Đường Quả: “Kiến nghị của anh chính là thứ em mong muốn, anh không thể tiếp tục kiến nghị cho em sao?”
Giang Chu: “Rốt cuộc thứ gì đã ủng hộ em gửi tin nhắn cho anh hàng ngày? Là yêu sao?”
Đường Quả: “Đàn anh, là dục vọng, từ khi anh ủng hộ em chuyển ngành, em đã có dục vọng với anh rồi.”
Giang Chu: “??????! Em có biết em đang nói cái quỷ gì không?”
Đường Quả: “Đàn anh, khi em chọn ngành quốc tế mậu dịch, trong lòng em đã chất chứa rất nhiều bất mãn.”
Đường Quả: “Em còn cảm thấy đi học là một chuyện rất bất đắc dĩ, suýt nữa thì đã sụp đổ rồi.”
Đường Quả: “May mà em gặp được anh, anh bảo em chuyển ngành theo lệnh của anh, vì vậy tất cả những bất mãn đó đều biến thành cảm tình với anh.”
Giang Chu: “Mệnh lệnh cái con mẹ gì chứ? Đó là kiến nghị, là kiến nghị, đàn em, chúng ta không chơi trò này nữa được không?”
Đường Quả: “Đàn anh, anh có thể tùy tiện ra lệnh cho em nha, icon xấu hổ/ xấu hổ!”
Giang Chu: “Được rồi, anh ra lệnh cho em tắt máy.”
Đường Quả: “A? Chỉ như vậy, em còn tưởng anh muốn ra lệnh cho em đi ra ngoài tiểu một cái hố nữa chứ.”
Giang Chu: “Trời ơi, đàn em, em ăn quả biến thái để lớn lên à, tại sao em lại biến thái như vậy?’
Đường Quả: “Đàn anh, em không xinh đẹp sao?”
Giang Chu: “Cái này có liên quan gì đến chuyện em có xinh đẹp hay không?”
Đường Quả: “Chị Y Nhất nói, anh không thể tự kiềm chế bởi những cô gái xinh đẹp.”
Giang Chu: “Mẹ nó, Phùng đần độn thật sự là cô em vợ của mình, đã vậy còn nói xấu mình.”
Đường Quả: “Đàn anh, hay là em cũng gọi anh là anh rể nhé, như vậy anh sẽ cảm thấy kích thích hơn chứ?”
Giang Chu: “Cút!”
Giang Chu lau mồ hôi lạnh trên trán, trực tiếp tắt điện thoại di động đi.
Cô nàng này thực sự quá muốn chết.
Hắn lớn như vậy rồi mà chưa từng thấy ai biến thái như này cả.
Giang Chu hít sâu một hơi, lại phát hiện Tô Nam đã mở mắt ra.
“Em tỉnh rồi?”
Tô Nam dùng tay nhỏ nắm tay áo của hắn: “Anh đến thật?”
“Đúng thế, vốn muốn cho em một bất ngờ, không ngờ em lại trực tiếp chui vào ngực anh để ngủ.”
“Em quá mệt mỏi, còn tưởng rằng đang nằm mơ nữa.”
Giang Chu xoa xoa tóc của nàng: “Ngủ thêm một lát nữa nhé?”
Tô Nam duỗi người, ôm lấy cổ của Giang Chu: “Trở về nhà ngủ đi, ở đây hơi lạnh.”
“Được.”
“Cô gái vừa rồi là ai vậy?”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Chính là cô nàng khóa dưới mà anh đã nói với em đấy.”
Hai mắt Tiểu Nam Nhi lập tức sáng lên: “Mỹ nữ bệnh kiều kia lại là thật à?!”
“Em cho rằng anh nói dối sao?”
“Em chỉ thấy hơi quá khi có một mỹ nữ thích anh.”
Giang Chu bỗng nhiên giơ tay lên, bốp một tiếng.
Tiểu Nam Nhi nhất thời run lên một cái.
Hai người đều nhìn lẫn nhau.
Mặt Tiểu Nam Nhi đã hơi đỏ ửng.
“Tham ô công quỹ, lại còn dám nói xấu anh?”
“Hmm…”
“Có phải em cho rằng em đến Bắc Hải thì anh không đánh được em, cho nên em mới muốn lật trời?”
Tô Nam lầu bầu một tiếng: “Em vẫn luôn như vậy nha, cũng không phải là anh không biết mà.”
Giang Chu lẳng lặng nhìn nàng: “Vậy bây giờ em có đói bụng không?”
“Ừm, hình như tỉnh ngủ xong liền thấy hơi đói bụng.”
“Vậy ký túc xá của các em có phòng bếp không? Anh có thể làm cơm cho em.”
“Có, thế nhưng em và chị Thư Nhã đều không có thời gian làm cơm.”
“Nguyên liệu thì sao?”
“Có, ngày nào dì gái ở nhà ăn cũng đưa nguyên liệu qua.”
Giang Chu thả nàng xuống đất: “Đứng lên hoạt động một chút đi, rồi dẫn anh qua ký túc xá của em.”
Tô Nam xoa xoa mắt, bỗng nhiên sửng sốt một chút: “Lẽ nào em chui vào trong ngực anh khi đang họp à?”
“Đúng vậy.”
“A?!”
Giang Chu có chút hăng hái mà nhìn nàng: “Làm sao vậy?”
Tô Nam hít sâu một hơi: “Em chính là lãnh đạo của bệnh viện, như vậy thì quá mất mặt rồi.”
“Tại sao lại mất mặt rồi hả?”
“Mọi người đều biết em thích làm nũng nịu, sau này còn dạy dỗ người khác kiểu gì!”
“Ồ, sợ mọi người cảm thấy em dễ thương đúng không?”
Tô Nam nheo mắt lại: “Em không dễ thương, em chính là lãnh đạo có tính cách xấu nhất ở bệnh viện.”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Như vậy đi, mai anh sẽ diễn kịch với em, em đánh anh gần chết ở hành lang bệnh viện là được rồi.”
“Làm như vậy thì có tác dụng gì?”
“Tìm lại mặt mũi cho em, phụ nữ bạo lực gia đình cũng rất đáng sợ.”
“Được, đây là anh nói đây, anh nhất định phải diễn tốt một chút.”
Tô Nam cười hì hì, nắm tay của Giang Chu đi ra phòng họp.
Sau khi đi vòng qua phía sau bệnh viện, hai người dắt tay nhau đi qua một hàng lang, đi đến ký túc xá của Tô Nam và Doãn Thư Nhã.
Đây là một căn phòng có hai phòng ngủ và một phòng khách bình thường.
Có điều, Doãn Thư Nhã cũng không trở về phòng ngủ, mà trái lại còn ngủ gật ở trên ghế sa lon trong phòng khách.
“Công việc của các em bây giờ vất vả như vậy sao?”
“Ừm, quả thực là còn không có thời gian để đi vệ sinh nữa.”
Chương 942 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]