Giang Chu đi qua véo véo má của Doãn Thư Nhã.
Không ngờ Doãn Thư Nhã lại không có một chút phản ứng nào luôn.
Giang Chu nhịn không được mà xoa bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, lại vén những sợi tóc rủ xuống ra sau tai cho nàng.
Sau đó, hắn cúi người xuống, cởi giày cao gót mà nàng chưa kịp cởi ra.
Bàn chân của Doãn phú bà rất nhỏ nhắn, ngón chân trắng trẻo hồng hào, tròn trịa ngọc nhuận đáng yêu.
Có lẽ mấy bàn chân trên quảng cáo kia cũng không đẹp bằng chân của nàng.
Cầm vào tay lại thấy mềm mềm mại mại, còn mang theo một tia ấm áp.
“Này, anh không định chơi chân của chị Thư Nhã đấy chứ?”
“Đánh rắm, ông đây chơi bao giờ?!”
Giang Chu đứng bật dậy, giơ hai tay lên để tỏ vẻ trong sạch.
Tô Nam thấy thế thì nhăn mũi quỳnh, hừ hừ vài tiếng về phía Giang Chu.
“Em trở về phòng thay quần áo trước, không cho phép nhìn trộm!”
“Tiểu Nam Nhi, rốt cuộc thì trong lòng em anh là hạng người gì?”
“Háo sắc.”
Giang Chu cười lạnh một tiếng, rồi quay người đi vào nhà bếp.
Nguyên liệu và thực phẩm ở trong tủ lạnh khá nhiều, thịt heo thịt dê và thịt bò đều có không ít.
Thậm chí còn có một ít đồ hải sản, tất cả đều đang được để trong khay đông lạnh.
Giang Chu lấy những nguyên liệu định sử dụng ra ngoài để giã đông.
Sau đó, hắn bắt đầu cẩn thận rửa nồi niêu xoong chảo bát đũa.
Hai cô bé này, bình thường đều nằm trong trạng thái không thể tự lo liệu.
Đừng nói là nấu cơm, ngay cả thời gian giặt quần áo cũng không có.
Giang Chu rời khỏi nhà bếp, đi đến trước cửa ban công của hai người.
Cái gì mà nơ con bướm, tơ lụa, một màu, có ren, có viền…
Hắn lấy tất cả ra, rồi bắt đầu đồ xà phòng chuyên dụng cho đồ lót.
Còn những loại quần áo khác thì ném vào trong máy giặt quần áo.
Cạnh-
Nhưng đúng lúc này, Tiểu Nam Nhi bỗng nhiên đẩy cửa ra.
Nàng mặc một chiếc váy đen có dây đeo ở eo, để lộ dáng người có lồi có lõm và làn da trắng nõn như tuyết.
Lúc này, nàng đang nhìn từ trên cao xuống Giang Chu, trong mắt viết đầy xấu hổ.
“Anh lấy cầm quần lót của em làm gì?”
Giang Chu thản nhiên: “Anh đang ngâm cho em, sau đó giặt chứ làm gì, em nói xem, bao lâu rồi em chưa giặt quần áo?”
Mặt Tô Nam đỏ lên: “Vậy cũng không thể để cho anh giặt được!”
Giang Chu đứng lên: “Vài ngày không gặp mà đã học được xấu hổ rồi à, trước kia ăn kẹo que của anh thì sao em không xấu hổ?”
“Phi!”
Tô Nam gắt một cái, lại đưa tay muốn cướp lại.
Kết quả là Giang Chu trực tiếp nhét vào trong túi mình, nói cái gì cũng không trả lại.
Tiểu Nam Nhi đấu đá với hắn một lát, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là bỏ cái ý nghĩ cướp quần áo về.
Dù sao thì hôn cũng hôn rồi, ôm cũng ôm rồi, Giang Chu muốn thì cứ cứ làm đi, không sao cả.
“Anh làm món gì đó?”
“Thịt bò cách thủy tào phớ, thịt hấp, sau đó là hấp với cơm tẻ.”
Tô Nam thèm đến mức chảy cả nước miếng: “Vậy anh còn không đi làm cơm đi, em sắp chết đói rồi đây này.”
Giang Chu vớt thịt đông lạnh từ trong nước ra: “Mới giã đông được một nửa, em cứ đi giặt quần áo ở trong máy giặt trước đi.”
“Ồ.”
“Em nói xem, bọn em là hai cô gái, tại sao lại ở bẩn giống như ổ heo vậy?”
“Bọn em rất bận rộn, căn bản không có thời gian dọn dẹp, anh mới là heo.”
Lúc này, Giang Chu bỗng nhiên hiểu được tâm trạng của quý bà Viên Hữu Cầm.
Có đôi khi lải nhải vài câu cũng rất có cảm giác thành công.
Lúc này, Tiểu Nam Nhi đi cộc cộc cộc vào phòng vệ sinh, sau đó nàng đổ bột giặt vào máy, vặn nút xoay trên máy giặt.
Sau đó, nàng cất bước đi trở về, dựa lưng vào cửa phòng bếp mà nhìn bóng lưng đang bận rộn kia.
Chiếc váy có đai đeo của nàng khá ngắn, trên chân là một đôi dép lê màu trắng, nhìn qua cực kỳ mát mẻ.
“Anh đến Bắc Hải làm gì nha?”
Giang Chu đáp lời: “Đến đánh cái mông của em.”
Tô Nam cau mày một cái, lại nện một nắm đấm trắng nhỏ nhắn vào lưng Giang Chu: “Em lại không trêu chọc anh!”
Giang Chu bỏ đống thịt vừa cắt vào trong khay: “Chủ yếu là để cho em nhớ lâu một chút, ở bên ngoài quá lâu thì cũng không cần lật trời.”
Tô Nam nói: “Ngày nào em cũng mệt đến chết, nào có thời gian lật trời chứ.”
Giang Chu nhướn mày: ‘Cũng không có thời gian nhớ anh à?”
“…” Tô Nam lặng lẽ đi qua, đưa tay ôm lấy eo của Giang Chu: “Đúng là em thấy hơi nhớ anh.”
Giang Chu vỗ vỗ đầu của nàng: “Không phải anh đã đến rồi sao, tối nay sẽ ngủ cùng em.”
“Boss khốn khiếp, anh nghĩ hay quá nhỉ!”
“Không phải em nói nhớ anh sao?”
Tô Nam nói: “Nhớ anh là nhớ anh, không đại biểu cho chuyện anh có thể muốn làm gì thì làm.”
Giang Chu véo cái mũi quỳnh của nàng: “Không cho thì cút đi, đi lau nhà đi.”
Tô Nam ồ một tiếng, lại đá một cái vào mông Giang Chu, sau đó mới chạy cộc cộc cộc ra khỏi phòng bếp.
Chương 943 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]