Ba người Tô Nam cất bước đi lên bậc thang, sau đó đi dọc theo cầu thang mà lên tầng.
Căn nhà này thuộc bộ phận quản lý của trại an dưỡng Hồng Phong Diệp.
Viện trưởng, phó viện trưởng và các quản lý cao tầng đều có văn phòng ở nơi này.
Tô Nam đã từng đến đây, cho nên xe nhẹ đường quen.
Nhưng mỗi lần đi qua cánh cổng vòm trước mặt thì nàng lại có một loại cảm giác khẩn trương và căng thẳng.
Không vì cái gì khác, mà chỉ là vì đám lãnh đạo ở đây rất khó chơi.
Hơn nữa mắt còn cao hơn đầu, nói tới nói lui mà không nương tay chút nào.
Tô Nam nghĩ đến đây, nhịn không được mắt bắt đầu nhỏ giọng dặn dò.
“Trịnh viện trưởng của bệnh viện này rất hà khắc, với lại còn không coi trọng bệnh viện quan tâm lâm chung của chúng ta.”
“Bởi vậy, mặc dù tôi đã chạy qua đây ba lượt rồi, nhưng vẫn không có tiến triển gì cả.”
“Mọi người nhất định phải chú ý đến thái độ của Trịnh viện trưởng, đừng phát hiện ý kiến của mình quá sớm, phải nghe xem ông ấy nói gì đã.”
“Thật sự không được thì chúng ta lại đi thêm vài lần, nhưng ngàn vạn lần đừng kết luận chắc chắn.”
Vương Nguyên Nga đẩy kính mắt một cái, rồi gật đầu rất dứt khoát.
Anh ta vốn là người ít nói, cũng không hiểu biểu đạt ý tứ của bản thân.
Bảo anh ta nói vớ vẩn thì còn được, chứ bảo anh ta phát biểu kiến giải thì hoàn toàn là không thể nào.
Nhưng Chu Thành ở bên cạnh lại không nghĩ như vậy.
Hơn nữa, chẳng những anh ta không nghĩ như vậy, mà thậm chí còn giải đọc lời nói của Tô Nam với một góc độ kỳ quái hơn.
Tô Nam nói là, lãnh đạo của trại an dưỡng này rất khó đối phó.
Nhưng bệnh viện nhà mình lại rất hy vọng có thể hợp tác với trại an dưỡng này.
Hơn nữa Tô Nam đã đến ba lần, những vẫn không có thu hoạch gì.
Vậy nếu như anh ta thuyết phục được vị Trịnh viện trưởng kia thì sao?
Vậy Tô Nam có thể nhìn anh ta bằng cặp mắt khác không?
Có thể sẽ cảm nhận được mị lực nhân cách của anh ta không?
Có phát hiện được ưu điểm của anh ta không?
Chu Thành nghĩ đến đây, nội tâm nhất thời cháy hừng hực.
Nếu như mình thật sự có khả năng thuyết phục lãnh đạo của trại an dưỡng này, vậy chẳng phải tên Giang Chu vô công rồi nghề kia càng không đáng một đồng sao?
Không sai, đây là một cơ hội rất tốt!
Chu Thành hít sâu một hơi, bỗng nhiên lại có một loại cảm giác thành bại tại lần này.
Mà khi ba người bọn họ vừa mới đi vào tòa nhà của bộ phận quản lý.
Giang Chu vô công rồi nghề kia đã khóe xe, đi về phía người vừa mới cung kính cúi chào kia.
Người này mặc một bộ tây trang màu đen, đeo một đôi găng tay trắng, nhìn hơi giống với quản lý của khách sạn hoặc nhà hàng gì gì đó.
“Anh biết tôi?”
“Không … không biết.”
Giang Chu đánh giá người này: “Vậy vì sao anh lại cung kính với tôi như vậy?”
Người kia chỉ chiếc MayBach ở bên: “Tôi nhận ra chiếc xe này, đây là xe của bà chủ.”
“Bà chủ…?”
“Đúng thế, mỗi lần đến đây, ông chủ đều ngồi chiếc xe này.”
Giang Chu nghe thấy câu này, trong đầu nhất thời thông suốt.
Trong lúc hoảng hốt, hắn đã nhớ ra thứ gì đó.
Trại an dưỡng Ích Khang Hồng Phong Diệp, Giang Chu lại nhớ đến tấm biển hiệu màu bạc ở bên ngoài kia.
Hắn nhớ ra mình đã nhìn thấy hai chữ “Ích Khang” ở đâu rồi.
Bởi vì Ích Khang vốn là một cái hạng mục của cô cô Phùng Y Vân.
Cho nên bà chủ mà người này nhắc đến, chính là cô cô Phùng Y Vân.
Mà sau khi Phùng ngốc manh kế thừa toàn bộ gia sản Phùng gia, hắn cũng coi như là nửa chủ nhân của trại an dưỡng này rồi.
A, vậy đúng thật là lũ lụt vọt miếu Long Vương rồi.
Nếu biết trước thì còn cần chạy đến đây một chuyến sao?
Hợp tác không phải chỉ là chuyện một câu nói thôi sao?
Giang Chu quay đầu, nhìn về một trong số cánh cửa sổ ở tòa nhà bộ phận quản lý kia.
Nếu như không ngoài dự liệu, thì ba người kia đã đi vào trong rồi.
Giang Chu quay đầu nhìn người đeo găng tay trắng này.
“Người anh em, tôi hỏi anh một chút, phòng làm việc của viện trưởng các anh ở tầng mấy?”
“Phó viện trưởng ở tầng năm, Trịnh phó viện trưởng ở tầng sáu.”
Giang Chu hơi sững sờ: “Lộn xộn cái gì vậy? Rốt cuộc thì ai là chính ai là phó?”
Người kia cũng hơi ngượng ngùng: “Viện trưởng Trịnh là phó viện trưởng, còn viện trưởng Phó là viện trưởng.”
“Con bà nó, đây là muốn chơi Bách Gia Tính à?”
“Cũng bởi vì hơi khó phân biệt, cho nên mọi người thường xuyên gọi ngầm như vậy.”
Giang Chu nói một câu cảm ơn, sau đó quay người đi về phía tòa nhà của bộ phận quản lý kia.
Ba người Tô Nam muốn đến phòng họp ở tầng ba.
Còn Giang Chu thì muốn đến phòng làm việc của bị viện trưởng họ Phó kia.
…
“Tô viện trưởng, chúng tôi đã nói rất nhiều lần rồi.”
“Tôn chỉ của trại an dưỡng chúng tôi là cam đoan sức khỏe của bệnh nhân, cung cấp cuộc sống chất lượng cao khi về già.”
“Sao chúng tôi có thể hợp tác với bệnh viện quan tâm lâm chung của các cô được?”
“Lâm chung lâm chung, nói trắng ra chính là sắp chết.”
Chương 954 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]