Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 969: CHƯƠNG 969: CUỘC SỐNG LUÔN CÓ VÔ SỐ CƠ HỘI! (2)

Giang Chu mỉm cười, nhưng cũng không bước xuống, mà thản nhiên đi lên tầng hai.

Người vừa mở miệng nói chuyện nhìn thấy cảnh này, lại nhịn không được mà lộ ra vẻ khó khiểu.

Không phải nói là không thể lên rồi sao, tại sao vẫn còn đi lên?

“Lý Quân, tôi bảo này, sao anh thích xen vào chuyện của người khác thế?”

“Đúng vậy, tên đó muốn đi lên thì cứ đi, phạm vào cấm kỵ thì chúng ta có thể bớt một đối thủ cạnh tranh rồi.”

“Có vài người chính là không tuân theo quy củ, cũng không nhìn xem Phùng gia là nơi như thế nào.”

“Người này nhất định sẽ xui xẻo, chúng ta chờ xem trò hay là được rồi.”

Lý Quân mím môi một cái, cũng không nói gì thêm, mà quay người ngồi trở về ghế sa lon.

Một lát sau, thư ký Hồng đeo mắt kiếng gọng vàng đã đi từ bên ngoài vào.

Anh ta còn cầm một xấp mẫu đăng ký ở trong tay, bước đi trầm ổn đến trước mặt đám người kia.

Những năm Phùng Viễn Sơn còn tại thế, ông vẫn luôn yêu thích bồi dưỡng nhân tài ở các ngành nghề khác nhau.

Cho nên cứ cách một đoạn thời gian, là sẽ triệu tập một đám thanh niên đến nhà.

Nghe ý kiến của bọn họ, tìm hiểu hạng mục bây giờ của bọn họ.

Hạng mục tốt nhất trong đó sẽ được Phùng gia đầu tư.

Tuy rằng Phùng gia đã đổi người cầm lái, nhưng đại tiểu thư cũng không nói là thủ tiêu kế hoạch bồi dưỡng này.

Hơn nữa cô gia đã phân phó, toàn bộ như cũ.

Cho nên thư ký Hồng vẫn gọi một đám thanh niên đến như mọi năm.

Thư ký Hồng định nghe kỹ các hạng mục này xong, sau đó sẽ hồi bác cho đại tiểu thư và cô gia.

“Các vị, chào buổi sáng.”

Đám người trăm miệng một lời: “Thư ký Hồng, chào buổi sáng.”

Thư ký Hồng gật đầu: “Tôi đã xem qua tư liệu của mọi người rồi, tiếp đó hi vọng mọi người có thể nói về hạng mục gây dựng sự nghiệp của mình.”

“Để tôi nói trước đi, tôi tên là xxx.”

“…”

Trong chớp mắt, thời gian lặng lẽ trôi qua.

Ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ từ từ rực rỡ hơn, tất cả sương mù ở chung quanh đều tản ra.

Những người trẻ tuổi này, một người lại một người đứng lên giới thiệu hạng mục của bản thân mình.

Người nào người nấy cũng hăng hái, mặt mày hớn hở.

Hăng hái là chỉ năm, mặt mày hớn hở đương nhiên là chỉ nữ.

Có điều, khi đến lượt người gần cuối cùng đứng lên nói, bỗng nhiên có tiếng bước chân truyền xuống từ trên tầng hai.

Thư ký Hồng hơi sững sờ, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên.

“Vừa mới có ai đi lên trên đó à?”

“Ah, đúng vậy, người cuối cùng tiến vào đã đi lên trên đó, ở trên đó hơn một tiếng rồi.”

“Tôi đã nói là không cho phép bất cứ ai đi lên trên đó rồi cơ mà??”

“Chuyện này… chúng tôi cũng không rõ ràng…”

Thư ký Hồng cau mày, đang định đứng dậy.

Đúng lúc này, tiếng bước chân kia đã đi xuống cầu thang.

Giang Chu ngồi hơn một tiếng ở thư phòng đã đi xuống, trong tay hắn còn cầm hai quyển sách mà Phùng Viễn Sơn cất giữ.

Những người trẻ tuổi kia nhìn thấy một màn này, sắc mặt cả đám đều trở nên đặc sắc.

Khá lắm, dám đi đến địa phương không được đi.

Đi thì thôi đi, lại còn cầm đồ của người ta nữa.

Đoán chừng hạng mục của người này còn chưa khởi bước đã phải chết yểu rồi.

Bọn họ đều tỏ vẻ xem trò vui, tất cả đều tò mò mà duỗi cổ ra.

Nhưng một giây tiếp theo, cảnh tượng trước mặt lại làm cho vẻ mặt của bọn họ hơi cứng đờ.

“Các anh đang làm gì vậy?”

Giang Chu đi đến phòng khách, nhìn về phía thư ký Hồng.

Thư ký Hồng vừa nhìn thấy là cô gia thì lập tức không tức giận, trên mặt đổi thành nụ cười tươi rói.

“Cô gia, tôi đang phỏng vấn mấy thanh niên gây dựng sự nghiệp.”

“Phùng lão đầu trước kia còn thích làm loại chuyện này à?”

“Đúng vậy, lão gia hy vọng bồi dưỡng một số nhân tài cho gia tộc, cho nên muốn chọn một số hạng mục để đầu tư.”

“Được rồi, thư phòng trên tầng hai hơi nồm, tìm vài người mang sách ra phơi nắng đi.”

Thư ký Hồng gật đầu: “Vâng, tôi sẽ tìm người làm ngay.”

Ánh mắt Giang Chu đảo qua những gương mặt đờ đẫn kia: “Tất cả giới thiệu xong hết chưa? Có hạng mục nào… tốt không?”

“Có, mấy hạng mục của Lý Quân, Lục Thiên Minh, Tần Hiểu Hiểu, Vương Phán, xxx… đều không tệ lắm.”

“Người đeo mắt kính gọng đen kia tên là gì?”

Giang Chu chỉ chỉ về phía người thanh niên vừa mới không cho mình đi lên kia.

“Tôi… tôi là Lý Quân.”

“Người anh em này không tệ, đầu tư cho anh ta đi.”

Thư ký Hồng sửng sốt một chút, rồi vội vàng gật đầu: “Vâng cô gia.”

Giang Chu rời khỏi tòa lầu các màu xám lạnh, định đi dạo đến tòa lầu Công Chúa của Phùng Tư Nhược.

Cùng lúc đó, toàn bộ phòng khách đều trở nên lặng ngắt như tờ.

Người kia…

Người kia là cô gia của Phùng gia?

Tất cả bọn họ đều xem tin tức, biết Phùng gia bây giờ nằm trong tay Phùng đại tiểu thư.

Như vậy, nói cách khác người này chính là một nửa chủ nhân của Phùng gia.

Mà bọn họ vừa nhìn thấy cơ duyên vuột khỏi tầm tay mình.

Trái lại thì Lý Quân tầm thường kia, bởi vì lo chuyện bao đồng nên đã lấy được đầu tư!

Chương 969 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!