Chu Thành hít sâu một hơi, tạm thời đè phiền muộn trong lòng xuống.
Sau đó, anh ta rời khỏi phòng họp, chuẩn bị trở về phòng làm việc để nghỉ ngơi một phen.
Dựa vào gia đình không tính là bản lĩnh, cố gắng làm việc vẫn có thể phát sáng như thường!
Trên thế giới này có rất nhiều ví dụ dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng!
Những người đó có thể làm được, chẳng lẽ mình không thể sao?!
Cuối cùng cũng sẽ có một ngày, mình vượt qua tên họ Giang này!
Chu Thành đi đến cửa phòng làm việc, đẩy cửa đi vào trong, tâm trạng đã bình phục lại.
Trong phòng làm việc, Vương Nguyên Nga đang kêu la om sòm với màn hình máy tính.
“Khá lắm, thật sự là ghê gớm!”
Một màn này đã hấp dẫn sự chú ý của Chu Thành, thế là anh ta nhịn không được mà tới gần.
“Thứ gì ghê gớm vậy?”
“Là Giang Chu kia, tôi vừa điều tra tư liệu của người này ở trên internet!”
Chu Thành bỗng nhiên nở một nụ cười nhạt: “Công tử nhà giàu đúng không? Có tiền mà thôi, đâu cần kinh ngạc như vậy?”
Vương Nguyên Nga điên cuồng lắc đầu: “Không phải nhà giàu đời hai, mà cmn là nhà giàu đời một.”
“Nhà giàu đời một?”
Vương Nguyên Nga nói tiếp: “Đúng, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, trong ba năm đã leo lên bảng tỷ phú.”
Vương Nguyên Nga rất kích động, cũng quay màn ảnh máy tính của mình qua bên kia.
Trên màn ảnh là các loại tin tức và video có liên quan đến Giang Chu.
“Tài sản trăm tỷ, sinh viên Giang Chu của đại học Thượng Kinh sáng tạo lịch sử.”
“Hoàn toàn khống chế cổ phần ByteDance, tập đoàn khống chế cổ phần Chu Tinh trở thành công ty đầu tư có giá trị thị trường tối cao!”
“Sau khi bán Món Ngon, Giang Chu lại làm ba chuyện, làm vững chức con đường kinh doanh vĩ đại của bản thân.”
“Từ dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng đến giá trị con người trăm tỷ, đại gia trăm tỷ trẻ tuổi nhất đã xuất hiện, đây là may mắn hay là thực lực?”
“Đầu tư cho quê hương, đại gia trăm tỷ Giang Chu giờ giờ phút phút đều nhớ đến nhân dân ở quê hương.”
“Kế hoạch đầu tư của SoftBank thất bại, Chu Tinh ngăn cơn sóng dữ, hoàn toàn đánh bại tư bản!”
“…”
Chu Thành nhìn một đám tin tức ở trên màn hình, lông mày từ từ nhăn lại, trong mắt viết đầy khó tin.
Một lúc lâu sau, anh ta trực tiếp cướp con chuột trong tay Vương Nguyên Nga, rồi bắt đầu không ngừng di chuyển xuống dưới.
“Ngôi sao gây dựng sự nghiệp của đại học Thượng Kinh, Giang Chu thành công thành lập Đế quốc giao đồ ngoài ngoài.”
“Con đường giao đồ ăn có thể đi rất xa? Hạng mục gây dựng sự nghiệp của sinh viên có thể thành công thật sao?”
“…”
Một lát sau, Chu Thành chậm rãi ngẩng đầu lên.
Nội tâm của anh ta đã bị chấn động rất lớn, toàn bộ đầu óc đều ong ong ong.
Dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, khởi nghiệp từ khi lên đại học.
Đánh giá giá trị 10 tỷ, thành lập công ty đầu tư phong hiểm.
Ba năm leo đến tình trạng tài sản trăm tỷ.
Sau đó đầu tư cho quê hương, đánh bay tư bản…
Con bà nó, chẳng lẽ đây là phim điện ảnh?!
Hơn nữa, dựa theo tin tức trên này, đến bây giờ Giang Chu vẫn là một sinh viên đại học!
Đây là cái quỷ gì?
Trên thế giới thật sự có thể có loại người này sao?
Rốt cuộc tên này làm tất cả những chuyện này thế nào?
Năm nay mình đã 28 29 tuổi rồi, mà vẫn chỉ cầm 8000 đồng tiền lương.
Mà tên kia đã thực hiện tự do tài chính từ sớm rồi, bắt đầu ngày ngày dạo chơi nhân gian!
Hợp lý không?
Cái này cmn hợp lý không?!
Chu Thành hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy ngực mình khó chịu như có một tảng đá đè lên.
Cùng lúc đó, Vương Nguyên Nga hưng phấn mà nhìn về phía Chu Thành.
“Không ngờ đúng không? Thế mà chúng ta lại có thể quen biết một nhân vật lợi hại như vậy?!”
“…”
Khóe miệng Chu Thành co quắp vài cái, anh ta đã không biết nên nói cái gì.
Anh ta rất không muốn đồng ý với lời nói của Vương Nguyên Nga, nhưng trong lòng lại nhịn không được mà tán thành.
Mẹ nó, loại cảm giác này thật là khó chịu!
Rõ ràng là mình bị người ta khinh bỉ, nhưng vì sao vẫn phải tán thành người ta?
Chu Thành cảm giác răng mình sắp bị cắn nát rồi.
Cái tên kia căn bản không phải công tử nhà giàu.
Trái lại còn là nhân sĩ thành công, dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng.
Những lời nói mà Chu Thành dùng để an ủi bản thân, hiện giờ toàn bộ cmn không nói nổi.
“Đã sinh Du sao phải sinh Lượng, đã sinh Du sao phải sinh Lượng a!”
“Tôi không phục, tôi không phục…!”
Vương Nguyên Nga nghe thấy lời nói của Chu Thành, nhịn không được mà đẩy kính mắt: “Những lời này của anh rất không thích hợp.”
Chu Thành hơi sững sờ: “Cái gì? Không thích hợp ở chỗ nào?”
“Đã sinh Du sao phải sinh Lượng, câu này là chỉ những người cùng một tầng thứ, Chu Du và Gia Cát Lượng đều là quân sư, anh phải hiểu như vậy.”
“Cho nên?”
Vương Nguyên Nga mỉm cười: “Giang Chu người ta là một thương nhân nổi tiếng, còn anh chỉ là một bác sĩ tâm lý nhỏ, dùng câu ‘đã sinh Du sao phải sinh Lượng’ là quá tự đại.”
Chỉ là một bác sĩ tâm lý… chỉ là một bác sĩ tâm lý… chỉ là một bác sĩ tâm lý…
Chu Thành hít sâu một hơi, suýt nữa thì rớt cả tròng mắt.
Nhưng người ta nói không sai chút nào.
Mình chỉ là một bác sĩ tâm lý nhỏ…!
Chương 960 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]