Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 970: CHƯƠNG 970: ÔNG XÃ, KHI NÀO ANH VỀ?

Sau khi rời khỏi tòa lầu các xám lạnh.

Giang Chu đi về phía trước theo con đường nhỏ lát đá cuội.

Sau đó, hắn đi đến tòa lầu Công Chúa của Phùng Tư Nhược, mở cửa đi vào đi dạo một vòng.

Lầu một là phòng khách, lầu hai là khu nghỉ ngơi vui chơi, cũng không có gì hay ho.

Tỷ lệ lợi dụng của hai tầng này vẫn luôn luôn không cao.

Dù sao Phùng Tư Nhược đã rất sợ người từ khi còn nhỏ.

Ngoại trừ Phùng Y Nhất ra, trên cơ bản là không có khách khứa nào đến đây cả.

Cho nên ghế sô pha ở trong phòng khách vẫn giống y như lúc mới mua, phải nói là cực kỳ mới.

Giang Chu đi cầu thang lên trên, mãi cho đến tầng ba.

Sau đó, hắn mở phòng giữ quần áo của Phùng Tư Nhược ra, bắt đầu lục lội trong đám quần áo xanh xanh đỏ đỏ hoa hoa tím tím kia.

Cuối cùng, hắn xe nhẹ đường quen mà tìm được một cái ngăn kéo lớn.

Sau đó, hắn chụp ảnh những chiếc quần lót dễ thương này, rồi gửi Wechat qua cho Phùng ngốc manh.

“Icon quả bom/ quả bom/ quả bom/”

“Icon cười to/ cười to/ cười to/”

“Anh là phần tử xấu.”

“Nói năng cẩn thận, anh chính là ông xã của em đấy.”

“Vậy khi nào anh mới trở về?”

Giang Chu đánh chữ cực nhanh: “Gọi ông xã.”

Phùng ngốc manh gửi một icon lầu bầu: “Ông xã, khi nào anh mới trở về?”

“Ngày mai sẽ về, ở nhà chờ anh.”

“Nhưng mà hôm nay em cũng rất nhớ anh nha.”

“Vậy em ngủ đi nướng đi, ngủ dậy liền có thể nhìn thấy anh.”

Phùng Tư Nhược gửi một icon đáng thương: “Ngày nào em cũng như vậy cả.”

Giang Chu nhếch mép lên: “Em quá bám người, sau này làm sao có thể trở thành một người mẹ thành thục?”

“Vậy em sẽ làm một người mẹ không thành thục, dù sao cũng có ba ba thành thục rồi.”

“Con vẫn ổn chứ?”

“Ừm, nhưng không biết vì sao mà thỉnh thoảng em lại thấy rất khổ sở.”

“Khổ sở thì nghĩ đến anh đi.”

“Càng nghĩ càng khổ sở…”

Ánh mắt Giang Chu lập tức trở nên mềm mại hơn rất nhiều: “Chờ anh trở về sẽ ôm em ngủ, được không?”

Phùng Tư Nhược gửi một icon gật đầu: “Vậy anh mau trở về nha!”

“BIết rồi, đúng là tiểu yêu tinh bám người mà.”

“Không đúng, em là tiểu yêu tinh dễ thương.”

Giang Chu mỉm cười, tắt màn hình rồi cất điện thoại di động vào túi quần.

Sau đó, hắn rời khỏi tòa lầu các Công Chúa này, đi đến chỗ của Phùng Sùng.

Công việc của Phùng Sùng bây giờ rất nhàn nhã.

Dù sao loạn trong giặc ngoài cũng được giải quyết toàn bộ rồi.

Bây giờ chỉ cần duy trì công ty vận chuyển bình thường là được.

Phùng gia nhà lớn nghiệp lớn, đã thành một hệ sinh thái tuần hoàn.

Nếu như không có những loại chuyện lớn như đổi người thừa kế, thì những gia tộc lớn có hình thức xí nghiệp này, căn bản là sẽ không bao giờ rung chuyển.

Hiện giờ, Phùng Sùng chỉ ở nhà uống trà, xem báo, tập dưỡng sinh, có thể nói là cực kỳ nhãn rỗi.

Khi nhàm chán thì xem tin tức một chút, hoặc là chơi cờ tướng với Phùng Nhạc, mới hơn 40 tuổi nhưng cơ bản là không khác gì về hưu cả.

Khi Giang Chu đi vào phòng khách, đúng lúc cha vợ vừa rót một bình trà mới.

Phùng Sùng nhìn thấy Giang Chu đi vào, vẻ mặt lại có hơi bất ngờ.

“Cái tên nhóc thối này, tại sao lại đến Bắc Hải rồi, Tư Nhược đâu?”

“Lần này con đến đây là có chuyện khác, nên không dẫn Tư Nhược theo, hơn nữa bụng Tư Nhược đã khá to rồi, cho nên cũng không tiện đi xa.”

Phùng Sùng hơi cau mày, đưa một chén trà qua: “Tư Nhược không về, vậy Y Nhất thì sao?”

Giang Chu tiếp nhận chén trà, uống một ngụm: “Y Nhất hoặc là đi học, hoặc là về nhà bầu bạn với Tư Nhược, lại còn làm cán bộ ở hội học sinh, ngày nào cũng bận rộn đến quên cả trời đất.”

“Cha chỉ có hai đứa con gái, bây giờ đều bị con bắt cóc hết rồi, sao con lại ghê tởm như vậy chứ?”

“Cha vợ, sao ngài lại nói như vậy chứ, con bé Y Nhất kia, tuyệt đối không phải do con bắt cóc.”

“Vậy Tư Nhược không về nhà, tại sao Y Nhất cũng không về nhà?”

“Y Nhất đang đi học mà cha ruột.”

Phùng Sùng hơi sững sờ: “Gọi cha ruột? Khách khí như vậy cơ à?”

Giang Chu ho khan một tiếng: “Câu cảm thán, tương tự với cmn thôi.”

“Ba hoa chích chòe ít thôi, cha hỏi con, năm nay con định ăn tết ở đâu?”

“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì vẫn ăn tết ở Thượng Kinh, dù sao mẹ con cũng ở đó, bà ấy đang chăm sóc Tư Nhược mà.”

“Vậy con không thể đưa bọn họ trở về Bắc Hải ăn tết sao? Cũng không phải là không có chỗ ở mà?”

“CŨng không phải là không được, đến khi đó xem Tư Nhược muốn ăn tết ở đâu đã, còn Y Nhất thì, nếu như con bé muốn về thì con sẽ đưa con bé về.”

Phùng Sùng ừ một tiếng, ông vẫn tương đối hài lòng với câu trả lời này: “Chắc là Tư Nhược sẽ sinh vào khoảng tháng giêng nhỉ? Đã tìm bệnh viện chưa?”

Giang Chu gật đầu: “Tìm hiểu một nhà ở Thượng Kinh, cũng tìm một nhà ở Bắc Hải rồi, hai bệnh viện này đều không tệ lắm, nhưng hoàn cảnh hơi khác nhau, đến khi đó phải xem Tư Nhược muốn ở chỗ nào.”

Chương 970 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!