Nếu đã hướng chết mà sống.
Vậy cũng không nên quá coi những bệnh nhân này thành bệnh nhân làm gì.
Giống như ông lão Phùng Viễn Sơn kia vậy, trước khi chết đã bắt đầu ho ra máu, nhưng vẫn muốn xin điếu thuốc hút.
Phùng Viễn Sơn không biết cơ thể mình không chịu nổi nicotin sao?
Không phải, chắc chắn không phải.
Chẳng qua là, ông cho rằng nếu mình đã sắp chết rồi, vì sao con bà nó còn không thể hút một điếu thuốc?
Cho nên, nếu tử vong đã là chuyện không thể tránh khỏi.
Tại sao còn phải nằm trong một bệnh viện lạnh như băng, ngày ngày nhắc nhở chuyện mình sắp phải chết.
Quan tâm tâm chung chân chính, không phải là ăn ngon ngủ yên, cả ngày vùi mình trên giường bệnh.
Mà là để bọn họ sống một cuộc sống giống như người bình thường ở những ngày tháng cuối cùng của mình.
Thật ra thì đây chính là thứ mà Giang Chu muốn biểu đạt.
Giống như ‘ta và địa đàn’ của Sử Thiết Sinh đã viết.
Từ khi ta mất đi hai chân, người nhà không dám nhắc đến ‘chạy’ và ‘nhảy’ ở trước mặt ta.
Nhưng có mấy tên khốn khiếp kéo ta lên xe lửa, kéo ta đi thi đấu bá bóng.
Bọn họ đặt ta ở giữa khung thành, rồi nói với người đối diện.
Đừng đá lung tung, cẩn thận đá chết Sử Thiết Sinh.
Nhưng đó chính là thời gian mà ta vui vẻ nhất.
Doãn Thư Nhã hơi suy tư rồi nói: “Cậu nói cũng có chút đạo lý.”
“Nhưng tôi vẫn phải suy nghĩ thật kỹ đã.”
“Tôi hiểu đại khái ý tứ của cậu rồi.”
“Nếu chúng ta là quan tâm lâm chung, vậy thì đúng là phải khác biệt với các bệnh viện còn lại.”
“Nếu như đều là kéo dài hơi tàn ở trên giường bệnh, vậy tại sao bọn họ phải chọn bệnh viện của chúng ta?”
Dường như Doãn Thư Nhã đã nắm bắt được một phương hướng mới.
Thế nhưng cái phương hướng này vẫn còn quá mơ hồ.
Nàng không biết phải chứng thực như thế nào, cũng không biết phải thay đổi như thế nào.
Cho nên, chuyện này nhất định phải trải qua một quá trình thí nghiệm dài dòng.
“Được rồi, tự cô suy nghĩ một chút đi, tôi đi ra ngoài đi dạo một chút.”
“Có điều, cô cũng đừng nghĩ quá nhiều, có đôi khi bước ra bước đầu tiên mới là mấu chốt.”
“Nói một cách khác là, quan tâm mẹ gì nó có thành công hay không, cứ xông lên trước là được.”
Giang Chu véo má của Doãn Thư Nhã, sau đó quay người đi ra ngoài.
Mười giờ trưa, ánh nắng bên ngoài càng rực rỡ hơn sáng sớm.
Ánh nắng bên ngoài chiếu rọi vào hàng lang bệnh viện qua những khung cửa sổ, nhiệt độ cũng hơi tăng lên một chút.
Bầu không khí trong bệnh viện vốn trầm lặng, giờ đã tăng thêm vài phần sinh động và ấm áp.
Có không ít bệnh nhân được các y tá đẩy xe ra ngoài vườn hoa để tản bộ.
Ba phút sau, Giang Chu đi từ phòng làm việc của Doãn Thư Nhã ra đải sảnh tầng một.
Kết quả là hắn vừa mới đặt chân vào cửa, liền nhìn thấy Tô Nam đang đứng dưới một cửa phòng.
Hôm nay Tiểu Nam Nhi mặc một bộ đồ văn phòng tiêu chuẩn.
Áo tây trang màu đen, bên trong là một chiếc áo trắng, váy zip màu đen bao quanh bờ mông tròn trịa.
Dưới chân là một đôi giày cao gót màu đen.
Từ cái đó ra, trên vai trái của nàng còn có một chiếc túi Gucci.
Đây là quà sinh nhật mà hắn đã tặng cho nàng, không ngờ nàng lại cầm đến Bắc Hải.
Ngoài ra, tay còn lại của nàng còn cầm một cái túi công văn rất to, hình như bên trong có rất nhiều văn kiện tài liệu.
Cách ăn mặc chuyên nghiệp như này, đại khái là muốn ra ngoài đi.
Giang Chu thấy thế liền đi qua, vươn tay sờ mái tóc nhu thuận của nàng.
“Sao em cầm nhiều thứ thế, em muốn đi ra ngoài à?”
Tiểu Nam Nhi quay đầu nhìn Giang Chu, nhịn không được mà hừ một tiếng: “Em không thèm để ý đến anh.”
Mặt Giang Chu đầu dấu chấm hỏi: “Đậu xanh, dựa vào cái gì?”
“Anh còn hỏi? Chẳng lẽ anh còn không biết sao?”
“Anh biết cái đếch gì?”
Tô Nam tức giận hừ hừ hai tiếng: “Vì sao lúc em ngủ dậy sáng hôm nay, anh lại nằm ở trên giường em, em lại ở trong ngực anh?”
Giang Chu ho khan một tiếng: “Anh cảm thấy nằm trên mặt đất không thoải mái, cho nên đã leo lên giường ngủ.”
“Hừ, vậy em hỏi anh, sao cúc áo ngủ của em lại mất ba cái?”
“Cái này thì anh không biết thật, tay anh đang trong thời kỳ phản nghịch, nó rất không nghe lời.”
“Boss khốn khiếp, anh quá nguy hiểm, em phải cách xa anh một chút mới an toàn.”
Tô Nam vừa nói chuyện vừa làm bộ lùi vài bước về phía sau.
Nhưng thật ra trên mặt nàng lại không có chút chán ghét nào, trái lại còn rất đáng yêu.
Thật ra thì Giang Chu cũng biết.
Từ xưa đến nay, tính tình của Tiểu Nam Nhi đều là như vậy.
Thích thì phải nói thành không thích.
Không thích thì sẽ nói thành tạm được.
Trong xương của nàng có một loại quật cường mà đến nàng cũng không hiểu.
Dường như nàng không nói mát vài câu thì sẽ không sống nổi nữa vậy.
“Được rồi, anh biết lỗi rồi, cùng lắm thì anh mua cho em cái mới.”
“Đây là vấn đề cũ hay mới sao?”
Giang Chu đưa tay bóp mặt của nàng: “Vậy em nói xem, phải làm sao bây giờ?”
Chương 949 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]