Lâm chung, nói trắng ra chính là chờ đợi tử vong.
Trong quá trình này, có rất nhiều bệnh nhân sẽ tan vỡ hai ba lần.
Điều Chu Thành phải làm, là dẫn đạo bọn họ không đi về phía cực đoan.
Cho nên, Chu Thành rất được Doãn Thư Nhã coi trọng, địa vị cũng tương đối cao ở trong bệnh viện.
Nhưng điểm không tốt duy nhất của người này chính là quá tâm cao khí ngạo.
Anh ta luôn cảm giác mình là học sinh du học về từ nước ngoài, lại là tiến sĩ của đại học nổi tiếng, cho nên luôn ra vẻ hống hách và vênh váo khi ở trong bệnh viện.
Có điều, Tô Nam lại không trúng mấy chiêu này của anh ta.
Lúc Chu Thành mới đến, Tô Nam đã mắng cho anh ta máu chó đầy đầu, ngay cả miệng cũng không dám mở.
Có lẽ đây là lần đầu tiên Chu Thành thấy một cô gái có tính cách như vậy, thế mà lại yêu từ cái nhìn đầu tiên.
Từ đó về sau, Chu Thành liền lấy lòng và liếm Tô Nam, nhưng Tô Nam vẫn coi như không thấy.
Một lúc lâu sau, trời bắt đầu đổ mưa.
Tiếng mưa rơi vào cửa sổ tạo thành một loại nhịp điệu rất có vận luật.
Nhiệt độ trong phòng cũng hơi hạ xuống một chút, có người đã hơi rùng mình vì lạnh.
Chu Thành nhìn cô gái gục xuống bên bàn kia, anh ta có một loại xung động muốn cởi áo khoác của mình ra để đắp cho nàng.
Nhưng đúng vào lúc này, có một âm thanh bỗng nhiên xuất hiện, làm cho toàn bộ người trong phòng đều chú ý.
Chỉ thấy một gương mặt xa lạ bỗng nhiên xuất hiện ở trước tầm mắt của mọi người.
Người này mở cửa ra, rồi yên lặng đi vào trong phòng họp.
Sau đó, người này kéo cái ghế, ngồi xuống giữa Tô Nam và Doãn Thư Nhã.
Trên người người thanh niên này còn có hơi ẩm ướt, chắc là đã dính mưa.
Mái tóc cũng đã ướt sũng.
Tất cả mọi người nhìn thấy một màn này, cả đám nhất thời yên lặng.
Người này là ai?
Tại sao lại ngồi xuống giữa hai vị lãnh đạo?
Nhìn trông rất lạ mặt, dường như không phải người trong bệnh viện.
Hay là công nhân viên mới đến nhậm chức?
Đám người bỗng nhiên bắt đầu xì xào bàn tán, biểu cảm đều hơi kinh ngạc.
Tất cả bọn họ đều biết, mặc kệ là Doãn viện trưởng hay là Tô viện trưởng, đều là người tương đối lạnh lùng, cao ngạo và không nói nhiều.
Còn có lời đồn, hai vị viện trưởng này là người không dễ gần nhất ở trong bệnh viện này.
Coi như là bác sĩ Chu Thành du học chó má này cũng không có quả ngon để ăn mỗi khi sát lại gần.
Còn người thanh niên mới nhậm chức này, có lẽ là một người có điều kiện gia đình tương đối khá.
Không biết thân phận của hai vị này, cho nên cảm thấy hai người xinh đẹp nên muốn tiến lại gần.
Kiểu gì người này cũng bị dạy dỗ một trận.
Nói không chừng còn bị đuổi việc sau khi vừa nhậm chức.
Có điều, để người ta trợn mắt há hốc mồm là, sắc mặt của Doãn Thư Nhã không thay đổi chút nào.
Nàng chỉ ra hiệu người đang báo cáo tiếp tục báo cáo.
Sau đó, nàng với túi khăn giấy ở trên bàn, rút vài tờ ra rồi lau nước mưa trên mặt cho Giang Chu.
Thái độ và động tác kia, tất cả đều viết đầy dịu dàng và sui sướng.
“Sao tự nhiên lại đến rồi?”
“Tôi đến để xem các cô đã dùng tiền tham ô công quỹ vào chỗ nào.”
Doãn Thư Nhã vứt khăn giấy vào trong thùng rác: “Tôi đã bảo đến thì phải nói trước một tiếng rồi, để còn biết đường lái xe đi đón chứ.”
Giang Chu liếc mắt nhìn qua Doãn Thư Nhã: “Tôi có thể thiếu xe khi đến Bắc Hải này à?”
“Ồ, suýt nữa thì quên, cậu chính là người đàn ông của phú bà giàu có nhất Bắc Hải này nha.”
“Phi, nói kiểu này cứ như tôi là một tên ăn bám vậy.”
“Cậu vốn là một tên ăn bám.”
“Hả? Tôi có thể tố cáo cô tội phỉ báng đấy.”
Doãn Thư Nhã hừ nhẹ một tiếng: “Cậu chưa án bám của tôi chắc? Của hồi môn của tôi đã bị cậu xài hết rồi, được chứ?”
Giang Chu hơi cau mày lại: “Tại sao cô không nhắc đến chuyện tôi ngủ với cô rồi?”
“Phi!”
Doãn phú bà gắt một tiếng, gò má có hơi hồng hào.
Nàng không khỏi nghĩ đến tình hình chơi đùa trên giường khi ăn tết đó.
Cùng lúc đó, đám người trong phòng họp lại trợn mắt há hốc mồm.
“Người này là ai vậy, tại sao Doãn viện trưởng lại có thái độ giống như một cô vợ nhỏ vậy?”
“Là bạn trai của Doãn viện trưởng à? Tôi chưa từng thấy dáng vẻ này của Doãn viện trưởng, nhìn niềm vui ở trong mắt như muốn tràn ra ngoài rồi kìa.”
“Nhưng hình như người này còn trẻ tuổi hơn Doãn viện trưởng mà!”
“Vậy là mặt trắng nhỏ?”
“Ha? Người này mà có thể làm mặt trắng nhỏ, vậy tôi cũng có thể làm.”
“Anh làm được mới là lạ, anh làm liếm cẩu còn không xong kìa.”
Nhưng mà một giây tiếp theo, chuyện xảy ra làm cho loại nghị luận này lên một tầng cao mới.
Chỉ thấy Doãn Thư Nhã lau nước cho Giang Chu xong, lại trò chuyện một hồi.
Người thanh niên kia bỗng nhiên quay qua chỗ khác, khuôn mặt dí sát vào Tô Nam đang ngủ.
Loại cảm giác thân mật này, nhất thời làm cho đám người trong phòng họp phải trợn tròn mắt lên.
Phải biết rằng, tính tình của Tô viện trưởng còn táo bạo hơn Doãn viện trưởng nhiều!
Người này muốn chết sao mà dí sát như vậy?!
Hơn nữa, người này thân mật với Doãn viện trưởng như vậy, giờ lại dám thông đồng với một người khác?
Đám người dồn dập chuyển ánh mắt qua, tất cả đều nhìn về phía Doãn Thư Nhã.
Không ngờ Doãn Thư Nhã lại không tức giận một chút nào, thậm chí còn có chút hăng hái mà nhìn.
Thế giới này điên rồi sao?!
Chương 939 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]