Trong góc đông nam của phòng họp.
Vị trí gần với cái cửa sổ kia nhất.
Chu Thành trợn tròn mắt lên mà nhìn, quanh huyệt thái dương đã hiện lên gân xanh.
Cái tên đột nhiên xuất hiện này đang làm gì?!
Mẹ kiếp!
Làm sao tên này dám nhân cơ hội Tô Nam ngủ để tiến lại gần!
Đây chẳng phải là lợi dụng người ta lúc gặp khó khăn sao?!
Nhưng anh ta vừa nhìn thấy người này có cử chỉ thân mật với Doãn viện trưởng, chứng tỏ hai người họ có quan hệ cá nhân rất tốt.
Chu Thành cũng không dám khinh thường vọng động.
Thậm chí anh ta còn đá đá cái bàn họp hình tròn này, còn ho khan vài tiếng rõ to.
Giang Chu ngẩng đầu liếc mắt nhìn Chu Thành một cái, hắn không biết người này đang định làm gì, chỉ thấy ánh mắt của người này đã có vài phần sắc bén.
Là do mình quá đẹp trai sao?
Làm cho tên này cảm nhận được uy hiếp?
Giang Chu cũng không để ý đến Chu Thành, mà đưa tay kéo một chỏm tóc của Tiểu Nam Nhi.
Sau đó, hắn quấn ít tóc lên tay mình, rồi nhẹ nhàng trêu chọc cái mũi ngọc xinh xắn của nàng.
Tất cả mọi người ở trong phòng họp đều yên tĩnh lại khi nhìn thấy một màn này.
Người đang báo cáo công việc cũng đã ngồi xuống.
Thế nhưng người tiếp theo lại không đứng lên.
Trong các lãnh đạo của bệnh viện này, người có tính cách sôi động nhất chính là Tô viện trưởng.
Mọi người vẫn nhớ rõ thứ ba tuần trước, có một cô con dâu ngăn cản mẹ chồng mình chuyển vào viện.
Còn tức giận mắng chồng mình, nói chồng mình là tên phá sản, mẹ chồng là con hàng đốt tiền.
Đám nhân viên công tác trong bệnh viện khuyên bảo thế nào cũng vô dụng.
Ngay lúc đó, tiếng mắng chửi đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến những bệnh nhân khác đang ở trong bệnh viện.
Chỉ thấy Tô viện trưởng đi từ trên cầu thang xuống, sau đó níu cổ áo của cô con dâu kia, rồi cho ba dấu bàn tay.
Người phụ nữ kia liền bối rối, khóe miệng co giật vài cái, rồi cũng không dám nói câu gì nữa.
Người đàn ông kia thấy vợ mình bị đánh, còn định mở miệng mắng người.
Kết quả bị Tô viện trưởng nói vài câu “Không phải đàn ông.”
Mắng cho không ngóc đầu lên được.
Từ ngày hôm đó, bình thường không ai dám trêu chọc Tô viện trưởng nữa.
Không ngờ người thanh niên này lại càn rỡ như vậy.
Dám sờ tóc Tô viện trưởng, còn dùng tóc chọc ghẹo Tô viện trưởng nữa!
Người này nhất định là đang điên cuồng thăm dò ở biên giới cái chết…
Đúng lúc này, Tô Nam đang say giấc bỗng nhiên nỉ non một tiếng.
Dường như nàng cảm nhận được cảm giác ngứa ngáy ở trên chóp mũi của mình.
Thế là nàng hơi vung tay lên, đồng thời hơi mở mắt ra một chút.
Toàn bộ người trong phòng họp đều nhịn không được mà nín thở khi nhìn thấy một màn này.
Nếu như không có gì ngoài dự đoán, vậy Tô viện trưởng sắp nổi điên rồi.
Cái tên Vương Bát Đản to gan bằng trời này, sắp bị mắng đến máu chó đầy đầu rồi.
Không đúng!
Không chỉ là máu chó đầy đầu đâu.
Tên này thực sự quá càn rỡ, nói không chừng Tô viện trưởng sẽ trực tiếp ra tay luôn.
Nhưng một giây tiếp theo, mọi người lại nhịn không được mà trợn mắt há hốc mồm.
Lúc này, Tô Nam đã mở mắt ra, nàng nhìn thấy Giang Chu thì hơi sững sờ.
Bởi vì nàng không hiểu được, tại sao một người vốn đang ở xa ngàn dặm lại có mặt ở trước mặt mình?
“A…”
“Nằm mơ.”
“Quả nhiên là em quá nhớ anh.”
“Mau ôm em một cái đi, bằng không em sẽ tỉnh dậy mất.”
Tô Nam nũng nịu hai tiếng, rồi rúc đầu vào trong lòng Giang Chu.
Nhìn nàng giống như một con mèo nhỏ lười biếng và mệt mỏi, đôi chân dài mảnh khảnh còn nhịn không được mà gác lên.
Rõ ràng là Giang Chu cũng thấy hơi kinh ngạc.
Cô bé này thế mà lại mơ hồ đến mức cho rằng mình nằm mơ?
Đây rốt cuộc là mệt đến thế nào, mới có thể không phân biệt được đâu là thật và đâu là mơ.
Thế nhưng hắn cũng không đẩy Tô Nam ra, mà tiếp tục duy trì cái tư thế này.
Trong phòng họp đã là một mảnh lặng ngắt như tờ.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy cảnh Tô Nam chủ động chui vào trong ngực của đối phương.
Một Tô viện trưởng có tính tình sôi động như vậy, lại có thời điểm như chim non nép vào người như này sao?
Đây quả thực là giống như đang nằm mơ giữa ban ngày vậy.
Nhưng đây không phải là mấu chốt của vấn đề.
Mấu chốt của vấn đề là, Doãn viện trưởng rất thân mật với người thanh niên này, tại sao Tô viện trưởng cũng nhào vào trong ngực người này chứ?
Đây là nằm mơ sao?
Đám người nhịn không được mà nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Đúng lúc này, một tiếng sấm chớp đùng đùng truyền đến.
Tất cả mọi người trong phòng họp đều bị dọa cho run lên, nhịn không được mà nuốt nước miếng.
“Khụ khụ…”
Nhưng đúng lúc này, Doãn Thư Nhã bỗng nhiên hắng giọng một cái.
“Cuộc họp hôm nay kết thúc ở đây đi.”
“Các báo cáo còn lại để đến mai đi, tan họp!”
Vừa dứt lời, đám người dồn dập đứng dậy, sau đó bước nhanh ra khỏi phòng họp.
Mà Chu Thành thì liếc mắt nhìn Giang Chu với vẻ phức tạp, sau đó mới quay người đi ra ngoài.
Chương 940 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]