Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 963: CHƯƠNG 963: LẺN VÀO PHÒNG DOÃN PHÚ BÀ, BỊ BẮT TẠI TRẬN! (3)

Doãn Thư Nhã cầm điện thoại di động lên, bắt đầu lên mạng tìm kiếm.

Cái gì mà nhà hàng đồ Nhật, bò bít tết phong cách tiêu chuẩn.

Giang Chu nghe xong thì lắc đầu.

Nếu như đi hẹn hò thì ăn ở mấy chỗ này cũng được, nhưng nếu như đi ăn thì hắn thật sự không chịu được.

Loại bò bít tết này, thỉnh thoảng nếm thử thì không sao, chứ ăn thì không thể no bụng được.

“Hay là tìm một quán nướng than hoa đi, thế nào?”

Doãn Thư Nhã hơi cau mày lại: “Lại đi ăn đồ nướng than hoa, từ ngày tôi đi theo cậu, đã ăn bao nhiêu là đồ nướng than hoa rồi.”

Giang Chu duỗi eo: “Ăn xiên nướng cũng rất thú vị mà.”

“Phải có nhiều người thì ăn xiên nướng mới thú vị.”

“Vậy cũng được, gọi thêm người rảnh rỗi ở bệnh viện đi, hôm nay tôi mời khách, tổ chức team building luôn.”

Doãn Thư Nhã hừ hừ một tiếng: “Cậu bỏ tiền để mời nhân viên của tôi? Sao tự nhiên lại tốt như vậy?”

Giang Chu nhặt chìa khóa xe lên, nhét vào trong túi: “Doãn phú bà, cô đang làm bệnh viện, chẳng những phải quan tâm tình hình của bệnh nhân, mà nhất định phải quan tâm tình hình của công nhân viên nữa.”

“Nhân viên của tôi làm sao vậy? Tất cả mọi người đều rất tốt.”

“Ngày nào bọn họ cũng phải đối mặt với nhiều người sắp sửa qua đời như vậy, cô cảm thấy bọn họ không có áp lực tâm lý sao?”

Doãn Thư Nhã hơi ngẩn ra: “Đúng là tôi chưa từng nghĩ đến chuyện này.”

Giang Chu vò rối mái tóc của nàng: “Cho nên, cô vẫn phải học hỏi nhiều thứ lắm.”

“…”

“Rốt cuộc thì linh hồn trong cơ thể cậu đã bao nhiêu tuổi?”

Giang Chu chép miệng một cái: “Linh hồn tôi vĩnh viễn 18 tuổi, đi nhanh lên đi.”

Doãn Thư Nhã thả gối ôm xuống: “Cậu lái xe đến cổng đi, tôi phải đi thay quần áo.”

Tô Nam giơ tay lên: “Em cũng muốn thay quần áo!”

“???”

Lúc này, Doãn Thư Nhã mới chú ý đến cách ăn mặc của Tô Nam: “Tại sao em lại mặc như vậy? Quần soóc ngắn như vậy, cái mông đã lộ một nửa rồi kia, hơn nữa áo T shirt cũng quá ngắn, đã sắp lộ ngực rồi này.”

Tô Nam nuốt nước miếng một cái: “Không có… không có mà, em thích hóng mát thôi.”

“Lúc nãy có mữa mà, chị còn cảm thấy hơi lạnh, hai người chúng ta ở không gian khác nhau à?”

“Ai nha, chị Thư Nhã, chị hỏi nhiều quá, còn có đi ăn không, đói chết em rồi.”

Doãn Thư Nhã đè nghi ngờ trong lòng xuống, đứng dậy đi về phòng ngủ.

Có điều, nàng còn chưa vào cửa, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía bên kia, đôi mắt đẹp quan sát bốn phía, ánh mắt từ từ trở nên sắc bén hơn.

“Có phải hai người nhân dịp tôi không ở nhà để chơi trò gì đó đúng không?”

Hai người đồng thời lắc đầu: “Không có, tuyệt đối không có.”

Doãn Thư Nhã hừ hừ hai tiếng: “Tiểu Nam Nhi, Giang Chu mới đến một ngày, em đã bị Giang Chu làm hư rồi!”

“Thật ra thì em đã bị Giang Chu làm hư từ sớm rồi, trước kia, khi Giang Chu mới gây dựng sự nghiệp thì ngày nào cũng … ô ô ô … .”

Tô Nam còn chưa nói hết, thì đã bị Giang Chu bịt miệng rồi ôm vào trong ngực.

“Đừng nghe Tô Nam nói lung tung, cô bé này vốn đã hư rồi.”

Doãn Thư Nhã nhìn hai người họ với ánh mắt sâu xa, sau đó mời quay người đi về phòng ngủ.

Cùng lúc đó, Tô Nam đạp một cái vào chân của Giang Chu, lại thừa dịp Giang Chu buông tay mà chạy thoát ra ngoài.

“Phi phi phi, anh lại không rửa tay khi đi vệ sinh à?!”

Giang Chu trợn tròn mắt: “Có mùi kỳ lạ nào à? Vậy mà em cũng có thể đoán được à?”

Mặt Tô Nam đỏ lên: “Không để ý đến anh nữa, em đi thay quần áo.”

Giang Chu nhìn thoáng qua hai cánh cửa phòng đóng chặt kia, lắc đầu đi ra ngoài.

Nửa tiếng sau, tại một quán đồ nướng ngoài trời ở cách bệnh viện không xa.

Tất cả các nhân viên đang nghỉ ngơi của bệnh viện quan tâm lâm chung đều đã có mặt đông đủ.

Bọn họ đã cởi áo khoác trắng và đồng phục y tá, đổi quần áo bình thường của mình.

Có vài cô gái còn trang điểm rất cẩn thận.

Thậm chí còn có một số thanh niên ít tuổi đã vuốt keo bóng loáng.

Nhìn thấy một màn này, Doãn Thư Nhã đột nhiên cảm thấy Giang Chu nói rất đúng.

Bệnh viện quan tâm lâm chung đúng là một nơi rất đè nén và áp lực.

Tầng quản lý còn đỡ hơn một chút, bởi vì bọn họ không phải đối mặt với những bệnh nhân đang vùng vẫy giãy chết kia quá nhiều

Nhưng đám bác sĩ và y tá này, ngày ngày phải tiếp xúc gần với những bệnh nhân đó.

Bọn họ bị áp lực, bị đè nén, lại cảm nhận được bóng tối của cái chết, cho nên chắc chắn tâm lý sẽ không quá dễ chịu.

Doãn Thư Nhã nghĩ đến đây, ánh mắt không khỏi bắt đầu tìm kiếm Giang Chu.

Rốt cuộc thì linh hồn của tên này trưởng thành đến mức nào?

“Ủa? Giang Chu đâu rồi?”

“Giang Chu vừa nói có con rắn chạy ra ven đường, cho nên chạy đi xem rồi.”

“…”

Được rồi, cái linh hồn này vẫn rất ngây thơ.

Chương 963 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!