Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 929: CHƯƠNG 929: BỆNH TIỂU ĐƯỜNG? EM NẾM MỘT CHÚT! (2)

Đường Quả nhìn bóng lưng của Giang Chu, mãi cho đến khi bóng lưng của hắn biến mất thì nàng mới thu ánh mắt lại.

Sau đó, nàng mở vòng bạn bè trên Wechat của Giang Chu ra xem, biểu cảm bỗng nhiên có hơi kinh ngạc.

Quá nhiều các cô gái xinh đẹp và đáng yêu.

Có mặt học sinh gì gì đó phụ huynh, cũng có ngự tỷ cao ngạo và lạnh lùng, còn có ngốc manh dễ thương.

Trong đó, có một người rất giống chị Phùng, chắc là chị gái của chị Phùng rồi.

Kẻ có tiền, đều là cặn bã nam sao?

Đường Quả tắt điện thoại di động đi, đột nhiên lại nhớ đến một chuyện.

Mình đến đây không phải vì xin phương thức liên lạc!

Nàng muốn biết là vì sao Giang Chu lại nói như vậy ở thao trường ngày hôm qua.

Rốt cuộc là vì sao Giang Chu lại biết suy nghĩ ở trong lòng của nàng.

“Nha… “

“Sao lời đã đến bên miệng rồi mà còn quên chứ.”

Đường Quả nhớ lại mục đích của mình, lại thấy hơi bất đắc dĩ.

Cùng lúc đó, chương trình học hôm nay của lớp ba học viện tài chính và kinh tế cũng đã đến hồi kết thúc.

Giang Chu rời khỏi tòa nhà, đứng ở trước cổng chính để chờ Phùng Tư Nhược đi ra.

Lúc này, Hoàng Kỳ và Đinh Duyệt đi hai bên trái phải của Phùng đại tiểu thư.

Ba người vừa đi vừa cười nói, chậm rãi đi về phía Giang Chu ở trước cổng.

“Giang Chu, ông có đi qua nhà ăn ăn cơm với bọn tôi không?”

“Không được, quý bà Viên Hữu Cầm đã đặc biệt dặn dò, bảo tôi phải đưa Phùng Tư Nhược về nhà ăn cơm.”

Đinh Duyệt ồ một tiếng: “Tư Nhược đang mang thai, chắc là không thể ăn ở nhà ăn rồi.”

Hoàng Kỳ bỗng nhiên nheo mắt lại: “Giang Chu ca ca, người ta cũng không muốn ăn cơm ở nhà ăn nha.”

“Không nên giả vờ đáng yêu, anh cmn sắp mắc bệnh tiểu đường rồi này.”

“Em nếm một chút.”

“???”

“Ý của em là, em cũng không muốn ăn cơm ở nhà ăn, đưa em về ăn với.”

Giang Chu kéo tay của Phùng Tư Nhược: “Đồ ăn của phụ nữ có thai không ngon lành gì đâu.”

Hoàng Kỳ chớp chớp đôi mắt linh động: “Có thể thử trước, sau này còn biết mà chuẩn bị tâm lý, dù sao thì cũng là chuyện sớm hay muộn.”

“Có đạo lý.”

“Cũng không biết tay nghề của dì thế nào, không biết có ăn quen hay không.”

Đinh Duyệt nghe thế liền híp mắt lại: “Này, hai người đừng có mắt qua mày lại ở trước mặt Tư Nhược được không hả?”

Phùng Tư Nhược đầy mơ hồ mà nhìn Đinh Duyệt: “Hình như không có mắt qua mày lại nha?”

“Đúng thế, nào có mắt qua mày lại, cô gái cuối cùng đều biến thành mẹ mà thôi, mình lại không nói mình có với ai, bạn ghen tị cái gì.”

Đinh Duyệt lập tức phủ nhận: “Mình ghen tị bao giờ?”

Hoàng Kỳ che miệng cười trộm: “Nói không chừng sau này bạn không cần phải ăn đồ ăn của phụ nữ có thai nha.”

“Bạn…”

Đinh Duyệt tức muốn chết, rất muốn mắng chửi người.

Có điều… đúng là đã sắp tốt nghiệp rồi mà mình vẫn chưa tìm được đối tượng.

“Được rồi, đừng náo loạn nữa, cùng đi thôi.”

Thật ra thì thực đơn của phụ nữ có thai chẳng ngon lành gì cả.

Chẳng qua là nó có đầy đủ thành phần dinh dưỡng mà thôi.

Nhưng nó lại có một ý nghĩa bất đồng.

Cho nên Hoàng Kỳ và Đinh Duyệt đều cảm thấy rất hứng thú với bữa cơm đặc biệt này.

Thậm chí còn ăn ngon lành hơn của Phùng Tư Nhược.

Nhất là con mụ Đinh Duyệt dữ như hổ này.

Sau khi ăn xong lại còn xin thêm một phần nữa!

Giang Chu để đũa xuống, nhìn cái bụng ở dưới góc trái bàn trà một chút.

Khá lắm, Đinh Duyệt thực sự là giống phụ nữ có thai hơn cả Phùng Tư Nhược luôn.

“Có phải là bà sợ sau này không được ăn bữa ăn của phụ nữ có thai, cho nên mới liều mạng ăn bù ở nhà tôi không?”

Tay của Đinh Duyệt cứng đờ, suýt nữa thì sặc cơm: “Nói bậy, là do dì làm cơm quá ngon rồi!”

Giang Chu chậc chậc hai tiếng: “Tôi còn tưởng bà muốn ăn cho to bụng, rồi giả bộ có thai nữa chứ.”

“Dì, dì xem Giang Chu lại châm chọc cháu kìa!”

Viên Hữu Cầm trừng mắt nhìn Giang Chu: “Mập thì làm sao? Mập tốt, mập phúc hậu.”

Đinh Duyệt: “…”

“Tiểu Đinh, không có gì đâu, cứ cố gắng ăn đi, không đủ thì vẫn còn.”

“A, dì, thôi đi ạ, thật ra cháu no rồi.”

Đinh Duyệt có chút khổ sở mà thả đũa xuống.

Thật ra thì Đinh Duyệt muốn nghe mẹ Giang nói vài câu như mình không mập bla bla, sau đó có thể yên tâm thoải mái mà ăn uống.

Không ngờ dì lại trực tiếp và thẳng thắn như vậy.

“Tư Nhược, em không được học Đinh Duyệt, biết chưa?”

“Ừm, biết rồi.”

Phùng Tư Nhược đang dùng cái thìa nhỏ để ăn cháo.

Lúc này, nàng nghe thấy lời của Giang Chu thì động tác hơi dừng lại một chút.

Sau đó, nàng gật đầu rất nghiêm túc, tiếp đó lại a ô mà ăn cháo.

“Hoàng Kỳ cũng thế, ăn no bảy phần là được rồi.”

“Ai nha, bữa nào em cũng ăn không no nha.”

Hoàng Kỳ bấm cái eo của mình, thể hiện sự tinh tế và thon gọn của nó.

Đinh Duyệt thấy thế thì rất hâm mộ, hâm mộ đến ngứa cả răng.

Dựa vào cái gì mà có người eo nhỏ ngực lại lớn.

Mà bản thân mình lại lớn ở những chỗ không lên lớn, thịt cứ chảy hết về bụng là sao.

Chương 929 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!