Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 946: CHƯƠNG 946: TÊN SẾP KHỐN KHIẾP VÀ CÔ NHÂN VIÊN!

“Tin tốt tin tốt!”

“Mua điện thoại di động sẽ tặng tiền điện thoại.”

“Mua điện thoại di động sẽ tặng tiền điện thoại nha.”

“Chỉ cần đặt hàng một chiếc điện thoại di động trị giá 499 đông.”

“Lại thêm 100 đồng.”

“Tặng thêm một cái thẻ điện thoại, bên trong có 700 đồng tiền điện thoại.”

“Camera ba mắt sành điệu! Hai sim hai sóng! Thời gian đặt hàng dài đến một tháng.”

Trong đêm mưa rơi tí tách.

Giang Chu nằm nghiêng trên ghế sô pha, chống đầu xem quảng cáo mua sắm ở trên ti vi.

Ngoài giọng điệu khoa trương ra, còn có các âm thanh không ngừng va chạm và đan xen vào lẫn nhau.

Điều này làm cho một đêm rét lạnh trở nên náo nhiệt hơn một chút.

Có điều, Giang Chu lăn qua lăn lại mà vẫn không thể ngủ nổi.

Đây đại khái là bởi vì hắn đã ngủ một giấc ở trên máy bay rồi, cho nên bây giờ tinh thần vẫn rất tốt, làm thế nào cũng không thể ngủ nổi.

Thế là Giang Chu chỉ có thể trợn tròn mắt lên, làm cho ánh sáng của màn hình ti vi chiếu rọi lúc sáng lúc tối.

Một lúc lâu sau, hắn cầm điện thoại di động lên để xem thời gian, phát hiện bây giờ đã là một giờ rưỡi đêm.

Vì vậy, Giang Chu đứng lên, đi qua bàn rót một cốc nước.

Đúng lúc này, cửa phòng ở hành lang phía tây bị đẩy ra, két một tiếng.

Bên đó là phòng của Tiểu Nam Nhi, trên cửa còn treo một bức tranh Cát Tường.

Giang Chu nín thở, hắn lập tức rón rén trở về ghế sô pha.

Một lát sau, một cái đầu nhỏ đáng yêu liền thò ra ngoài cửa phòng.

Ánh mắt của nàng tràn đầy linh động và giảo hoạt, nàng quét một vòng phòng khách mờ tối.

Sau đó, nàng giẫm lên đôi dép lê ra khỏi cửa, lặng lẽ và nhẹ nhàng tiến lại gần.

“Nhìn điện thoại di động mới của ông nội này!”

“A, ông nội mới mua điện thoại di động nha? Trời đất ơi, camera ba mắt!”

“A, lại còn là điện thoại di động hai sim hai sóng nữa?!’

“Trời ạ, điện thoại di động 5000 đồng của cháu còn không tốt bằng cái của ngài.”

“Như thế nào? Mua điện thoại di động còn tặng tiền điện thoại nữa.”

“Quá có lời, cháu cũng mua một cái!”

Phanh- - -

“Đúng vậy, bạn không nghe nhầm.”

“Điện thoại di động kiểu mới nhất, hiện giờ chỉ cần 499 đồng!”

“…”

Âm thanh quảng cáo mua sắm không ngừng quanh quẩn trong phòng khách, như đang muốn tẩy não người khác.

Tô Nam nhẹ nhàng đi đến trước bàn trà, đưa tay cầm điều khiển từ xa lên.

Sau đó, nàng tắt tiếng ti vi đi, rồi thả điều khiển từ xa xuống, sau đó lại lén lút đi vòng qua ghế sa lon.

Giang Chu đang giả vờ ngủ bỗng nhiên trở mình, tiện đường ngáp một cái.

Làm cho Tô Nam sợ đến dừng bước, không dám di chuyển chút nào nữa.

Một lúc sau, phòng khách bỗng nhiên trở nên yên lặng không gì sánh được.

Lúc này Tiểu Nam Nhi mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó ngồi xổm xuống mà nhìn gương mặt ‘đang ngủ’ của Giang Chu.

Nàng đến Bắc Hải hơn một tháng rồi.

Mặc dù một tháng này không dài, nhưng nói thế nào cũng là hơn 30 ngày và đêm.

Tuy rằng trước kia nàng cũng đã từng ở nhà vài tháng, nhưng tốt xấu gì thì khi đó cũng có bạn bè ở người quen ở bên cạnh.

Tuy nhiên, đối với nàng mà nói thì Bắc Hải này là một thành phố hoàn toàn xa lạ.

Nàng chỉ quen biết một mình Doãn Thư Nhã mà thôi.

Cho nên, khoảng thời gian một tháng này, nỗi nhớ Giang Chu của nàng đã đầy tràn ra ngoài.

Nhưng đến khi nhìn thấy Giang Chu thật sự xuất hiện, nàng lại nhịn không được mà tỏ ra ngạo kiều.

Rõ ràng là lòng của nàng rất mềm, nhưng lúc nào cũng phải ra vẻ mạnh miệng.

Thật ra thì vừa trở về phòng ngủ là nàng đã hối hận rồi.

Rõ ràng là có thể trò chuyện thêm vài câu, vì sao phải trở về vội vàng như vậy chứ.

Thế là, nàng thấy trời đã muộn, chị Thư Nhã cũng đã ngủ rồi, nàng liền nhịn không được mà chạy ra ngoài.

Cùng lúc đó, Giang Chu cố gắng để tiếng hô hấp của mình to hơn một chút, dùng để chứng minh cho Tô Nam thấy, mình đã ngủ rất say.

Quả nhiên, chỉ vài giây sau, hắn liền cảm nhận được cánh môi mềm mại dính vào trên miệng của mình.

Giang Chu lập tức mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Tô Nam ở cự ly rất gần.

Một giây… hai giây… ba giây…

Hai mắt Tiểu Nam Nhi đột nhiên trợn tròn, cả người đều ngã về phía sau.

Kết quả là phanh một tiếng, nàng đã va phải bàn trà, nhịn không được mà phát ra một tiếng kêu đau.

“Anh… anh không ngủ à?!”

“May mà anh không ngủ, bằng không thì đã bị em chiếm tiện nghi mà còn không biết.”

Mặt Tô Nam lập tức đỏ lên, nhịn không được mà đánh Giang Chu một cái: “Boss khốn khiếp, anh quá xấu rồi, sao anh lại chơi trò câu cá này chứ?”

Giang Chu ngồi dậy từ trên ghế sô pha: “Anh bị em chiếm tiện nghi, thế mà em lại ác nhân cáo trạng trước?”

“Hmm…”

“Em ra ngoài làm gì? Cố tình ra xem anh có ngủ hay không à?”

Tô Nam phồng má lên, nhẹ nhàng đặt tay lên đùi hắn: “Em muốn hỏi anh một chút, anh có muốn ngủ ở trong phòng em không?”

----------

oa, lâu lắm mới được donate, cảm ơn bác Pham11 hơn 6k TLT. :D

Chương 946 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!