“Nếu để khách hàng của chúng tôi biết chuyện này, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào?”
“Chẳng lẽ người đến trại an dưỡng của chúng tôi, cuối cùng đều không sống nổi nữa à?’
“Đối với chúng tôi mà nói, loại hợp tác này là trăm hại mà không có một lợi, làm sao chúng tôi có thể chấp nhận được.”
Trong căn phòng họp ở giữa hàng lanh trên tầng ba.
Trịnh viện trưởng cau mày, lại từ chối đề nghị của Tô Nam lần nữa.
Tô Nam nghe thấy thế thì cúi đầu xuống, nhịn không được mà thở dài.
Thật ra thì không phải vì khách hàng nên bệnh viện quan tâm lâm chung mới muốn hợp tác với trại an dưỡng Hồng Phong Diệp.
Bởi vì đại đa số người ở trại an dưỡng Hồng Phong Diệp đều là người không phú thì quý.
Bọn họ có thể đã làm rất nhiều loại kiểm tra sức khỏe, hầu như là quanh năm suốt tháng, cho nên cơ bản là cơ thể của bọn họ sẽ không có vấn đề gì lớn.
Tô Nam chỉ hy vọng thông qua việc hợp tác này để có thể học tập thủ đoạn quản lý, các loại kỹ thuật chăm sóc…
Ngoài ra, nàng cũng hy vọng thông qua hợp tác, để làm cho khách hàng và bệnh nhân tin tưởng rằng, bệnh viện quan tâm lâm chung của bọn họ cũng có tiêu chuẩn như trại an dưỡng Hồng Phong Diệp.
Nhưng đúng là như Trịnh viện trưởng nói.
Song phương hợp tác, người được lợi chính là bệnh viện quan tâm lâm chung của bọn họ.
Mà trại an dưỡng Hồng Phong Diệp lại không có bất kỳ lợi ích nào, thậm chí còn phải chịu sự nghi ngờ của khách hàng.
Dưới tình huống này, đương nhiên là Trịnh viện trưởng sẽ không đồng ý rồi.
Nhưng đúng lúc này, Chu Thành bỗng nhiên đứng lên.
Không sai, cơ hội biểu hiện đã đến rồi.
Anh ta sửa cà vạt của mình một chút, nhẹ nhàng ho khan một tiếng.
“Trịnh viện trưởng, tôi cảm thấy cách lý giải của ngài có vấn đề.”
“Mặc dù công việc của bệnh viện quan tâm lâm chung là việc làm ăn về người sắp chết, nhưng đó là một hạng mục vĩ đại, ngài hiểu không?”
“Thử hỏi có ai là có thể tránh được tử vong?”
“Năm đó, Tần Thủy Hoàng đã rất nhiều lần phái người ra hải ngoại để tìm kiếm thuốc trường sinh bất lão, nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi cái chết, đúng không?”
“Nếu là như vậy, tử vong chính là một vấn đề không thể trốn tránh.”
“Ngài hợp tác với chúng tôi, không chỉ có thể giải quyết vấn đề của một số người có bệnh nặng.”
“Đồng thời còn có thể rút %, phạm vi nghiệp vụ cũng càng rộng lớn hơn, khách hàng cũng càng ngày càng nhiều hơn.”
Chu Thành bắt đầu nói bla bla, phân tích các loại quan hệ giữa sinh và tử bla bla…
Trịnh viện trưởng ngồi ở trên sa lon nhìn anh ta một cái, lông mày không khỏi bắt đầu nhíu lại.
Cái tên ngu xuẩn này ở đâu ra vậy?
Tại sao toàn nói mấy cái thứ ngu xuẩn gì không.
Ông ta càng nghe càng thấy không kiên nhân, vì vậy đã có ý định để bọn họ trực tiếp rời đi.
Nhưng đúng lúc này, điện thoại di động của Trịnh viện trưởng bỗng nhiên rung lên.
Ông ta cúi đầu xuống, phát hiện là một tin nhắn SMS.
Người gửi tin nhắn là Phó viện trưởng, nội dung tin nhắn chỉ có bảy chữ.
“Cô gia đến, nhìn ngoài cửa sổ.”
“…”
Trịnh viện trưởng hơi sững sờ, lập tức đứng dậy đi đến trước bệ cửa sổ.
Chỉ thấy trên bãi cỏ ở bên ngoài, một người thanh niên trẻ tuổi đang cầm ống nước để rửa xe, bọt nước phải cao hơn hai mét.
Mà Phó viện trưởng thì đứng ở bên cạnh, một tay cầm khăn lau, một tay cầm đồ tẩy rửa xe, xịt xịt lại lau lau, nhìn trông rất bận rộn.
Bên cạnh còn có một đám công nhân viên muốn đi lên giúp đỡ.
Nhưng tất cả đều bị người thanh niên kia đuổi trở về, bọn họ chỉ có thể ngước mắt lên mà nhìn.
Phó viện trưởng đáng thương, hiển nhiên là thấy hơi đau lưng mỏi eo, ông không ngừng vươn tay ra sau lưng để đấm đấm.
Nhưng trên mặt ông vẫn nở nụ cười tươi, tiếp tục giúp đỡ người thanh niên kia rửa xe.
Trịnh viện trưởng đẩy kính mắt một cái, cẩn thận nhìn mặt mũi của người thanh niên kia một chút.
Không sai, người ngồi xổm rửa xe ở bên dưới kia, chính là cô gia của Phùng gia.
Cũng chính là chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Chu Tinh, Giang Chu.
Là một xí nghiệp dưới cờ tập đoàn Phùng thị, bọn họ vô cùng rõ ràng về người quản lý của Phùng gia.
Bọn họ biết người cầm quyền của tập đoàn bây giờ là Phùng đại tiểu thư.
Nhưng ai cũng biết, vị đại tiểu thư này không am hiểu kinh doanh cho lắm.
Nói tập đoàn Phùng thị bây giờ nằm trong tay Phùng đại tiểu thư, còn không bằng nói nằm trong tay cô gia của Phùng gia.
Trịnh viện trưởng sửng sốt một chút, lập tức cầm điện thoại di động lên soạn tin nhắn.
“Cô gia đến đây làm gì?”
“Khách của ông là do cô gia đưa đến.”
“…”
Trịnh viện trưởng quay đầu lại, nhìn thoáng qua Tô Nam.
Chẳng lẽ hạng mục bệnh viện quan tâm lâm chung này cũng là sản nghiệp của Phùng gia?
Không đúng không đúng.
Nếu quả thật là sản nghiệp của Phùng gia, vậy đâu cần phải che giấu tung tích, đâu cần phải cầu cạnh hợp tác như vậy?
Như vậy, nói một cách khác, bệnh viện này không có quan hệ gì với Phùng gia, rất có thể là chỉ liên quan đến cô gia.
Chương 955 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]