Bốn mươi phút sau, bóng đêm càng nồng nặc hơn.
Lúc này, món thịt bò hấp cách thủy tào phớ nóng hổi đã xuất hiện trên bàn cơm.
Mùi thơm nồng nặc không ngừng khuếch tán ở trong phòng, quả thực là làm cho người ta ứa nước miếng.
Đối với cái mùi này, Tô Nam cũng không cảm thấy kinh ngạc chút nào.
Bởi vì kỳ nghỉ hè vừa rồi, hầu như ngày nào Giang Chu cũng làm cơm, hắn đã biểu diễn tài nấu nướng quá nhiều lần rồi.
Có điều, Tô Nam lại cảm thấy cực kỳ yêu thích loại cảm giác ấm áp như một gia đình thế này.
Không ai không thích một người đàn ông biết nấu cơm.
Coi như dung mạo bình thường, thì đây cũng là một hạng mục để thêm điểm.
“Ừm? Thơm quá…”
“Mùi gì vậy? Tiểu Nam Nhi, em gọi thức ăn ngoài rồi à?”
Đúng lúc này, Doãn Thư Nhã đang mơ mơ màng màng ở trên ghế sa lon đã phát ra tiếng động.
Nàng duỗi người một cái, độ lộ ra cái bụng trắng nõn và cái rốn xinh xắn.
“Đúng vậy, thức ăn ngoài này là gọi từ Thượng Kinh đấy.”
“Thượng Kinh? Còn có thể gọi thức ăn ngoài từ Thượng Kinh đến Bắc Hải sao?”
Doãn Thư Nhã liếc mắt nhìn qua, đột nhiên lại ngây ngẩn cả người.
Lúc này nàng mới nhớ ra là Giang Chu đã đến rồi.
Thế là nàng lập tức thả hai chân xuống đất, rồi chỉnh sửa lại quần áo.
Sau đó, làm ra vẻ như một tiểu thư khuê các, đưa mắt nhìn về phía phòng bếp.
“Cậu đang làm cơm đấy à?”
“Không phải tôi thì còn có thể là ai?”
Doãn Thư Nhã vừa mới tỉnh ngủ, đầu óc vẫn hơi mơ hồ.
Có điều, nàng phản ứng rất nhanh, vội vàng đứng dậy đi về phía cửa phòng.
Nhưng ngay sau đó, nàng lại ngây ngẩn cả người.
Toàn bộ đồ lót bẩn ở trong sọt đã biến mất sạch?
Doãn Thư Nhã đi qua, nhìn về phía ban công.
Chỉ thấy trên đó treo đầy các loại xanh xanh đỏ đỏ hoa hoa tím tím, tất cả đều xếp thành hàng, ngay ngắn gọn gàng.
Doãn Thư Nhã nhìn về phía Tô Nam: “Em giật à?”
Tô Nam nói: “A không, là Giang Chu giặt.”
Doãn Thư Nhã ngớ người: “A? Sao em lại để cho Giang Chu giặt chứ!”
Tô Nam thở dài: “Em không cản được, Giang Chu nhất định đòi giặt.”
Gò má Doãn Thư Nhã chợt đỏ bừng: “Mấy ngày hôm trước chị còn đến kỳ kinh nguyệt nữa.”
“Em biết, em cũng nhìn thấy khi Giang Chu giặt.”
“Biết thế thì chị đã thu dọn từ sớm rồi.”
“Giang Chu đến quá nhanh, em cũng không kịp thu dọn thì đã Giang Chu đã giặt rồi.”
Trong khi hai người đang nói chuyện, Giang Chu đã bê một đĩa thịt hấp ra khỏi phòng bếp.
Doãn Thư Nhã nhìn thấy Giang Chu, gò má của nàng lại đỏ lên, ánh mắt có hơi né tránh.
Giang Chu lại thản nhiên: “Không phải giặt quần áo thôi sao, có gì phải xấu hổ, yên tâm, tôi giặt rất sạch.”
“Cậu nghe thấy rồi?”
“Phòng bếp có đóng cửa đâu, cô tưởng lỗ tai của tôi bị điếc à?” Giang Chu dọn bát đũa xong: “Đến ăn cơm đi.”
Một lúc lâu sau.
Tiếng mưa bên ngoài cửa sổ vẫn không giảm chút nào.
Doãn Thư Nhã và Tô Nam ăn nồi thịt bò hầm cách thủy tào phớ, làm đầu lưỡi bị bỏng.
Thời gian gần đây, các nàng bận rộn đến mức thậm chí không có thời gian để ngủ.
Coi như ăn cơm thì cũng chỉ có thể gọi thức ăn ngoài.
Nhưng nào có ngón bằng đồ ăn thường ngày do nhà tự làm chứ.
Đối với hai nàng mà nói, đây là một bữa cơm hiếm có khó tìm.
“Nóng quá nóng quá nóng quá, mau rót cho tôi cốc nước.”
Tô Nam nói theo: “Em cũng muốn, boss khốn, em muốn uống nước.”
Giang Chu với tay lấy hai cốc nước: “Hai người điên rồi à? Một ngồi to như vậy mà còn tranh nhau làm gì.”
Doãn Thư Nhã uống xong liền thả cốc xuống: “Quen rồi, bình thường đều phải tranh cướp từng giây, cho nên tôi và Tiểu Nam Nhi đều làm việc rất nhanh gọn.”
Giang Chu chán nản: “Hai người như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ đau dạ dày.”
“Vậy cậu ở chỗ này đi, ngày ngày làm cơm cho bọn tôi ăn.”
Giang Chu nhịn không được mà cười ha hả một tiếng: “Tôi là một đại gia trăm tỷ, lại phải ở lại đây làm bảo mẫu cho hai người?”
Doãn Thư Nhã gắp một miếng tào phớ, thả vào trong miệng: “Là đầu bếp, ai cho cậu làm bảo mẫu đâu?”
“Không làm bảo mẫu sao? Vậy đám quần áo kia là ai giặt?”
“…”
Mặt của cả hai nàng nhất thời đỏ lên: “Chúng tôi không cầu xin cầu giặt mà, là cậu nhất định đòi giặt.”
Giang Chu cười nhạo một tiếng: ‘Được tiện nghi lại còn khoe mẽ, cô có biết giặt đồ dính máu rất khó không?”
“Phi, cậu ngậm miệng lại cho tôi!”
“Ngậm miệng thì tôi ăn cơm kiểu gì?”
“Nói chung là đừng nhắc đến chuyện giặt quần áo nữa.”
Mặt Doãn Thư Nhã đã đỏ bừng lên rồi: “Cơm thì đúng là cơm ngon, nhưng người nấu cơm không có miệng thì tốt hơn.”
Tô Nam nhịn không được mà gật đầu tán thành: “Em đồng ý với cách nói của chị Thư Nhã.”
“Được rồi, em ăn của em đi, nhiều đồ ăn ngon như vậy mà không chặn được miệng của em.”
Giang Chu nói xong liền nhét một miếng gừng vào trong miệng của Tiểu Nam Nhi.
Tô Nam vốn đang ăn rất ngon lành, nên cũng không chú ý Giang Chu đút cho nàng thứ gì.
Kết quả nàng vừa cắn một miếng, lập tức phải phun ra ngoài luôn.
“Phi phi phi, anh cho em ăn thứ gì thế?”
“Đông ăn củ cải hè ăn gừng, giúp em bổ máu thôi.”
Chương 944 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]