Tô Nam dùng nước súc miệng, nhịn không được mà lườm Giang Chu một cái: “Cay chết rồi, em ghét ăn gừng nhất.”
Giang Chu gắp một miếng cho Doãn phú bà: “Cô có ăn không?”
Doãn Thư Nhã: “Không ăn, trên đũa có nước miếng của cậu kìa.”
“Ngay cả quần áo cũng không giặt, lúc ăn cơm thì lại chê này chê nọ.”
Doãn Thư Nhã vừa tức giận vừa xấu hổ: “Cái tên cẩu tặc này, đã bảo là không nói đến chuyện này nữa rồi mà!”
Doãn Thư Nhã giơ đũa lên, thở phì phò, lại không nhịn được mà muốn đánh Giang Chu.
Có điều, bắt người tay ngắn, ăn người nhu nhược.
Hiện giờ, nàng đang ăn cơm do Giang Chu làm, nên đánh Giang Chu thì có hơi quá một chút.
Thế là nàng hừ lạnh một tiếng, quyết định mặc kệ Giang Chu muốn nói gì thì nói, nàng không thèm quan tâm nữa.
Hai mươi phút sau, bữa cơm đã kết thúc.
Ba người nằm vật xuống sa lon trong phòng khách, cả ba cũng thở phì phò.
Quá no, buổi tối ăn nhiều như vậy, nhất định là một tội ác.
“Như vậy ai rửa bát đây?”
“Oẳn tù xì đi, người nào thua thì rửa.”
Giang Chu ngáp một cái: “Anh không tham dự, dù sao anh cũng nấu cơm rồi, lại bắt anh rửa bát nữa thì hơi quá rồi đấy.”
Tô Nam giơ nắm đấm nhỏ lên: “Chị Thư Nhã, vậy hai chúng ta chơi nào.”
“Được, anh định ra cái gì?”
“Em định ra búa.”
Doãn Thư Nhã suy nghĩ một chút: “Vậy chị đếm một hai ba?”
Tô Nam gật đầu: “Được, chị đếm đi.”
“1…2 3”
Lời này vừa dứt, hai cô bé đồng thời ra tay.
Quả nhiên, Tô Nam đã ra búa như nàng đã nói.
Còn Doãn Thư Nhã thì lại ra kéo.
Tô Nam cười nói: “Chị Thư Nhã, em đã nói cho chị biết là em ra búa rồi, sao chị vẫn còn thua?”
“Ai biết em thực sự ra búa chứ…” Doãn Thư Nhã lầu bà lầu bầu, biểu cảm vô cùng phiền muộn.
Nàng vốn cho rằng mình lớn hơn Tô Nam vài tuổi, nên sẽ thông minh hơn Tô Nam một chút.
Không ngờ cuối cùng mình vẫn thua.
Doãn Thư Nhã thở dài, đeo găng tay cao su lên, bắt đầu rửa bát ở trong phòng bếp.
Mà Giang Chu thì mở ti vi lên xem, tiện tay ôm Tiểu Nam Nhi vào trong ngực.
Người ăn uống no đủ xong, sẽ có một loại cảm giác lười biếng và mệt mỏi.
Tô Nam cũng lười giãy dụa, lại không muốn chuyển ổ, cho nên mặc kệ cho Giang Chu ôm.
Dù sao thì tên boss khốn khiếp này sẽ không bỏ qua khi chưa chiếm được tiện nghi của nàng.
Giang Chu bỗng nhiên nói: “Tiểu Nam Nhi, tối nay anh ngủ ở đâu?”
Tô Nam vỗ vỗ cái sô pha ở dưới mông của mình: “Ngủ ở đây, rất thoải mái nha.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Anh đi ngàn dặm xa xôi đến đây thăm em, em làm người đi có được không?”
Tô Nam không chịu: “Vậy anh đi ngủ với chị Thư Nhã đi, em có thể mở một mắt nhắm một mắt.”
“Em mắt nhắm mắt mở thế nào, làm thử một lần cho anh xem?”
Tô Nam nhăn mũi quỳnh một cái, rồi làm một động tác mở một mắt và nhắm một mắt…
Giang Chu nhìn thấy thế liền vui vẻ, nhịn không được mà vỗ một cái lên đầu của nàng.
“Biểu diễn không tệ, thưởng cho em ngủ với anh đêm nay.”
“Không muốn, hôm nay em rất mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi cho tốt, anh đừng hòng.”
“Không phải em muốn là được.”
“Phi, boss khốn khiếp, anh nằm mơ đi thôi.”
Tô Nam bỗng nhiên đứng lên, rồi chạy vù một cái vào trong phòng ngủ của mình, sau đó nàng khóa trái cửa, rồi phát ra những tiếng cười đắc ý.
Giang Chu có chút bất đắc dĩ, hắn không thể làm gì khác hơn là tăng âm lượng của ti vi lên một chút, tập trung xem phim truyền hình.
Một lúc sau, Doãn Thư Nhã rửa bát xong liền đi ra.
Nàng nhìn quanh phòng, đột nhiên lại cảm thấy hơi kỳ quái.
“A, Tiểu Nam Nhi đi đâu rồi?”
“Ồ, cô ấy nói quá mệt mỏi, cho nên về phòng nghỉ rồi.” Giang Chu vỗ vỗ xuống ghế sa lon: “Nào, qua đây ngồi xem ti vi đi.”
Doãn Thư Nhã ngồi xuống ghế sa lon: “Cậu đang xem cái gì vậy?”
“Nhị Doang trưởng, mau kéo đại pháo Italy của ông ra.”
“Hả? Cái tên gì mà kỳ quái thế?”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Ngồi ba tiếng máy bay từ Thượng Kinh đến Bắc Hải, mệt chết mất.”
Doãn Thư Nhã quay đầu liếc nhìn Giang Chu một cái: “Lần trước cậu nói là chớp mắt là đến mà.”
“Thật sao? Khi nào vậy?”
“Chính là khi tôi đi quay phim ở Bắc Hải này.”
Giang Chu thản nhiên nói: “Không còn cảm giác mới mẻ, bây giờ ngồi một chút là cảm thấy mệt.”
Doãn Thư Nhã cắn môi: “Vậy làm sao bây giờ?”
“Đêm nay để tôi ngủ thoải mái một chút đi, tôi thực sự không ngủ được ở trên sô pha đâu.”
“…” Doãn Thư Nhã bỗng nhiên trợn tròn mắt lên: “Ồ, bảo sao Tiểu Nam Nhi lại chạy về phòng.”
Giang Chu sờ lỗ mũi một cái: “Đúng thế, cho nên Doãn Bồ Tát, có thể cho bần tăng tá túc một đêm không?”
“Không được, hôm nay tôi cũng rất mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi cho tốt, cậu đừng hòng.”
“Tôi cmn chỉ muốn ngủ một giấc, vì sao hai người các cô đều trả lời giống nhau vậy?”
“Phi, cậu chỉ muốn ngủ mới là lạ.”
Tiểu Nam Nhi đứng lên, ném cái gối ôm vào Giang Chu, rồi chạy cộc cộc cộc về phòng.
Giang Chu thấy thế, khóe miệng không nhịn được mà co giật.
Mẹ nó, mình chạy ngàn dặm xa xôi đến đây, ngay cả cái giường ngủ cũng không có?
Vậy vì sao mình không đến khách sạn chứ?!
Chương 945 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]