Màn đêm lạnh lẽo.
Thành phố Bắc Hải xuất hiện một cơn mưa phùn.
Nhìn từ cửa sổ ra bên ngoài, khu vườn bên ngoài bệnh viện là một mảnh hơi nước mông lung.
Lúc này, bên trong ký túc xá ở phía sau bệnh viện, một đoạn âm nhạc điện tử vui sướng truyền ra bên ngoài.
Tiểu Nam Nhi mặc áo T shirt trắng, quần short jean, vẻ mặt điềm đạm đáng yêu.
Nàng buộc mái tóc dài nhu thuận của mình thành đuôi ngựa, nhìn qua rất thanh xuân tịnh lệ.
Ngay sau đó, âm nhạc trong phòng bắt đầu nhanh hơn, hứng khởi hơn.
Động tác khiêu vũ và nhảy múa của Tô Nam cũng bắt đầu nhanh hơn.
Cái eo thon gọn và linh hoạt không ngừng uốn éo, cực kỳ phù hợp với giai đoạn của âm nhạc.
Cái mông nhỏ vểnh cao và tròn trịa run run lắc lắc.
Lúc này, Giang Chu dựa người vào trên ghế sa lon, trong mắt của hắn chỉ còn cánh tay và đôi chân trắng nõn kia.
“Mẹ nó, là do tuổi tác quá cao rồi sao?
“Tại sao cmn mình lại có cảm giác như sắp tử trận rồi?”
Giang Chu che mũi, một luồng sóng nhiệt phun ra từ lỗ mũi: “Chân này mà không đi đạp xích lô thì phí quá.”
Tô Nam bỗng nhiên dừng động tác, nhào qua bên này: “Anh mới đi đạp xích lô, em chính là cô bé có Ferrari!’
“Đúng đúng đúng, em là phú bà, được chưa?”
“Hừ hừ, điệu nhảy vừa rồi thế nào, có hài lòng không?”
Giang Chu ngồi thẳng dậy: ‘Cũng được, tên gọi là gì?”
Tô Nam nhăn mũi ngọc: “Tên là Siêu Cấp Nhạy Cảm, em vừa mới học xong, nó đang rất hot ở trên mạng đấy.”
“Trời ạ, ngay cả tên cũng hay như vậy, vẫn là đám ngớ ngẩn này hiểu rõ đàn ông nhất.”
“Hài lòng không? Ngày nào cũng muốn em nhảy cho anh xem, bây giờ hài lòng rồi chứ?”
Giang Chu đưa tay véo má của Tô Nam: “Chỉ thiếu một thứ nữa là hoàn mỹ rồi.”
Tô Nam nheo mắt lại, toàn thân nghiêng về phía trước, cảm giác áp bách tràn ngập: “Anh nghĩ hay lắm, nói tiếp đi.”
“Thật mà, anh chỉ đánh giá khách quan thôi.”
“Thiếu chỗ nào?”
“Quần áo quá bình thường, em không mang bộ lolita nào đến à?”
Tô Nam lại bắt đầu tỏ vẻ vừa hung dữ vừa đáng yêu như một con mèo con: “Em đến đây để làm việc, mang váy lolita đi làm gì?”
Giang Chu cúi đầu, nhìn cặp đùi đang đặt trên đầu gối mình kia: “Thật ra thì có thêm đôi tất chân cũng được, em thấy thế nào?”
“Nhưng mà em không có tất chân, anh có thấy em đi tất chân bao giờ không?”
“…”
Hai mắt Giang Chu đảo một vòng, nhìn về phía phòng ngủ ở bên tay trái.
Tô Nam trợn tròn mắt lên, nàng đã biết cái tên này đang suy nghĩ điều gì.
“Không được, không cho phép anh trộm đồ của chị Thư Nhã.”
“Chỉ dùng một chút thôi rồi lại trả về, trời biết đất biết em biết anh biết!”
“Đồ háo sắc!”
Giang Chu mới không quan tâm mấy thứ này, hắn đứng lên rồi chui vào trong phòng ngủ của Doãn Thư Nhã.
Căn nhà này vốn là Doãn phú bà và Tiểu Nam Nhi sống chung với nhau, cho nên nàng vẫn không có thói quen khóa cửa phòng.
Điều này làm cho Giang Đại Quan Nhân có cơ hội để lợi dụng.
Sau khi Giang Chu đi vào phòng, chỉ thấy có một cái giường đôi dài 1m8 rộng 1m5.
Giường chiếu rất gọn gàng sạch sẽ, hình như vừa mới thay ga trải giường.
Vị trí đối diện cửa sổ là một cái bàn làm việc, trên mặt làm việc có rất nhiều các tư liệu.
Giang Chu dường như đã có thể tưởng tượng dáng vẻ Doãn Thư Nhã khêu đèn đọc tài liệu vào ban đêm.
Đối với một vị thiên kim đại tiểu thư mà nói, có lẽ đây là lần đầu tiên nàng nỗ lực và khắc khổ như vậy.
“Khụ khụ.”
Giang Chu lấy lại tinh thần, chợt nhớ đến mục đích của mình khi đến nơi này.
Thế là hắn nhẹ nhàng nhếch mép lên, mở tủ quần áo ở đối diện ra.
Doãn Thư Nhã là một ‘thiếu nữ’ ba mươi tuổi.
So sánh với một sinh viên như Tô Nam, thì phong cách ăn mặc quần áo của nàng là hoàn toàn khác biệt.
Ngoại trừ một đôi giày cao gót dùng để đi làm ra, thì Tiểu Nam Nhi chỉ có giàu thể thao hoặc là giày da.
Nhưng Doãn phú bà lại có một tủ giày cao gót luôn, còn có thêm một đống lại một đống tất chân để phối hợp.
Giang Chu gạt gạt vài cái, liền nhìn Valentino, Paris Familys …
Mẹ kiếp, đơn giản chính là thiên đường của mấy kẻ yêu thích tất chân.
Đúng lúc này, két một tiếng, trong phòng khách truyền vào một tiếng mở cửa.
Doãn Thư Nhã vừa mới xử lý công việc xong, lê thân thể mệt mỏi trở về phòng.
Nàng vừa đi vào nhà, Tô Nam đang ngồi trên ghế sa lon nhịn không được mà trợn tròn mắt lên.
Nàng vô thức liếc nhìn về phía căn phòng ngủ kia, có chút buồn cười nhưng lại không dám cười.
“A, Tiểu Nam Nhi, sao em lại ngồi một mình ở chỗ này?”
“Ah…”
Doãn Thư Nhã nhìn bốn phía một lát: “Giang Chu đâu, đang làm cơm à?”
Tô Nam vươn ngón tay trắng ngọc như rễ hành, chỉ chỉ về phía phòng ngủ của Doãn Thư Nhã: “Ở trong đó…”
“???”
“Đừng nói là em nói cho chị, em không biết cái gì cả.”
Doãn Thư Nhã sửng sốt ba giây, gò má nhất thời hiện lên một vệt đỏ ửng.
Chương 961 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]