Khá lắm, tên Giang Chu này thật sự là gan chó to bằng trời mà!
Thế mà lại dám thừa dịp mình không có nhà để lẻn vào phòng ngủ của mình!
Nàng vừa nghĩ đến đây, lại nhịn không được mà nhớ đến chiếc quần lót mình đang mặc bây giờ, là do Giang Chu tự tay giặt…!
Doãn Thư Nhã ném túi xách lên ghế sa lon, đi cộc cộc cộc về phía phòng ngủ.
Có điều, sau khi nàng đến trước cửa phòng, thì bỗng nhiên dừng lại một chút.
Sau đó rất đó rất cơ trí mà cởi dép ra, đi về phía trước bằng đôi bàn chân trắng như tuyết.
Giang Chu đang cắm đầu trong tủ quần áo để lục lọi, hắn căn bản là không biết có người đang đến gần.
Trong tay hắn còn cầm hai đôi tất chân, đang cẩn thận so sánh và áng chừng.
Lưới đánh cá nhìn không tệ, thế nhưng không thích hợp với đôi chân đầy đặn như Tiểu Nam Nhi lắm, nó thích hợp với loại chân gầy gò hơn.
Liền quần cũng không tệ, thế nhưng lại thiếu viền ren có hoa, hiển nhiên là thiếu một chút ý cảnh.
Giang Chu chuyển thân thể, hắn chuẩn bị đi đến bên cửa sổ, mượn ánh sáng bên ngoài để nhìn kỹ hơn một chút.
Nhưng Giang Chu vừa xoay người, liền bất ngờ phát hiện Doãn Thư Nhã đang đứng ở sau lưng mình.
Lúc này, Doãn phú bà đang khoanh tay trước ngực, trong mắt còn có một tia sát ý.
Mà Giang Chu thì mặt đầy mờ mịt hoang mang, hai tay vẫn cầm hai cái tất chân.
“Ah, trở về rồi à? Ăn cơm chưa?”
“Bây giờ là thời điểm nói chuyện ăn cơm chưa sao?”
Giang Chu liếm môi dưới: “Nếu tôi nói đây là hiểu lầm, cô sẽ tin tưởng tôi chứ?”
Doãn Thư Nhã xắn tay áo lên, trong mắt hiện lên ánh sáng lạnh lẽo: “Vậy cậu có biết, ngoài từ hiểu lầm ra thì trong từ điển còn có từ gọi là ngộ sát không?”
“… Không… tôi không biết, thật ra tôi là người mù chữ!”
Doãn Thư Nhã cười khanh khách: “Tốt lắm, vậy ngày hôm nay tôi làm mẫu cho cậu xem cái từ này có nghĩa là gì.”
Lời này vừa dứt, Doãn phú bà liền nhào qua.
Sau đó, rất nhiều âm thanh vang lên, hiển nhiên là cực kỳ náo nhiệt.
Tiểu Nam Nhi ngồi ở bên ngoài nghe thấy thế mà kinh hồn táng đảm, trước mặt nàng hiện lên hình ảnh Giang Chu bị ăn đòn.
Một lúc lâu sau, âm thanh trong phòng bỗng nhiên lặng ngắt như tờ.
Giang Chu nghênh ngang đi ra ngoài, lông mày nhướn lên như là có chút đắc ý.
Tô Nam nhìn Giang Chu với ánh mắt ngạc nhiên, biểu cảm còn hơi hoang mang.
“Anh không sao à?”
“Ừm, anh dạy cho Doãn Thư Nhã một từ.”
“???”
“Đó là từ xoay chuyển tình thế.”
Cùng lúc đó, Doãn Thư Nhã thở phì phò đi ra ngoài.
Tóc của nàng hơi loạn, quần áo cũng xốc xếch.
Không biết vì sao mà son môi đã biến mất sạch sẽ.
Vì sao Doãn phú bà sẽ bị giết ngược?
Nguyên nhân còn phải quy tội cho nàng quá ngây thơ.
Sức mạnh của một thiếu nữ yếu ớt, làm sao có thể so được với một thanh niên hai mươi tuổi?
Đây không phải là dê vào miệng cọp sao?
Kết quả nàng bị Giang Chu dùng một chiêu để giết ngược, dạy cho nàng biết cái gì gọi là xoay chuyển tình thế.
Chẳng những cái miệng nhỏ bị sưng lên, mà suýt nữa biến thành con cừu non trần trụi.
Nếu như không phải vì có Tô Nam đang ở đây, làm cho Giang Chu không dám buông tay buông chân.
Nói không chừng thì đêm nay đã xảy ra thảm kịch kinh khủng hơn rồi.
Lúc này, Doãn Thư Nhã đi đến phòng khác, một tay đẩy Giang Chu ra chỗ khác, sau đó đặt mông ngồi xuống bên cạnh Tô Nam, bắt đầu cầm lược lên để chải đầu.
“Đúng là không phải người, sao cậu lại khỏe như vậy chứ?”
Giang Chu lộ ra một nụ cười: “Còn không phải là vì cô quá tự tin sao?”
Doãn Thư Nhã vừa chải đầu vừa hừ lạnh một tiếng với Giang Chu: “Nhiều bạn gái như vậy, mà thân thể vẫn rất khỏe nha.”
“???”
“Làm gì? Tôi nói không đúng à?”
Mặt Giang Chu đầy vẻ chính trực mà nhìn Doãn Thư Nhã: “Đánh rắm, tôi và tất cả phụ nữ đều chỉ là quan hệ bạn học trong sạch.”
Doãn Thư Nhã cười lạnh nhìn về phía Tô Nam: “Em tin không?”
“Ừm, tin…”
“Hở?”
Tô Nam thở dài, ôm hai cái chân trắng như tuyết, cuộn mình trên ghế sa lon.
Bây giờ, nàng và Giang Chu có quan hệ như thế nào?
Trước kia là boss và nhân viên.
Nhưng bây giờ nàng đã đến giúp Doãn Thư Nhã.
Cho nên đã không tính là boss và nhân viên nữa.
Vậy thì chính là người yêu sao?
Nhưng tên này nhiều hồng nhan tri kỷ như vậy.
Thân phận người yêu này tuyệt đối không đáng tiền.
Nói tới nói lui, thân thiết nhất vẫn là quan hệ bạn học.
Dù sao thì nàng vẫn là một hoàng hoa khuê nữ, một người ‘con gái’ thơm thơm mềm mềm, chứ không phải phụ nữ nha.
“Được rồi, đừng nói linh tinh nữa, tối nay muốn ăn gì?”
“Có thể gọi món ăn à, vậy em muốn uống canh thịt dê!”
Giang Chu sửng sốt một chút, dùng ánh mắt phức tạp để nhìn Tô Nam: “Em lại muốn uống canh mà anh đã phun ra à?”
Doãn Thư Nhã nghe thế liền choáng váng: “Hai người thường làm cái gì khi ở chung vậy?”
“Không phải, chị đừng nghe tên này nói bậy.”
Tô Nam trừng mắt với Giang Chu một cái: “Em chỉ là muốn uống canh thịt dê mà thôi.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Nấu canh thịt dê quá phiền phức, đi ra ngoài ăn đi.”
“Cũng được, hình như lâu rồi chúng ta chưa ra ngoài ăn, đúng không chị Thư Nhã?”
“Ừm, cũng được, để chị tìm một nhà hàng.”
Chương 962 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]