Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 941: CHƯƠNG 941: EM THẬT SỰ QUÁ BIẾN THÁI!

Cùng lúc đó, Doãn Thư Nhã nhịn không được mà ngáp một cái.

Thật ra mấy hôm nay nàng vẫn làm việc liên tục, tinh thần đã mệt mỏi rã rời từ lâu rồi.

Chỉ là bởi vì trưa nay ngủ một lát, cho nên mới có thể miễn cưỡng chống đỡ đến bây giờ.

“Tôi đi ngủ trước, sẽ không quấy rầy hai người.”

“Cô đi ngủ ở đâu vậy?”

“Phía sau bệnh viện có một gian ký túc xá của tôi và Tô Nam, hay là cậu ôm Tô Nam qua bên đó đi nhé?”

“Cô bé chết tiệt này quá nặng, bên đó có thang máy hay không?”

“Có thang máy, thế nhưng vẫn chưa sửa xong, bây giờ đang nằm trong trạng thái không hoạt động.”

“Vậy thì để Tô Nam ngủ ở đây thêm một lát đi, nhớ để cửa cho tôi.”

Doãn Thư Nhã liếc mắt nhìn Giang Chu một cái: “Để cửa cho cậu? Nghĩ hay quá nhỉ, tôi là để cửa cho Tiểu Nam Nhi.”

Giang Chu cũng nhịn không được mà ngáp một cái: “Đều như nhau, để cửa cho ai mà chẳng là để.”

“Tối hôm nay cậu ra khách sạn ngủ đi, bằng không thì tôi không cho cậu vào cửa đâu.”

“Tôi đi ngàn dặm xa xôi đến tìm các cô, cô quá tàn nhẫn rồi đấy.”

“Hừ hừ.”

Doãn Thư Nhã kiêu ngạo ngẩng đầu, giẫm lên giày cao gót đi ra khỏi phòng họp.

Nhưng vừa đi được vài bước, nàng bỗng nhiên ngây ngẩn cả người.

Bởi vì Chu Thành đang đứng chờ ở bên ngoài phòng họp.

Anh ta vừa nhìn thấy nàng đi ra, lập tức chạy lại gần.

“Doãn viện trưởng, người kia là ai vậy?”

Doãn Thư Nhã nhẹ giọng cười: “Là bạn trai của Tô Nam, làm sao vậy?”

Chu Thành nhịn không được mà cau mày lại: “Tô Nam chưa bao giờ nói với tôi là cô ấy có bạn trai.”

“Có bạn trai hay không là chuyện riêng của cô ấy, vì sao cô ấy phải nói cho anh biết?”

“Chuyện này…”

Doãn Thư Nhã vỗ vỗ bả vai của Chu Thành: “Đừng quá cố chấp làm gì, anh là bác sĩ tâm lý, tôi tin rằng anh sẽ nhanh chóng điều chỉnh tâm lý của mình.”

Chu Thành vẫn chưa chịu từ bỏ: “Nếu như người đó là bạn trai của Tô Nam, vậy vì sao Doãn viện trưởng lại lau mặt cho anh ta?”

Doãn Thư Nhã cười nói: “Cái này rất đơn giản.”

“???”

Doãn Thư Nhã nhếch mép lên: “Bởi vì đó cũng là bạn trai của tôi.”

“???????”

Chu Thành há hốc miệng, anh ta hoàn toàn không thể tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.

Rốt cuộc thì đây là chuyện gì?

Anh ta du học nhiều năm như vậy, cũng biết nước ngoài rất là thoáng trong mấy chuyện này.

Nhưng mà anh ta không ngờ trong nước bây giờ cũng thái quá như vậy.

Rốt cuộc thì người nọ là ai?

Tên đó dựa vào cái gì mà có thể chiếm được cả hai?!

Bên ngoài cửa sổ là tiếng mưa phùn tí tách.

Những giọt mưa gõ lên cửa thủy tinh và đám lá cây.

Ngọn đèn đường lạnh lẽo chiếu sáng toàn bộ khu vườn trống trải, làm cho thế giới bên ngoài càng lạnh lùng hơn.

Tô Nam vốn đang ngồi ở trên ghế của mình, chân thì gác lên đùi của Giang Chu, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng thì dính chặt vào ngực của hắn, toàn thân đều dựa vào người hắn.

Giang Chu nhìn thấy bốn bề vắng lặng, lại lo lắng tư thế này làm cho nàng ngủ không thoải mái, thế là hắn nhẹ nhàng đưa tay trái xuyên qua đôi chân thon dài tinh tế của nàng.

Tay kia lặng lẽ đở ở dưới nách của nàng, sau đó nhanh chóng chuyển nàng từ ghế lên trên đùi của mình.

Toàn bộ quá trình này, Tô Nam chỉ nhẹ nhàng hừ một tiếng.

Dường như là đang biểu đạt bất mãn khi mình bị di chuyển, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại viết đầy dễ thương, ngay cả nói mê cũng mềm nhũn đáng yêu.

Leng keng---

Đường Quả: “Đàn anh, anh đi đâu vậy?”

“Hôm nay em theo dõi lớp học của các anh, nhưng hình như anh không đi học.”

“Đàn anh, trốn học không phải là hành vi của học sinh tốt.”

“Người ta còn mang trà sữa cho anh, kết quả là không đưa được.”

Giang Chu mở Wechat ra, tin nhắn của Đường Quả tràn ra như vỡ đê.

May mà hắn đã chuyển sang chế độ im lặng trước khi vào phòng họp.

Bằng không thì với tần suất gửi tin nhắn này, Tiểu Nam Nhi nhất định sẽ bị đánh thức.

Cô nàng khóa dưới này vẫn không dứt, đuổi cũng không đi, hắn cũng không biết phải làm gì hơn.

Mình là một nam tử hán đại trượng phu, lại còn là một cặn bã nam, tại sao lại không thể dạy dỗ một cô gái chứ?

Giang Chu: “Gửi nữa liền cho vào sổ đen.”

Đường Quả: “Vì sao nha? Em chỉ quan tâm anh thôi mà.”

Giang Chu: “Mẹ nó, bây giờ anh đã có bóng ma tâm lý khi nghe thấy âm thanh nhắc nhở của Wechat rồi đấy, đàn em, em yên lặng một chút có được không?”

Đường Quả: “Link ảnh, ấn vào để xem.”

“???”

Đường Quả: “Hôm nay em mặc màu xanh, có dễ thương không?”

“…”

Đường Quả: “Nếu như hôm nay anh cho em vào sổ đen, có thể sau này sẽ không được xem nữa nha.”

“…” Giang Chu đã cạn lời với cô nàng này: “Em đừng tưởng nắm được nhược điểm của anh thì muốn làm gì thì làm.”

Đường Quả: “Đàn anh, bởi vì nhớ anh, em đã ướt ba cái quần trong một ngày.”

Giang Chu: “Anh chỉ cho em một kiến nghị về cuộc sống, chứ không phải cho em một địa chỉ trang web không thể miêu tả.”

Chương 941 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!