Tuy rằng chiếc Hummer của anh ta là hàng đã qua n tay, có rất nhiều bệnh vặt.
Nhưng nói thế nào thì đó cũng là xe anh ta mua được, hoàn toàn khác biệt với xe đi mượn.
Điều này làm cho anh ta có một loại cảm giác như mình đang đứng ở điểm cao của đạo đức.
Dĩ nhiên, khinh thường chỉ là một trong số đó.
Mà anh ta biểu đạt oán giận mãnh liệt như vậy, chính là vì hy vọng Tô Nam tỉnh táo lại.
Để cho Tô Nam nhận ra người trước mặt này là người như thế nào.
Chẳng qua là…
Chu Thành nhíu chặt lông mày, biểu cảm có hơi nghi ngờ và khó hiểu.
Dường như Tô Nam hoàn toàn không thèm để ý đến cuộc đối thoại vừa rồi của bọn họ.
Thậm chí Tô Nam còn sửa áo giúp Giang Chu, giống như là hoàn toàn không nghe thấy gì vậy.
Chu Thành nhìn thấy một màn này, lông mày không khỏi nhíu chặt hơn.
Chẳng lẽ Tô Nam đã hãm sâu như vậy rồi sao?
Bởi vì yêu, cho nên đã không phân biệt được là tốt hay xấu?
Chu Thành hít sâu một hơi, quay đầu nhìn về phía Vương Nguyên Nga.
“Lão Vương, anh cảm thấy tôi nói có đúng không?”
Vương Nguyên Nga đẩy kính mắt một cái: “Không sai, đồ mượn chung quy vẫn không phải là đồ của mình, cố gắng làm ăn mà không mua nổi một chiếc xe sao?”
Giang Chu tằng hắng một cái: “Ngại quá, tôi không đi làm.”
“???”
Chu Thành muốn cười đến điên rồi.
Cmn, ngay cả đi làm mà cũng không đi à?
Vậy mà còn cả ngày lái xe sang trọng rồi rêu rao khắp nơi.
Người như thế này, làm sao xứng đáng nhận tình yêu của Tô Nam?
Thắng rồi!
Mình thắng chắc rồi!
Chu Thành quay đầu nhìn về phía Tô Nam.
Kết quả là đối phương vẫn không nói gì cả.
Nàng vừa bóc vỏ quýt vừa nhét vào trong miệng Giang Chu.
Khoảnh khắc đó, Chu Thành cảm nhận được một loại cảm giác thất bại.
Chẳng lẽ đàn ông tốt trên thế giới này đều không xứng đáng được yêu sao?!
Một lát sau, chiếc MayBach vẫn lao nhanh trên đường.
Nó đi dọc theo đường bờ biển thật dài, lái thẳng về phía bắc của thành phố.
Trời thu đã bao phủ thành phố Bắc Hải, khắp nơi đều là một mảnh lá vàng óng ánh.
Thỉnh thoảng có những cơn gió thổi qua, làm những tán cây đung đưa xào xạc.
Nửa tiếng sau, chiếc xe đi đến một trại an dưỡng ở dưới sườn núi.
Phóng mắt nhìn qua, những cây Hồng Phong xếp thành hàng, tầng tầng lớp lớp.
Trại an dưỡng tường trắng ngói đỏ được ẩn giấu ở trong rừng cây Hồng Phong này.
Giang Chu giảm tốc độ, bắt đầu đi lên.
“Trên này có nhiều đường rẽ thế, đi đường nào đây?”
Tô Nam chỉ chỉ phía bên trái ở đằng trước: “Bên này, đi thẳng qua hai cái ngã ba nữa, sau đó sẽ rẽ trái, đi xuyên qua một đường hầm 50 mét nữa là đến.”
Giang Chu nghe thấy thế liền nhức đầu: “Làm sao mà rắc rối vậy, còn có cả đường hầm? Vùng Đất Linh Hồn (Spirited Away) à?”
“Bởi vì nơi này không chỉ là trại an dưỡng, mà còn là khu danh lam thắng cảnh, cho nên bọn họ thiết kế đường đi phức tạp một chút, miễn cho bị du khách quấy rối.”
“Khá lắm, đi vào sẽ không biến thành heo chứ?”
Tô Nam vung tay đánh Giang Chu một cái, cười mắng: “Không phải Vùng Đất Linh Hồn, anh mới có thể biến thành heo!”
Giang Chu chép miệng một cái: “Nếu như anh biến thành heo, em phải đi cứu anh đấy, Chihiro trong phim cũng biết cứu ba ba.”
“Phi, trong xe còn có người khác nữa, anh đừng nói lung tung.”
“Khụ khụ.”
Giang Chu làm bộ tằng hắng một cái, rồi thản nhiên đạp chân ga, chiếc xe bắt đầu đi trên con đường dốc.
Dựa theo lời chỉ đường của Tô Nam, chiếc MayBach màu đen đi qua hai cái ngã ba, sau đó xuyên qua một đường hầm.
Tại nơi cuối cùng con đường Hồng Diệp dày đặc này, có một cánh cửa sắt màu đen tuyền đang đứng nghiêm tại đó.
Hai bên cửa là tường cao bằng gạch đỏ, trên đường còn có một tấm bảng hiệu màu bảng, trên đó viết vài chữ trại an dưỡng Ích Khang Hồng Phong Diệp.
Ánh mắt Giang Chu đảo qua tấm biển, hắn hơi cau mày lại, Ích Khang?
Hình như hắn đã nhìn thấy hai chữ này ở chỗ nào đó rồi phải phải.
Giang Chu suy tư một chút, nhưng vẫn không có nghĩ ra cái gì.
Có lẽ là nhìn thấy quảng cáo ở đâu đó đi.
Giang Chu lắc đầu, cũng không coi chuyện này ra gì, sau đó chậm rãi giảm bớt tốc độ xe.
“Giang Chu, chúng ta đỗ xe ở đây, để em đi ấn chuông.”
“Ừm, được rồi.”
Tô Nam đưa tay đẩy cửa xe, chiếc giày cao gót màu đen của nàng vừa mới chạm xuống đất.
Kết quả là, không biết chuyện gì xảy ra mà cánh cửa sát to lớn ở bên đối diện bỗng nhiên lại mở ra.
Lúc này Giang Chu mới phát hiện cửa của trại an dưỡng Hồng Phong Diệp là cửa tự động.
Hơn nữa, hình như trên đỉnh là hệ thống phân biệt, nó sẽ tự động mở cửa đối với những biển số xe đã được đăng ký trước.
“Ah, tại sao lại tự động mở ra rồi?” Tô Nam thấy hơi mờ mịt: “Lần trước em phải chờ hơn ba tiếng mới được vào trong đấy.”
Giang Chu nhếch mép lên: “Xem ra cái cửa sắt này cũng không chịu nổi vẻ đẹp trai của anh.”
“Đẹp trai? Đâu, đẹp trai ở đâu? Sao em không thấy anh đẹp trai nào?”
Tô Nam cười đùa, hoàn toàn không nể mặt Giang Chu.
Chương 952 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]