Tô Nam lại ợ thêm một cái: “Tên này rất vô lại, lắp máy theo dõi ở trong hành lý của tôi, còn lừa gạt cậu của tôi nữa.”
Giang Chu nhét miếng đậu phộng vào trong miệng của nàng: “Ăn của em đi, nói lải nhải lảm nhảm cái gì, anh bạc đãi em bao giờ?”
Tô Nam hừ hừ hai tiếng: “Vậy thì đúng là không có, nhưng anh đã bắt nạt em không ít.”
“Vậy Doãn viện trưởng đã quen Giang tổng thế nào?”
“Là một lần trùng hợp thôi.”
Doãn Thư Nhã đặt cốc bia xuống, cười nhạt: “Khi đó tên này mới gây dựng sự nghiệp, chính là cái app Món Ngon mà mọi người vẫn đang dùng đấy.”
Đám người lộ ra ánh mắt tò mò: “Sau đó thì sao?”
“Tôi cảm thấy hạng mục này rất thú vị, cho nên muốn mua lại, nhưng tên này sống chết cũng không chịu bạn, còn dám ném vỡ cửa sổ thủy tinh nhà tôi nữa.”
“Sau đó chúng tôi quen biết như vậy, tiếp xúc vài lần rồi trở thành bạn bè.”
“Tiếp đó, không biết tên này nổi điên thế nào, mà không làm Món Ngon nữa, lại chuyển sang đầu tư mạo hiểm.”
“Rõ ràng là trong túi không có bao nhiêu tiền, lại vung tiền cho mấy công ty nhỏ không có tiếng tăm gì, làm cho bản thân không có tiền ăn cơm.”
“Có điều, da mặt tên này rất dày, ngày ngày tìm người để ăn cơm chùa, tôi cũng bị ăn chùa rất nhiều lần.”
“Về sau, tên này hết tài chính, tôi liền đưa của hồi môn của mình ra.”
Doãn Thư Nhã đã hơi mông lung vì men say: “Bởi vậy, sau này tôi đã tham ô công quỹ của tên này, rồi xây bệnh viện của chúng ta.”
Đám người dồn dập trợn tròn mắt lên: “Thì ra là như vậy, nghe rất giống tiểu thuyết nha.”
“Ợ.”
Giang Chu ngồi nghe ở bên cạnh, mặt không đỏ không thở mạnh, giống như đang nghe chuyện của người khác vậy.
Mà đám người nghe xong thì đều liếc mắt nhìn nhau, lòng thầm nói quả nhiên.
Tô viện trưởng đã bắt đầu ở cùng Giang Chu từ khi mới gây dựng sự nghiệp.
Thậm chí còn là người đầu tiên đi theo Giang Chu, một người làm công việc của tám người cho Giang Chu.
Hiện giờ Giang Chu trở thành đại gia trăm tỷ, Tô viện trưởng cũng lá Ferrari.
Doãn viện trưởng thì không cần phải nói.
Người ta còn đưa của hồi môn cho Giang Chu khi Giang Chu vẫn chưa thành công.
Khi đó, rõ ràng là Doãn viện trưởng cũng không biết Giang Chu sẽ kiếm hay là thua lỗ nữa.
Nhưng cuối cùng Giang Chu đã trở thành đại gia trăm tỷ.
Sau đó liền tặng Doãn viện trưởng một bệnh viện.
Bởi vậy, muốn vào hào môn nào có dễ dàng.
Còn không bằng tìm một người tiềm lực, rồi cùng nhau cố gắng nỗ lực.
Tình cảm phải trải qua khó khăn như vậy mới có thể vững chắc.
Sau khi ăn uống no nê.
Trước mặt Doãn Thư Nhã đã có sáu chai bia.
Lúc này, ánh mắt của nàng càng mê ly, nhìn giống như một mặt hồ nước.
Những gợn sóng trong mắt phản chiếu bầu trời sao rực rỡ.
Gò má của nàng hiện lên một vệt hồng hào.
Biểu cảm trên khuôn mặt lại trở nên vô cùng mê người.
Từ bé đến lớn, nàng đều không có bạn bè gì.
Bình thường đều làm chim hoàng yến, chỉ trạch ở trong biệt thự.
Từ khi nàng quen biết Giang Chu, cuộc sống của nàng mới thay đổi.
Nàng đã tìm được thứ mình thích, sống cuộc sống có ý nghĩa hơn.
Cho nên nàng càng ngày càng vui vẻ hơn.
Tuy rằng thời gian làm đại tiểu thư rất thoải mái, nhưng cuộc sống có ước mơ lại càng tươi đẹp hơn.
“Đừng uống nước, uống nữa sẽ gục ra bàn đấy.”
“Không được, tôi nhất định phải uống.”
Giang Chu véo má của nàng: “Nếu như cô uống say, tôi sẽ không cõng cô về đâu, mà để cho cô bò về đấy.”
Tô Nam bỗng nhiên đưa tay véo Giang Chu một cái: “Chẳng mấy khi chị Thư Nhã mới vui vẻ như hôm nay, anh để chị ấy uống đi.”
“Nói rất đơn giản, uống say thì em cõng nhé?”
“…” Tô Nam cầm cốc bia của mình lên, uống cạn rồi nói: “Vậy em cũng say là được rồi.”
Giang Chu đưa tay cướp cái cốc trong tay nàng: “Khá lắm, một người anh còn không vác nổi, còn bắt anh cõng hai người?”
“Em và chị Thư Nhã cộng lại cũng không được 100 kg, rất nhẹ nhàng.”
“Anh cmn có sức mạnh ngàn cân à? Một ngày ôm một người?”
Giang Chu nói xong bỗng nhiên cầm cốc bia lên: “Mẹ nó, bằng không thì ông đây cũng uống say luôn cho rồi.”
Doãn Thư Nhã cướp nửa chai bia còn lại: “Tốt, đến khi đó cậu cõng tôi, tôi cõng Tiểu Nam Nhi, Tiểu Nam Nhi cõng cậu.”
“Nghe lời này của cô, tôi cũng biết là cô đã say rồi.”
Một lúc sau, qua ba lượt rượu.
Đám người đang trò chuyện trời đất bỗng người lại cảm giác được một tia mát mẻ của trời đêm.
Thì ra ông anh chủ tiệm đã đóng bếp, chuẩn bị đóng cửa nghỉ ngơi.
Giang Chu ợ một cái, đi vào trong lều để trả tiền.
Sau đó hắn phất tay nói giải tán, để cho mọi người ai về nhà nấy tìm mẹ mình đi.
Tô Nam uống không nhiều lắm, nàng đang nằm trong trạng thái vi diệu giữa say và không say.
Thần sắc cũng hơi mê ly, trên gương mặt cũng hiện lên một vệt hồng hào.
Nhưng Doãn Thư Nhã thì lại khác, nàng ngã trái ngã phải, phải dựa vào người Tô Nam mới không ngã xuống đất.
Trong tay nàng còn cầm một vỏ chai bia, nói cái gì cũng không chịu thả ra.
Chương 965 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]