Kết quả là nàng vừa mới dứt lời, đã bị đối phương véo má rồi.
Nàng chỉ có thể phát sinh vài tiếng ô ô để kháng nghị, cộng thêm vài nắm đấm như gãi ngứa cho vai của Giang Chu.
Cùng lúc đó, Chu Thành nhìn hai người họ liếc mắt đưa tình, trong mắt anh ta đã tràn đầy phiền muộn.
Đẹp trai?
Họ Giang này mà cũng có thể gọi là đẹp trai sao?
Cho dù có người đẹp trai trong xe này, thì cũng chỉ có một mình mình mà thôi!
“Khụ khụ, đẹp trai chắc là nói tôi rồi.” Vương Nguyên Nga đẩy kính mắt lên: “Dù sao thì trừ mỹ nhân như Tô viện trưởng ra, người có dung mạo tốt nhất chính là tôi rồi.”
Lời này vừa dứt, cả ba người trong xe đều sửng sốt.
Chu Thành quay đầu nhìn sang bên phải, Giang Chu và Tô Nam cũng quay đầu về phía sau.
Bọn họ nhìn Vương Nguyên Nga, mái tóc hơi hói, mũi to miệng nhỏ, lưng gù… lòng thầm nói đang nói đùa đúng không?
Hoặc là vị Chơi Chim Ta tiên sinh này rất hài hước?
Vương Nguyên Nga hơi nghi ngờ: “Làm sao vậy? Không phải sao?”
Tô Nam hơi xấu hổ khi đã cười hai tiếng: “Cửa mở rồi, hay là chúng ta cứ vào đi rồi tính sau?”
Giang Chu nghe thế, trực tiếp đạp chân ga: “Vậy thì đi vào thôi, không biết cái cửa này mở như thế nào, nếu như nó mà đóng lại thì xong đời.”
Lúc này, Chu Thành bỗng nhiên mở miệng: “Như thế này đi, lát nữa ba người chúng ta đi lên trên là được, nói thế nào thì Giang Chu cũng là tài xe, lại không hiểu chuyện của bệnh viện, nên ở dưới chờ đi.”
“…”
Tài xế?
Tài xế cái con bà nó.
Ông đây là đại gia trăm tỷ mà phải đi làm tài xế?
Cái tên này xuất ngoại học diễn hài đúng không?
Nhưng Giang Chu cũng không trả lời, mà chỉ liếc mắt nhìn Chu Thành một cái.
“Như vậy thì lát nữa tôi và Tiểu Nam Nhi đi ra ngoài chơi, hai người tự bắt xe trở về đi.”
“…”
Chu Thành bị sặc một cái, khẽ cắn môi nhưng không mở miệng nữa.
Mẹ nó, thế bị bỏ lại thì kiểu gì mình cũng phải lái chiếc Hummer kia đến.
Kết quả là bây giờ còn phải bắt xe trở về, thật cmn oan ức.
Chu Thành rất buồn bực, ánh mắt không khỏi liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đúng lúc nhìn thấy người ở ven đường đang cung kính cúi chào chiếc xe này.
Chu Thành nhìn thấy một màn này thì càng khó chịu hơn.
Nhìn thấy xe sang trọng liền cung kính sao?
Mẹ kiếp, xe này là xe mượn đấy!
Sau khi chiếc xe đi được thêm một đoạn đường.
Tô Nam và Vương Nguyên Nga cũng chú ý đến hiện tượng kỳ quái ở bên ngoài cửa sổ.
Bởi vì nhân viên của trại an dưỡng này đều rất cung kính khi nhìn thấy chiếc xe này.
Hơn nữa, bọn họ còn rất nghiêm túc mà đặt tay phải lên trước ngực, thậm chí còn có một loại cảm giác trang trọng.
“Bọn họ làm sao thế? Vì sao lại cung kính với chúng ta như vậy?”
“Là chào chúng ta sao? Hay là chào ai?”
Tô Nam nhìn về phía Giang Chu, trên mặt nàng viết đầy nghi ngờ và khó hiểu.
Giang Chu nhún vai, hắn đạp phanh xe, sau đó kéo cửa kính của xe lên.
“Đại khái là vì không chống đỡ nổi vẻ đẹp trai của anh giống như cái cửa sắt ngoài kia đi.”
“…”
Tô Nam nghe thấy câu này, lại nhịn không được mà lườm Giang Chu một cái.
Người giờ giờ phút phút đều nói mình đẹp trai, tuyệt đối là một con hàng không biết xấu hổ.
Cùng lúc đó, Vương Nguyên Nga vô thức sửa lại quần áo, rồi lại nở nụ cười vui vẻ.
Anh ta vẫn luôn cho rằng cái từ ‘đẹp trai’ này là để chỉ bản thân mình.
Cho nên người mà Giang Chu nói đến, nhất định là bản thân mình.
Lúc này, Giang Chu kéo phanh tay, tháo dây an toàn ra, rồi tháo dây an toàn cho Tô Nam.
“Được rồi, bọn em lên đi, anh chờ em ở dưới này.”
Tô Nam hơi cau mày: “Anh không lên với bọn em thật à?”
Giang Chu xuống xe, duỗi eo một cái: “Anh chỉ là một người tài xế, anh chỉ lái xe, chứ không làm việc cho bọn em.”
Chu Thành thấy thế liền vội vàng xuống xe, kẹp túi công văn vào trong lòng: “Giang Chu nói rất đúng, Tô Nam, chúng ta vẫn nên đi lên sớm một chút, xong sớm có thể về sớm.”
“…” Tô Nam không để ý đến Chu Thành, mà nhìn về phía Giang Chu: “Vậy anh chờ em ở đây nha, em sẽ cố gắng làm nhanh một chút.”
Giang Chu khoát khoát tay: “Không sao, anh cũng có một chút việc, em cứ khống chế theo nhịp điệu của mình là được.”
“Ừm, em biết rồi.”
Chu Thành nhịn không được mà cười lạnh một tiếng khi nghe thấy cuộc đối thoại của hai người.
Một tên vô công rồi nghề, ngay cả xe cũng phải đi mượn bạn bè, thì có công việc gì ở một trại an dưỡng cao cấp như vậy?
Đi tìm ống nước để rửa xe à?
Cố tình nói mình bận rộn nhiều việc, nhưng trên thực tế lại không có công ăn việc làm.
Chu Thành cũng không hiểu tại sao người như vậy lại có bạn bè lái xe sang trọng nữa.
Chu Thành âm thầm chửi rủa Giang Chu một trận.
Sau đó, anh ta lấy lại tinh thần, nhìn về phía hai người ở phía trước.
“Tô viện trưởng, bác sĩ Vương, chúng ta đi thôi.”
“Ừm, cùng đi lên thôi.”
Chương 953 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]