Chu Thành nuốt nước miếng.
Mặc dù Hummer là loại xe cơ bắp điển hình, nhìn qua uy vũ khí phách, làm sao có thể giống như xe chở hàng chứ.
Không phải con gái đều thích loại hình mạnh mẽ như vậy sao?
Giống như là các cô nàng thích các chàng trai cơ bắp vậy.
Tại sao trên mặt Tô Nam lại viết đầy ghét bỏ?
Chu Thành vẫn không từ bỏ: “Nhưng mà chiếc xe của cô chỉ có hai chỗ ngồi.”
Tô Nam nói: “Giang Chu cũng lái xe đến.”
“Anh ta? Anh ta lái xe gì?”
Vừa dứt lời, sau lưng bọn họ truyền đến vài tiếng tích tích.
Giang Chu lái chiếc MayBach màu đen kia qua, tay trái khoát lên cửa sổ, chậm rãi dừng lại.
“Vẫn nên ngồi chiếc này đi, MayBach tương đối phù hợp để đi bàn chuyện làm ăn.”
“…”
Khóe mắt Chu Thành nhịn không được mà co quắp một cái.
MayBach?
Thế mà người này lại lái MayBach?!
Tên này được xem kịch bản trước khi đầu thai à?!
“Lão Chu, MayBach là xe gì? Sao tôi chưa từng nghe nói qua?” Vương Nguyên Nga đẩy kính mắt: “Xe này rất bình thường, không đẹp bằng xe của anh.”
Chu Thành chỉ ừ một tiếng chứ không nói gì hơn.
Mẹ nó, tôi khoe khoang xe là vì làm cho Tô Nam thích, còn anh thích thì có tác dụng chó gì.
Hơn nữa, đây chính là MayBach đấy, một chiếc MayBach có thể mua ba chiếc Hummer mới 100% đấy.
“Mọi người mau lên xe thôi, bằng không thì sẽ muộn giờ mất.”
Tô Nam đứng ở vị trí ghế lái phụ, quay sang vẫy tay với hai người họ, nghiễm nhiên như một nữ chủ nhân.
Chu Thành không có ý định phản kháng trước sức mạnh tuyệt đối này.
Thế là anh ta chỉ có thể buồn bực leo lên xe.
Mẹ nó, họ Giang này trông như một tên cà lơ phất phơ.
Làm sao có thể lái nổi loại xe sang trọng như MayBach này chứ?
Chẳng lẽ tên này là công tử thiếu gia nhà giàu nào đó?
“Địa chỉ của trại an dưỡng đâu?”
“Số 129 đường Tân Hải, gần cầu Tân Hải ý.”
Giang Chu gật đầu, chậm rãi khởi động xe, rồi lái xe ra khỏi bệnh viện.
Trên đường đi đến trại an dưỡng, Chu Thành vẫn luôn quan sát chiếc xe này.
Chẳng mấy chốc, anh ta đã phát hiện ra một vấn đề rất nghiêm trọng.
Chiếc xe này không có đặc thù của chủ nhân.
Nói cách đơn giản hơn, trên xe không có bất cứ thứ gì có thể chứng minh đây là xe của Giang Chu.
Đầu tiên, trên xe không có kinh râm, dây chuyền, gấu bông… mấy thứ trang thứ tư nhân này.
Thứ hai, trên xe không có bất cứ mùi vị đặc thù nào, mà chỉ có mùi huân hương nhàn nhạt.
Nói cách khác, chiếc xe này vẫn giống y như khi vừa mới mua.
Nội thất vẫn nguyên tem nguyên kiện, chưa từng được thay đổi một chút nào.
Thậm chí còn không có bất cứ đồ đạc hay vật phẩm cá nhân nào của chủ nhân.
Chu Thành không tin có người sẽ quên trang trí cho chiếc xe yêu của mình.
Giống như chiếc Hummer của anh ta, trong đó có rất nhiều ảnh có anh ta, gối ôm và nội thất đều do anh ta lựa chọn tỉ mỉ.
Còn có vài tấm ảnh ngôi sao bóng rổ mà anh ta yêu thishc nữa.
Những thứ đó đều là vật ký hiệu mang phong cách cá nhân.
Nhưng mà chiếc xe này của Giang Chu, lại hoàn toàn giống như lúc vừa mua.
Điều này không khỏi làm cho trái tim của Chu Thành đập loạn.
…Sẽ không phải là xe thuê chứ?
Sẽ không phải là vì trang bức cho nên mới thuê xe chứ?!
Bởi vì anh ta cũng biết quy củ của việc thuê xe.
Không cho phép để lại bất cứ vật phẩm riêng tư nào ở trên xe.
Thuê xe như thế nào, trả xe nhất định phải y nguyên như vậy.
Chuyện này để đảm bảo không phát sinh những tranh cãi không cần thiết.
“Khụ khụ.”
“Giang Chu đúng không? Xe này bao nhiêu tiền vậy?”
Giang Chu bật xi nhan đèn: “Không biết nữa.”
“Không biết giá cả xe? Chẳng lẽ chiếc xe này không phải của anh?”
Chu Thành nói xong liền nhếch mép lên.
Anh ta đã có thể tưởng tượng ra dáng vẻ hoảng loạn của Giang Chu khi giải thích.
Nhưng anh ta không ngờ chính là, thế mà Giang Chu lại ừ một tiếng rất dứt khoát.
“Là xe của người khác, tôi chỉ mượn để lái một chút thôi, khi rời khỏi Bắc Hải sẽ phải trả.”
“…”
Giang Chu hơi khó hiểu: “Làm sao vậy? Xe này có vấn đề gì sao?”
Chu Thành hỏi: “Anh không có xe à?”
Giang Chu lộ hàm răng trắng: “Có thể mượn thì tại sao phải mua? Đó không phải là lãng phí tiền bạc sao?”
Chu Thành hơi cau mày: “Anh nghĩ như vậy là không đúng, sau này ai còn dám làm bạn với anh nữa?”
“Anh lo chuyện bao đồng thật đấy nhở, tôi cũng không mượn xe anh mà.”
“A! Nói thì nói như vậy, nhưng mà bạn bè với nhau là phải chân thành.”
Giang Chu cười nói: “Đúng đúng, tôi cũng thích kết bạn với loại người này, bằng không thì tôi chiếm lợi lộc kiểu gì?”
Chu Thành khó chịu: “Anh thích chiếm lợi lộc như vậy cơ à?”
“Dù sao tôi cũng không thích chịu thiệt.”
Chu Thành tức giận: “Tại sao anh có thể làm người như vậy chứ?”
“Đồ của người khác, cho dù tốt thì vẫn là đồ của người khác.”
“Nếu như anh chịu khó làm ăn, làm sao lại không mua nổi một chiếc xe.”
Chu Thành cau mày lại, bỗng nhiên lại trở nên quang minh lẫm liệt.
Là một nhân sĩ tinh anh du học trở về, anh ta rất khinh thường loại hành vi này của Giang Chu.
Chương 951 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]