Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 950: CHƯƠNG 950: CHÚNG TA ĐI BÀN CHUYỆN LÀM ĂN CHỨ KHÔNG ĐI CHỞ HÀNG!

Tiểu Nam Nhi đâm đầu vào trong ngực Giang Chu, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Ngày hôm nay, anh phải làm tài xế cho em, em nói đi chỗ nào thì đi chỗ đó.”

“Được, không thành vấn đề, em muốn đi đâu?”

“Đi đến trại an dưỡng Hồng Phong Diệp ở trung tâm.”

“Đi bàn chuyện hợp tác à?”

“Ừm, đã thương lượng vài lần, nhưng lãnh đạo của trại an dưỡng đó không cho mặt mũi.”

Giang Chu kéo cánh tay nhỏ mềm mại của nàng: “Đi luôn bây giờ à?”

Tô Nam gật đầu một cái: “Không chỉ một mình em, mà còn có hai người nữa.”

“Nhiều người như vậy cơ à? Xem ra trại an dưỡng này rất quan trọng nhỉ.”

“Ừm, đại đa số các nhân vật có máu mặt của Bắc Hải đều sẽ ở đó khi về già.”

Hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên có hai người đi xuống cầu tháng.

Một người trong đó chính là Chu Thành, người đã gặp mặt ngày hôm qua.

Người còn lại là một người đàn ông đeo kính, lưng hơi cong, nhưng cũng coi như là trẻ tuổi.

Bọn họ không mặc áo khoác trắng, trái lại là đã thay âu phục.

Xem ra hai người họ chính là hai người mà Tô Nam nói rồi.

“Tô Nam, để cô chờ lâu rồi.”

Tô Nam tiến lại gần Giang Chu hơn một chút: “Không có, tôi đang nói chuyện với Giang Chu.”

Chu Thành liếc mắt nhìn qua Giang Chu: “Vậy thì đi thôi, đừng chậm trễ thời gian nữa.”

“Ừm, lên đường thôi.”

Tô Nam vừa dứt lời, vị bác sĩ bên cạnh kia bỗng nhiên đi đến trước mặt Giang Chu.

Anh ta nhìn chằm chằm vào cái áo khoác trắng trên người Giang Chu, bỗng nhiên ngẩng đầu lên: “Tại sao anh lại mặc quần áo của tôi?”

Giang Chu hơi sửng sốt một chút: “Ồ, thì ra anh chính là Chơi Chim Ta à!”

Mặt của bác sĩ lưng gò đỏ lên: “Nói bậy, tên tôi là Vương Nguyên Nga.”

Giang Chu tỏ vẻ xin lỗi: “Bác sĩ Vương, rất xin lỗi, tôi không biết chiếc áo này là của anh.”

“Thôi quên đi, mặc xong thì giặt rồi trả lại cho tôi là được.”

“Được, không thành vấn đề.”

Trong khi hai người nói chuyện, Chu Thành bỗng nhiên nhìn về phía Tô Nam.

“Anh ta cũng đi cùng chúng ta à?”

“Ừm.”

“Chiếc Ferrari của cô chỉ có hai chỗ, không ngồi được, hay là đi xe của tôi nhé?”

Chu Thành móc chìa khóa chiếc Hummer ra.

Tô Nam cười yếu ớt: “Không cần, Giang Chu có xe.”

Chu Thành lại nói: “Nhưng mà xe của tôi là Hummer đây, chiếc xe này rất tốt, chúng ta đi bàn chuyện làm ăn, lái xe tốt cũng có thể có mặt mũi hơn.”

Chu Thành từng mua một chiếc Hummer đã qua n tay.

Tổng cộng tốn hơn 500 ngàn.

Số tiền này đã có thể mua một chiếc xe mới rất tốt rồi, thế nhưng Chu Thành vẫn quyết định lựa chọn chiếc xe cũ này.

Nguyên nhân không vì cái gì khác, mà chỉ bởi vì mặt mũi.

Tuy rằng chiếc xe này thường xuyên xảy ra vấn đề, cơ bản là đều nằm trong trạng thái trục trặc và hỏng hóc.

Nhưng nói thế nào thì nó cũng từng là một chiếc xe việt dã có giá hơn 1,2 triệu.

Chu Thành cảm thấy rất có mặt mũi khi lái loại xe này đi ra ngoài, thậm chí còn cảm thấy kiêu ngạo không gì sánh được.

Cho nên thường xuyên mang chiếc xe này ra làm đề tài để chém gió.

Cái gì mà xe vài trăm ngàn khác xa với xe hơn một triệu.

Cái gì mà Hummer mới là ước mơ cuối cùng của đàn ông.

Cái gì mà tình nguyện cười trên Hummer cũng không muốn khóc trên BMW.

Những câu chuyện ma quỷ như vậy, cơ bản đều là câu cửa miệng của Chu Thành.

Lần này, đúng lúc được đi ra ngoài với Tô Nam, lại còn phải lái xe đi.

Đương nhiên anh ta muốn khoe khoang chiếc Hummer của mình một phen.

Tuy rằng Tô Nam lái Ferrari, cũng chưa chắc đã có hứng thú gì với chiếc Hummer của anh ta.

Nhưng anh ta cũng không so xe với Tô Nam, anh ta làm như vậy, hoàn toàn là vì xem thường họ Giang kia.

“Hummer là xe gì?” Tô Nam liếc mắt nhìn Giang Chu: “Anh biết Hummer không?”

Giang Chu gật đầu: “Xe việt dã, vẻ ngoài vừa xấu vừa nát, rất cmn giống xe tăng.”

Tô Nam nghe vậy liền nói: “A? Vậy thì không cần ngồi xe đó.”

Chu Thành nghe thấy thế lập tức giận dữ đến mức thở hổn hển: “Nói bậy, anh chỉ nhìn thấy Hummer qua ảnh thôi đúng không? Nói khoác mà không biết ngượng.”

Giang Chu sờ mũi một cái: “Đúng là chưa từng nhìn thấy xe thật, hay là anh dẫn chúng tôi đi xem đi?”

“Đi, đi bãi đỗ xe.”

Chu Thành vung tay lên, dẫn ba người đi đến bãi đỗ xe.

Sau khi đi vào trong, ngón tay của anh ta chỉ về phía tây nam với vẻ run rẩy như bệnh nhân Parkinson.

“Chính là chiếc xe kia, thế nào? Có khí phách không, có ngầu không?”

Đám người nhìn về phương hướng Chu Thành chỉ, liếc mắt liền nhận ra chiếc Hummer kia.

Bởi vì… chiếc xe này càng cao hơn và càng to hơn so với những chiếc xe khác.

Bề ngoài như vậy, là rất dễ nhận ra.

Vỏ ngoài vuông vức rộng lớn, nhưng cửa sổ lại bé đến đáng thương.

Những đường nét góc cạnh rõ ràng, thể hiện ra sự mạnh mẽ.

Nhưng vẻ ngoài của nó, thật sự không phù hợp với thẩm mỹ xe của Tô Nam.

Cho nên nàng nhịn không được mà dừng bước, khóe miệng hơi co quắp một chút.

“Chu Thành, xe này cũng quá xấu rồi, có phải anh bị lừa gạt rồi không?”

“Hơn nữa, chúng ta đi bàn chuyện làm ăn, chứ không phải đi chở hàng.”

“…”

Chương 950 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!