Tô Nam nói xong, lại nhịn không được mà ngáp một cái.
Làm bệnh viện này, không phải nói làm là làm được luôn.
Bọn họ còn phải giữ liên lạc với những bệnh viện lớn khác nữa.
Tìm kiếm khách hàng…
Còn phải thuyết phục bệnh nhân, làm thế nào để bệnh nhân tiếp nhận tin tức mình sắp chết.
Thậm chí, bệnh viện của bọn họ thường xuyên sản sinh mâu thuẫn không thể điều tiết với người nhà của bệnh nhân.
Tất cả những chuyện này đều cần người phụ trách và xử lý.
Tô Nam là phó tổng giám đốc của cổ phần khống chế Chu Tinh, trên phương diện này, năng lực của nàng mạnh hơn Doãn Thư Nhã nhiều lắm.
Đừng thấy hai người họ chênh lệch 9 tuổi, nhưng trước đó, Doãn phú bà chỉ biết làm đại tiểu thư mà thôi.
Cho nên loại công việc có độ khó cao này, toàn bộ đều do một mình Tô Nam gánh chịu.
Cả ngày hôm nay, nàng đã chạy đến tất cả các bệnh viện lớn ở Bắc Hải.
Mở họp lớn họp nhỏ, ngay cả cơm cũng chưa kịp ăn.
Hiện giờ lại muốn họp tiếp, rồi ghi nhớ các vấn đề và phản ứng của đồng nghiệp.
Toàn bộ tinh thần và thể xác đã sắp mệt mỏi đến cực hạn.
Thế là, sau khi cuộc họp bắt đầu được 10 phút.
Tô Nam vẫn không chịu được mà cúi đầu xuống, nàng bắt đầu buồn ngủ rồi.
Đúng lúc này, có một người mở cửa đi vào trong phòng họp.
Người này mặc một cái áo khoác trắng, bên trong là sơ mi của hoa hoa công tử, quần tây của hoa hoa công tử, giày da của hoa hoa công tử.
Tuổi tác thì xấp xỉ Doãn Thư Nhã, còn đeo một cái kính gọng bạc.
Mái tóc bóng lộn, ánh mắt lấp lánh, trong tay còn cầm hai cốc cà phê.
Anh ta đi đến bên cạnh Tô Nam, đặt một cốc cà phê xuống trước mặt nàng.
“Uống cốc cà phê đi, có thể năng cao tinh thần hơn một ít.”
Tô Nam hơi ngẩng đầu lên: “Không, tôi không có thói quen uống cà phê.”
Bác sĩ trẻ tuổi hơi sững sờ, nhưng chẳng may mấy đã mỉm cười: “Bệnh viện còn cần cô, cô không nên để mình mệt mỏi quá.”
“Ừm, cảm ơn.”
“Hay là qua phòng làm việc của tôi ngủ một lát đi, bên phòng của tôi có chiếc sô pha.”
Tô Nam cười lắc đầu: “Tôi không sao, lát nữa về nhà ngủ là được.”
“Vậy cũng được, cần gì thì nhớ đến tìm tôi nhé.”
Bác sĩ trẻ tuổi gật đầu, đứng dậy đi đến một vị trí khác.
Lúc này, có vài người phụ trách đang báo cáo rắc rối mà mình gặp phải trong thời gian gần đây.
Doãn Thư Nhã nhân cơ hội này để nhìn về phía Tô Nam.
“Chu Thành này vẫn còn theo đuổi em à?”
Tô Nam hít sâu một hơi: “Không biết, em cũng không để ý đến anh ta.”
Doãn Thư Nhã nhẹ giọng cười: “Tiểu Nam Nhi, sức hấp dẫn của em lớn thật đấy.”
“Ai, chỉ có lợi cho tên boss khốn khiếp kia thôi.”
Doãn Thư Nhã cười nói: “Ngoài miệng em luôn chửi rủa Giang Chu.”
“Cái gì mà ngoài miệng, trong lòng em cũng như vậy.”
Doãn Thư Nhã hừ hừ một tiếng: “Nếu như không thích người ta, ai sẽ luôn treo người mình ghét ở bên mép chứ?”
Gò má của Tô Nam đỏ ửng lên: “Có rõ ràng như vậy sao?”
“Ba câu nói đều không rời khỏi Giang Chu, mặc dù không phải lời tốt đẹp gì, nhưng mà đã rất rõ ràng rồi.”
“Tên boss khốn khiếp này, thật sự là hại người mà!”
Doãn Thư Nhã hơi ngước mắt lên: “Em đến đây một tháng rồi, nhớ Giang Chu rồi chứ?”
Tô Nam yên lặng một lát, sau đó gật đầu nói: “Nhớ rồi.”
“Vậy tháng sau chị sẽ cho em về.”
“Em không đi, em mới không chạy lon ton về Thượng Kinh vì Giang Chu, như vậy quá mất mặt.”
Doãn Thư Nhã hỏi: “Vậy em muốn như thế nào?”
“Em muốn Giang Chu đến thăm em, đến đón em.”
“Nói không chừng, chẳng mấy chốc giấc mộng của em sẽ thành sự thật.”
Tô Nam hít sâu một hơi: “Vậy cũng phải nằm mộng đã chứ, thôi không nghe chị nói nữa, em muốn chợp mắt một lúc.”
“Vậy chờ tan họp thì chị gọi em nhé.”
“Ok.”
Tô Nam gật đầu, khoanh tay lên bàn rồi bắt đầu chìm vào giấc ngủ say.
Tinh thần của nàng thật sự đã mệt mỏi rã rời rồi.
Dù cho lòng nàng nói không muốn ngủ, nhưng vẫn không nhịn được mà cúi đầu xuống.
Bên kia, Chu Thành đẩy kính mắt một cái, ánh mắt quét qua bên này.
Anh ta là một nghiên cứu sinh vừa trở về từ nước ngoài.
Từng học tâm lý học ở bên ngoài, hiện giờ đảm nhiệm chủ nhiệm khoa tâm lý của bệnh viện quan tâm lâm chung này.
Nếu như là bệnh viện bình thường, thì có lẽ khoa tâm lý là khoa tầm thường nhất.
Bởi vì đại đa số người đều không có ý thức đến chuyện mình mắc bệnh tâm lý.
Coi như ý thức được, nếu như không có vấn đề gì thì họ cũng sẽ không muốn đi bệnh viện.
Nhất là ở trong lòng của rất nhiều người, bệnh tâm lý giống như là bệnh tâm thần vậy.
Mọi người nghe thấy cái từ này, trong tiềm thức liền có một loại chống cự với nó.
Có điều, trong cái bệnh viện quan tâm lâm chung này, thì hiện tượng này lại hoàn toàn trái ngược.
Bởi vì bệnh nhân ở nơi này, đã làm tất cả các loại kiểm tra từ lớn đến nhỏ.
Nếu điều kiện kinh tế tốt, thậm chí còn chạy khắp tất cả các bệnh viện nổi tiếng trong nước rồi ý chứ.
Bọn họ đã không thể cứu, chỉ đành hưởng thụ những giây phút cuối cùng của sinh mệnh mà thôi.
Dưới loại tình huống này, khoa tâm lý lại trở thành khoa quan trọng nhất ở trong bệnh viện.
Chương 938 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]