Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 966: CHƯƠNG 966: UỐNG QUÁ NHIỀU, TÔI MUỐN ĐI TIỂU! (3)

Doãn Thư Nhã lè nhè lẩm bẩm: “Cậu thấy tôi say rồi sao?”

“Cô đã say đến nhà bà nội rồi.”

Doãn Thư Nhã lầu bầu hai tiếng: “Thật ra tôi đang giả vờ thôi.”

Giang Chu: “???”

“Thật mà!”

“Vậy cô giả vờ rất giống đấy, vậy cô tự đi về nhà nhé.”

“Tự đi thì tự đi.” Doãn Thư Nhã ợ một cái, bỗng nhiên quay đầu lại: “Giang Chu, tôi muốn đi tiểu.”

Giang Chu cau mày một cái: “Cho nên? Ý của cô là muốn tôi đi tiểu thay cô?”

“Không phải, tôi muốn cậu đưa tôi đi.”

“Bà chị, tôi là nam đấy, cô không biết nam nữ thụ thụ bất thân à? Hay là để Tiểu Nam Nhi đưa cô đi nhé?”

“Cũng được…”

Giang Chu quay đầu tìm Tô Nam.

Kết quả là cô bé này không nói lời nào mà đã leo lên xe rồi.

Đại khái là bởi vì đầu óc hơi mơ hồ sau khi uống bia rượu đi.

Lúc này, nàng đã dựa vào bên trên ghế lái phụ, hai mắt đóng chặt lại.

Giang Chu bất đắc dĩ mà trở về quán đồ nướng, đưa tay bế Doãn Thư Nhã lên.

“Ông chủ, gần đây có nhà vệ sinh không?”

“Có, từ nơi này đi thẳng về phía trước, bên đó có một cánh cửa màu xám tro, đi vào rồi rẽ trái là đến.”

Giang Chu gật đầu, ôm Doãn Thư Nhã đi về phía buồng vệ sinh công cộng đó.

Dù sao Bắc Hải cũng là thành phố số một số hai trong nước, cũng là trung tâm kinh tế lớn nhất cả nước.

Cho nên nhà vệ sinh ở nơi này rất rộng rãi.

Hơn nữa, ngày nào cũng có người đến dọn dẹp vệ sinh, cho nên nhà vệ sinh này cũng không bẩn như trong tưởng tượng.

Giang Chu ôm Doãn phú bà vào trong nhà vệ sinh nữ, rồi vội vàng gọi nàng tỉnh dậy.

Kết quả là Doãn phú bà uống đến bất tỉnh rồi, lại còn cọ cọ môi vào gò má của mình.

Hơi thở ấm áp của nàng phun vào mặt hắn, có hơi nóng hổi lại có hơi ngứa ngáy.

Giang Chu nhìn thấy một màn này, bỗng nhiên lại có chút yên lặng.

Tuy rằng từ nhỏ đến lớn, hắn vẫn luôn gây sự và nghịch ngợm, cũng làm nhiều việc xấu.

Nhưng hắn vẫn có một tiếc nuối, chính là chưa từng nhìn thấy nhà vệ sinh nữ như thế nào.

Lần duy nhất đi vào, chính là đưa băng vệ sinh cho Sở Ngữ Vi.

Nhưng bởi vì khi đó quá vội, cho nên hắn không kịp quan sát tỉ mỉ.

Lần này, rốt cuộc cũng có cơ hội.

Hơn nữa, đây còn là cơ hội danh chính ngôn thuận, thật cmn kích thích.

Giang Chu vừa đỡ mông của Doãn Thư Nhã, vừa giả bộ ho khan hai tiếng.

Nếu như trong nhà vệ sinh nữ có người, thì có lẽ có thể nghe thấy tiếng của hắn.

Vậy nếu như không có người…

Giang Chu nghiêng tai nghe ngóng một lúc, phát hiện trong đó không có âm thanh nào.

Thế là hắn nghênh ngang ôm Doãn Thư Nhã đi vào trong.

Có điều, tình hình bên trong làm cho hắn thất vọng hoàn toàn.

Nhà vệ sinh nữ căn bản là không khác gì nhà vệ sinh nam.

Nếu như bắt buộc phải nói nơi khác biệt, vậy chỉ khác ở chỗ là không có bồn tiểu đứng mà thôi.

“Doãn phú bà, đến nhà vệ sinh rồi…”

“Tôi muốn đi tiểu…”

“Tôi biết cô muốn đi tiểu, đây không phải là nhà vệ sinh sao?”

Doãn Thư Nhã lắc đầu giống như là không nghe thấy vậy, nàng vẫn lập đi lập lại một câu muốn đi tiểu.

“…” Giang Chu tằng hắng một cái, quan sát bốn phía: “Vậy thì không thể trách tôi nha, tôi chỉ là giúp người làm niềm vui thôi đấy nhé.”

“Tôi muốn đi tiểu…”

“Biết rồi, tiểu tiểu tiểu.”

Giang Chu đá văng một cánh cửa phòng trong đó ra, ôm Doãn Thư Nhã đi vào trong.

May mà ngày hôm nay Doãn Thư Nhã mặc váy, bằng không thì rắc rối nhiều rồi.

Một lúc lâu sau, Giang Chu lại ôm Doãn Thư Nhã ra khỏi bồn cầu.

Sau đó, hắn để nàng ngồi trên bồn rửa tay, hắn thì xắn tay áo lên, mở vòi nước ở bồn rửa tay ra.

Mẹ kiếp, uống say đều không lễ phép như vậy sao?

Hmm…

Khi Giang Chu trở về quán đồ nướng, đồng hồ đã chỉ vào 11 giờ 30.

Ông chủ quán đồ nướng đã thu dọn tất cả bàn ghế, ngay cả đèn cũng tắt rồi.

Có điều, chuyện khiến người ta bất ngờ chính là, lúc này cô bé Tô Nam đã mở mắt ra.

Nàng ngồi ở vị trí bên cạnh tài xế, khuôn mặt nhỏ nhắn được chiếu sáng bởi màn hình điện thoại di động, lại còn gặm ngón tay nữa.

Giang Chu trợn tròn mắt mà nhìn, hắn ôm Doãn Thư Nhã đi qua.

Sau đó cúi người dán vào cửa sổ xe, nhìn Tô Nam với ánh mắt kinh ngạc.

“Con bà nó, em không say à?”

“Không có, em chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi một lát thôi.”

“Vậy sao lúc anh gọi em thì em lại không trả lời?!”

“Em không nghe thấy.”

“Tin em mới là là!”

Tô Nam nhăn mũi một cái: “Anh không biết xấu hổ, lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, ngày mai em sẽ nói cho chị Thư Nhã biết.”

Giang Chu cười lạnh một tiếng: “Em thờ ơ lạnh nhạt, còn cố tình giả vờ say, em cũng sẽ tố cáo em.”

“…” Tô Nam mím môi một cái: “Hay là chúng ta đều không nói nhé?”

Giang Chu gật đầu thỏa mãn: “Anh hùng có chung ý kiến.”

Chương 966 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!