Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 937: CHƯƠNG 937: CHỈ CÓ LỢI CHO TÊN BOSS KHỐN KHIẾP KIA!

“Chú chim sẻ thoải mái …”

“Ngủ trần truồng ở trên dây điện…”

“Câu này… “

“Rất có cảm giác mùa hè nha.”

Trên đường từ sân bay đến bệnh viện.

Giang Chu vừa lái xe vừa ngâm nga giai đoạn của Thất Lý Hương.

Hắn cảm thấy lời của bài hát này thật cmn thú vị.

Chú chim sẻ thoải mái.

Vì sao lại thoải mái?

Không cần hỏi, bởi vì đang ngủ trần truồng ở trên dây điện nên bị điện giật.

Logic nghiêm cẩn, hợp tình hợp lý.

Bảo sao đây là tác phẩm kinh điển của một đời Thiên Vương.

Hắn hơi hạ âm lượng xuống một chút, liếc mắt nhìn bản đồ trên điện thoại di động.

Lúc này, chỉ còn khoảng năm km nữa là đến địa chỉ của bệnh viện.

Bầu trời bắt đầu xuất hiện những tiếng sấm chớp trầm muộn.

Dường như là sắp có một trận mưa to.

Nói không chính xác là bao giờ sẽ rơi xuống thành phố Bắc Hải phồn hoa, sau đó sẽ mang đến một cảm giác mát mẻ khi vào thu.

Cùng lúc đó, trong bệnh viện quan tâm lâm chung mới ở Bắc Hải.

Trong hành lang mờ tối, thỉnh thoảng truyền đến những tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc, tiếng khóc, tiếng nghẹn ngào.

Người bệnh bên trong bệnh viện này, đều là những người bệnh nặng, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc.

Đại đa số người trong đó đều là người cao tuổi, nhưng cũng không phải là không có người trẻ tuổi.

Vì thân thể đau đớn, nên những người bệnh này đều rất khó đi vào giấc ngủ.

Coi như miễn cưỡng ngủ thì cũng không thể duy trì được quá hai tiếng đồng hồ.

Nhất là bọn họ phải đối mặt với cảm giác cô độc trong đêm tối khi sắp phải ra đi vĩnh viễn.

Cái loại cảm giác cô độc này càng làm cho bọn họ cảm nhận được tuyệt vọng, vô tận tuyệt vọng.

Có một nhóm người trong số họ biết thời gian của mình không nhiều.

Có một bộ phận người chỉ cảm thấy mình thay một bệnh viện để tiếp tục chờ chết mà thôi.

Cho nên mặc kệ là ban ngày hay là đêm tối, khu vực không bệnh là không bao giờ vắng vẻ.

Các nhân viên y tế thậm chí phải làm việc đến ba ca một ngày, mới có thể ứng phó được với nhiều ca bệnh như vậy.

Có đôi khi họ thực sự quá mệt mỏi, thậm chí còn trực tiếp ngã gục trên ghế dựa ở hành lang.

Nhưng cũng may là chu kỳ của mỗi một bệnh nhân ở đây đều không dài.

Có người nửa năm liền qua đời, thậm chí có người chỉ vài tháng.

Thậm chí người ngắn nhất là đi vào ngày thứ hai, liền lặng yên không một tiếng động mà rời khỏi nhân gian.

Hơn tám giờ tối.

Bóng đêm bên ngoài cửa sổ đã trở nên vô cùng nồng nặc.

Nhân viên y tế ăn cơm xong, toàn bộ đều tụ tập ở phòng họp trên tầng ba.

Sau đó, bọn họ bắt đầu lấy tinh thần, ngồi chờ hai vị lãnh đạo trong viện đến để mở hội nghị.

Tình hình này đã duy trì được khoảng nửa tháng rồi.

Ngày nào cũng mở hội nghị, hầu như đã là thái độ bình thường.

Nguyên nhân chủ yếu là vì cái bệnh viện này vừa mới được thành lập.

Hơn nữa, bọn họ chỉ nhằm vào một ít bệnh nhân sắp qua đời.

Bệnh viện của bọn họ là bệnh viện đầu tiên trong nước đi theo phương hướng hoạt động này.

Bọn họ không có tiền bối, cũng không có cách nào để mượn kinh nghiệm.

Tất cả đều cần tự tìm tòi, không ngừng điều chỉnh hình thức hoạt động của mình.

Ví dụ như làm thế nào để giảm bớt đau đớn cho bệnh nhân?

Làm thế nào để dẫn đạo bệnh nhân có suy nghĩ tươi sáng hơn khi đối mặt với cái chết?

Làm thế nào để bầu không khí trong bệnh viện tốt đẹp hơn, không còn loại không khí vô cùng kìm nén này nữa.

Còn nữa, làm thế nào để câu thông chặt chẽ với người nhà của bệnh nhân.

Làm thế nào để giải quyết tiếc nuối với trình độ lớn nhất cho bệnh nhân.

Mấy thứ này đều không phải là thứ không làm mà có thể nghĩ ra được.

Bởi vì tính cách của mỗi một người là khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, trải nghiệm cũng khác nhau.

Có người muốn liếc nhìn người thân đã thất lạc nhiều năm.

Có người muốn gặp mặt người cũ đã cả đời không qua lại với nhau.

Có người từng bỏ lỡ, vẫn luôn sống trong hội hận.

Có người có tâm lý đề phòng vô cùng nghiêm trọng, làm thế nào cũng không chịu mở miệng.

Rất nhiều vấn đề khó khăn, nhưng tất cả đều nằm trong phạm vi chức trách của bọn họ.

Cho nên, bọn họ nhất định phải tập trung sức mạnh của tất cả mọi người, để giao lưu và đúc kết kinh nghiệm.

Mười lăm phút sau.

Doãn Thư Nhã và Tô Nam đi vào phòng họp.

Mọi người nhìn thấy màn này thì đều lấy tinh thần, ưỡn sống lưng.

“Còn tốt chứ? Hay là em đi ngủ một giấc đi.”

Tô Nam xoa xoa huyệt thái dương: “Không có gì, nếu thực sự không chịu được thì em sẽ chợp mắt một lúc.”

Doãn Thư Nhã có hơi áy náy: “Ban ngày em đã phải chạy khắp nơi rồi, buổi tối còn bắt em tăng ca, Giang Chu mà nhìn thấy thì chắc chắn sẽ mắng chị.”

“Không có việc gì không có việc gì, dù sao Giang Chu cũng không ở chỗ này.”

“Chờ khoảng thời gian này qua đi, chị sẽ tặng em mười bộ lolita định chế.”

Tô Nam nheo mắt lại: “Hay là thôi đi, chuyện này căn bản là có lợi cho Giang Chu thôi.’

Doãn Thư Nhã cảm thấy có đạo lý: “Vậy em muốn cái gì?”

“Giang Chu muốn đánh mông của em, chị đỡ thay em nhé?”

“A? Cái này… cái này không tốt lắm đâu.”

“Vậy thì quyết định như vậy nha.”

Chương 937 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!