Giang Chu hơi cau mày: “Em đã bảo là không muốn rồi cơ mà?”
Tô Nam lại nói: “Em cũng không biết vì sao lại thế, rõ ràng là rất muốn, nhưng ngoài miệng cứ phải nói là không muốn.”
“Ngạo kiều là một loại bệnh.”
“Em biết rồi, rốt cuộc anh có đi không?”
Giang Chu đứng dậy từ trên ghế sô pha, rồi trực tiếp khom lưng ôm lấy nàng.
Đột nhiên bị ôm kiểu công chúa làm cho Tô Nam sợ hết hồn, suýt nữa thì kêu thành tiếng.
Trong khi bối rối, nàng không nhịn được mà ôm chặt lấy cổ của Giang Chu, cả người đều dán vào trong ngực của Giang Chu.
“Anh làm cái gì vậy?”
“Đi vào ngủ chứ làm gì, bây giờ đã là hai giờ sáng rồi đấy, bằng không thì anh còn làm gì, ôm em nhảy nhót à?!”
Giang Chu vòng qua phòng khách, trực tiếp đạp cửa đi vào phòng.
Phòng ngủ của Tô Nam có bật đèn, nội thất ở bên trong rất tao nhã, căn bản không nhận ra đây là phòng của nam hay nữ nữa.
Có điều, Giang Chu vừa mới đi vào, lại nhịn không được mà chán nản.
Bởi vì trên mặt đất có trải một lớp chăn đệm.
“Anh ngủ dưới đất, em ngủ trên giường.”
“Con bà nó, em chuẩn bị rất đầy đủ đấy.”
Tô Nam đắc ý mà hừ hừ vài tiếng: “Nằm ở sô pha rất khó chịu, ngủ dậy sẽ đau người, cho nên em muốn cho anh nằm thoải mái hơn một chút.”
Giang Chu nhất thời cảm thấy tẻ nhạt vô vị, trực tiếp thả nàng xuống: “Mau ngủ đi, nói lảm nhảm nhiều như vậy làm gì.”
“Anh mời lảm nhảm, ngủ mau.”
Giang Chu thở dài, bỏ dép ra rồi nằm xuống chăn đệm ở dưới đất.
Sau đó, hắn kéo chăn lên đến eo, lại chợt phát hiện một gương mặt tươi cười ló ra khỏi mép giường.
“Làm gì thế?”
“Tên boss khốn khiếp và nhân viên nhỏ đi công tác, bởi vì một đêm mưa to mà không tìm được chỗ ở, rơi vào đường cùng nên chỉ có thể thuê một gian phòng, bầu không khí trở nên vô cùng ám muội.”
Giang Chu trợn tròn mắt lên: “Tô Nam, bình thường em đều xem cái thứ linh tinh gì vậy?!”
Tô Nam quơ quơ đôi chân trắng như tuyết: “Không có, đây là một bộ phim Hàn, anh chưa xem phim này à?”
“Ồ, anh còn tưởng em xem tên sếp xấu tính và cô nhân viên gì gì đó chứ.”
“Là cái gì?”
Giang Chu yên lặng một lát: “Anh khuyên em nên kết thúc đề tài này đi, bằng không thì đến khi trò chuyện hưng phấn rồi, anh không biết mình sẽ làm gì đâu.”
Tô Nam hừ hừ hai tiếng, cũng kéo chăn lên đến ngực của mình.
Sáng sớm hôm sau.
Cơn mưa đêm mùa hè cũng đã tạnh.
Những đám mây trên bầu trời đã tán đi, để lộ mặt trời rực rỡ.
Không biết Giang Chu lấy một cái áo khoác trắng ở đâu ra, hắn đang chắp tay sau lưng rồi không ngừng lượn lờ ở bên trong bệnh viện.
Nghiễm nhiên lại có dáng vẻ của một bác sĩ chuyên nghiệp.
“Ông à, hôm nay ông thấy thế nào?”
“Chỗ này có đau không? Chỗ này thì sao?”
“Hmm… làm sao chỗ nào cũng đau rồi, ông không gạt cháu đấy chứ?”
“Nào nào nào, bác gái mở miệng ra, cháu kiểm tra lưỡi cho bác một chút.”
“Ừm? Ăn vụng kem đúng không, lại còn là kem socola nữa.”
“Còn kem không, cho cháu một cái nào.”
“A, chú, nhìn mặt chú hơi quen quen.”
“Giống ai nhỉ? Hình như là giống một ngôi sao lớn, thật mà!”
“Chú để cháu nghĩ lại…”
“Nhớ ra rồi! Giống với Nicolas Triệu Tứ.”
“Còn anh bạn nhỏ này, muốn ăn kẹo không?”
“Vậy em đoán xem trong tay anh có mấy viên kẹo, đoán trúng thì cho em cả hai viên luôn.”
“…”
Giang Chu đi từ căn phòng bệnh đầu tiên cho đến căn phòng bệnh cuối cùng.
Trên mặt hắn mang theo nụ cười chân thành, trên miệng treo những lời hỏi thăm ân cần và chân thành.
Làm cho người nhà bệnh nhân cũng phải bối rối, bọn họ cũng không biết hắn là bác sĩ từ đâu đến.
Chỉ có thể hỏi cái gì thì đáp cái đó.
Lúc này, một đám y tá nhìn Giang Chu không ngừng lượn là, bọn họ bắt đầu xì xào bàn tán.
“Người đó là bác sĩ mới đến à?”
“Không biết nữa, nhưng nhìn có vẻ không giống lắm.”
“Đúng vậy, vừa rồi còn vật tay với ông Lưu nữa, không đứng đắn chút nào cả.”
“Ông Lưu bị bệnh giòn xương, người này còn vật tay với ông Lưu?”
“Đúng vậy, nhưng lại vật thua, trước khi đi còn hùng hùng hổ hổ.”
“Quá đáng như vậy à, không phải bị điên rồi chứ?”
“Nhưng có người nói đó là bạn trai của Doãn viện trưởng.”
“A?”
“Không đúng không đúng, tôi nghe nói đó là bạn trai của Tô viện trưởng.”
Trong tiếng nghị luận, Giang Chu đã rời khỏi gian phòng bệnh cuối cùng.
Trong tay hắn còn cầm bốn năm hộp sữa chua, khi đi ngang qua đám y tá kia thì tiện tay ném cho các nàng.
Còn hắn thì lấy một chai nước ra, vặn nắp rồi uống hai ngụm.
Một y tá nhỏ thắt đuôi sam ở trong đó liếc mắt nhìn về phía ngực của Giang Chu.
“Bác sĩ Vương?”
“Ừm? Gọi tôi à?”
“Ngài không phải bác sĩ Vương sao?”
Cô y tá chi chỉ vào tấm thẻ nhân viên ở trước ngực hắn rồi chớp chớp mắt.
Mình là bác sĩ Vương sao?
Giang Chu cúi đầu xuống nhìn qua hai lần.
Cái thẻ nhân viên này không phải in, mà là viết tay.
Chương 947 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]