờ.”
“ …”
“Không hổ danh là cán bộ của hội sinh viên, nói năng rất có khí thế.”
Từ Hạo Đông giơ ngón tay cái lên, sau đó quay đầu nhìn về phía Giang Chu: “Lão Giang, trang bức bị đánh gãy rồi, làm gì bây giờ?”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Ông bạn, rất xin lỗi, chúng tôi sẽ nói chuyện nhỏ hơn.”
Phó hội trưởng nhìn thoáng qua Giang Chu, lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
Đây không phải là Giang Chu sao, người từng là ngôi sao khởi nghiệp của trường, bây giờ là đại gia trăm tỷ.
Thế mà lại ngồi trên khán đài này mà gặm dưa hấu, thật sự là bình dị gần gũi mà.
“Giang tổng, không có gì không có gì, chỉ cần nói nhỏ hơn một chút là được rồi.”
“Được rồi, cảm ơn ông bạn nhé.”
“Không cần khách khí, tôi là Trần Văn Thắng, có chuyện gì thì có thể tìm tôi.”
“Được.”
Sau khi Trần Văn Thắng rời khỏi, Từ Hạo Đông nhịn không được mà nhìn về phía Giang Chu.
Cao Văn Khải và Trương Nghiễm Phát cũng đồng thời nghiêng đầu qua.
“Lão Giang, hay là ông đi đi…”
“…”
Cao Văn Khải gật đầu: “Ông ở chỗ này, thì chúng tôi giống như một đám ngu xuẩn hơn.”
Trương Nghiễm Phát rất đồng ý: “Chúng tôi trang bức tao nhã như vậy, nhưng còn không trâu bò bằng cách trang bức không nói lời nào của ông.”
“Tôi cmn trang bức bao giờ?”
“Trần Văn Thắng kia hô to gọi nhỏ với chúng tôi, lại khách khí với ông như vậy, đây không phải là trang bức thì lại cái mẹ gì!”
Giang Chu nhịn không được mà nở một nụ cười lạnh: “Các đến đây để tìm đối tượng, trang bức với chơi mấy trò mèo này làm gì!”
Mặt Từ Hạo Đông đầy phiền muộn: “Đã không đẹp trai mà còn cmn nghèo, lại không chơi mấy trò mèo này thì chúng tôi chỉ có thể độc thân cả đời.”
“Chưa chắc!”
“Ừm?”
“Trên thế giới này có rất nhiều con gái, luôn luôn có vài người thích loại vừa xấu lại vừa nghèo.”
Ba người liếc mắt nhìn nhau: “Đánh rắm, không thể nào!”
Giang Chu vỗ vỗ bả vai của Từ Hạo Đông: “Ông phải tin tưởng, thế giới này sẽ có kỳ tích!”
“Miễn đi, chúng tôi không tin kỳ tích, ông mau đi đi, để các anh em còn có không gian mà trang bức.”
“Được rồi được rồi, tôi đi tôi đi!”
Giang Chu đứng dậy phủi mông một cái, dự định lái xe trở về khu biệt thự Hoa Nhuận Hào Đình.
Dù sao bây giờ cũng đã gần năm giờ chiều rồi.
Còn phải lái xe nửa tiếng mới về đến nơi, có lẽ khi đó Phùng Tư Nhược cũng đã về đến nhà rồi.
Có điều, khi Giang Chu vừa mới đứng dậy, đội ngũ hình vuông ở đối diện bỗng nhiên giải tán.
Đám học sinh mới bắt đầu từ có trật tự biến thành không trật tự, cuối cùng là lộn xộn chen chúc.
Nhưng vào lúc này, có một âm thanh rất to và rõ ràng vang lên, truyền khắp cả thao trường.
“Đường Quả, em có thể làm bạn gái anh không?”
“Thật ra thì từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh vẫn luôn muốn nói ra mấy lời này.”
“E rằng em đã quên rồi, anh chính là vị đàn anh đã mang hành lý lên phòng cho em.”
“Từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã biết cảm giác yêu là như thế nào.”
“Anh thích em giống như tên của em, ngọt ngào tựa như Đường Quả (quả ngọt).”
“Làm bạn gái anh, được không?”
Trong đám người, bỗng nhiên có một tên con trai mặc áo sơ mi sọc ngắn tay quỳ một gối xuống đất.
Sau đó, giơ bó hoa tươi ở trong tay lên, đưa về phía cô bé đang cầm một ly nước màu trắng ở phía trước.
Đường Quả?
Giang Chu nheo mắt lại, nhìn về phía bên đó.
Ah, đây không phải là cô thư ký nhỏ của mình ở kiếp trước sao?
Chương 915 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]