Leng keng---
Đúng lúc này, điện thoại di động của Giang Chu bỗng nhiên rung lên.
Cột thông báo hiện lên một icon Wechat.
Sau khi mở ra xem, người gửi tin là Một Viên Kẹo Nhỏ. ảnh chân dung là một bóng lưng có mái tóc dài xõa vai.
“Đàn anh, em là Đường Quả.”
“Thật ra em vẫn có chuyện muốn hỏi anh, có được không?”
“Đó là… trước kia chúng ta có quen nhau không?”
“Vì sao anh lại biết suy nghĩ ở trong lòng em?”
Giang Chu thuận tay gõ chữ: “Anh thông âm dương, hiểu bát quát, biết xem tướng.”
Đường Quả: “Đàn anh, lừa dối đàn em là một hành vi không tốt.”
“Anh học bói toán thật mà, có môn có phái, nguồn gốc chính tông.”
“Thật sao? Là môn phái nào vậy?”
“Phái ném giày.”
Đường Quả: “…”
Giang Chu: “ Mỉm cười.jpg.”
Đường Quả: “Đàn anh, nhưng mà anh phải có lý do khi nói mấy lời đó chứ? Bằng không thì tại sao anh lại tự nhiên nói như vậy với một người xa lạ.”
Giang Chu: “Vấn đề này có quan trọng không?”
Đường Quả: “Quan trọng, bởi vì em vốn đã chọn ngành quốc tế mậu dịch, nhưng mà bởi vì anh, cho nên em lại dao động.”
“Vậy chứng tỏ em vốn không kiên định rồi.”
“Đó là bởi vì từ khi thi đại học đến giờ, tất cả mọi người đều ủng hộ ý nghĩ của cha mẹ em, để cho em học quốc tế mậu dịch, không có bất cứ người nào ủng hộ em học pháp luật cả.”
“Nhà em có họ hàng làm công ty xuất nhập cảng đúng không?”
“Sao anh lại biết?”
“Anh đoán, bằng không thì tại sao nhà em lại can thiệp vào sự lựa chọn của em.”
Đường Quả gửi một icon than thở: “Đàn anh, anh đoán không sai chút nào, cậu em có một công ty xuất nhập cảng.”
Giang Chu tiếp tục gõ chữ: “Bây giờ, em muốn nhận được can đảm để chuyển ngành từ chỗ của anh?”
Đường Quả : “Ừm, bởi vì chỉ có một mình anh cho rằng em có thể trở thành một luật sư, em muốn nghe suy nghĩ của anh.”
“Nói thật, em đã xin tờ đơn rồi, chỉ cần nộp lên là có thể chuyển.”
“Nhưng mà em vẫn đang do dự.”
“Em vẫn luôn suy nghĩ, không nghe theo gia đình là đúng hay sai? Chẳng may em không thể làm luật sư thì làm sao bây giờ?”
“Em có hối hận về quyết định ngày hôm nay của mình không, có thể tự trách bản thân mình hay không?”
Giang Chu: “Không ai có thể cho em một tương lai chắc chắn cả.”
Đường Quả: “Nhưng mà giọng điệu của anh cứ như là đã gặp em ở tương lai vậy.”
“Đây là chuyện mà chỉ có người biết xem bói mới làm được.”
“Nhưng mà anh vừa nói anh biết xem bói mà.”
“…”
Đường Quả: “Em có thể trở thành một luật sư tốt thật sao?”
Giang Chu: “Tin tưởng bản thân mình thì hãy tiến lên đi.”
“Nhưng mà em thực sự cần cổ vũ…”
Giang Chu: “Vậy anh chỉ biết thương mà không giúp được gì, bởi vì ngay cả em cũng cảm thấy mình không đủ tự tin…”
Đường Quả: “Cổ vũ em một câu thôi, được không? Em có thể gửi ảnh nóng cho anh xem.”
“Liên kết ảnh, ấn vào để xem.”
???
Tay Giang Chu run lên, suýt nữa thì rơi điện thoại di động xuống gầm bàn.
Đậu xanh rau muống, mấy cô em khóa dưới này to gan như vậy sao?!
“Đàn em, anh không phải loại người như vậy.” Giang Chu ấn vào đường link một cái: “Hả? Tại sao lại là ảnh chó con??”
Đường Quả: “Quả nhiên là anh đã xem! Anh chính là loại người như vậy!”
“Nói vậy, anh chỉ không cẩn thận nên mới ấn vào thôi.”
“Ồ, cần không cẩn thận ấn vào vài giây cơ à?”
Giang Chu: “… “
Đường Quả: ‘Đàn anh, anh phải nhớ kỳ, là bởi vì anh cho nên em mới chuyển ngành.”
Giang Chu: “… … .”
Đường Quả: “Anh sẽ phải chịu trách nhiệm với tương lai của em.”
“???”
“Linh ảnh, ấn vào để xem.” Đường Quả: “Lần này là thật.”
Giang Chu: “Anh sẽ không bao giờ không cẩn thận như lúc nãy đâu.”
Đường Quả: “Tùy anh thôi, em đi viết đơn đây.”
Giang Chu: “Mẹ nó, lại là ảnh chó con, em có thể thành thực một chút hay không?”
Đường Quả: “Anh chính là loại người như vậy!”
Giang Chu bóp chặt nắm đấm đến mức nổi cả gân xanh.
Con bà nó, mình lại bị một cô em khóa dưới đùa giỡn.
Cái này cmn còn có vương pháp không?!
Cùng lúc đó, trong ký túc xá nữ phòng 306.
Đường Quả copy những tấm ảnh vừa chụp buổi trưa hôm nay ra.
Giữa tấm ảnh, Giang Chu đang ngồi ở trên bục giảng, hai mắt lóe sáng.
Đường Quả tấm ảnh này vào máy tính, rồi bắt đầu chỉnh sửa, sau đó nàng đặt nó làm hình nền điện thoại di động.
Từ hôm nay trở đi, anh chính là tín ngưỡng của em!
Đường Quả cười ngọt ngào một tiếng, cầm tờ đơn xin chuyển ngành, cất bước đi ra khỏi ký túc xá.
Nàng không muốn ở học viện quốc tế mậu dịch nữa.
Nàng phải nghe theo ý nghĩ của mình, đi học pháp luật.
Mười lăm phút sau, Đường Quả rời khỏi khu hành chính.
Nàng nhìn bầu trời trong xanh, trong lòng bỗng nhiên thấy thoải mái hơn nhiều.
Quả nhiên, đàn anh đã nói đúng.
Khi nàng lựa chọn ý tưởng của mình, tất cả mọi thứ đều rộng mở và trong sáng hơn.
Đàn anh, anh phải chịu trách nhiệm với em.
Đường Quả lấy điện thoại di động ra, liếc mắt nhìn màn hình.
Nàng lại có một loại cảm giác muốn liếm nha, ha ha…
Chương 930 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]