Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 988: CHƯƠNG 988: LẠI CÓ MỘT TIẾU PHÚ BÀ SẮP RA ĐỜI

Mà giáo sư môn “Kinh tế” còn ác hơn.

Trực tiếp cho sử dụng tài liệu khi thi, nói cả quyển sách này đều là trọng điểm.

Mở sách, danh như ý nghĩa, đúng là có thể đọc sách.

Chỉ cần bạn có thể tìm thấy, vậy thì cứ chép là được.

Chuyện này không hề khó khăn đối với những sinh viên đã từng học qua.

Nhưng đối với loại người sống tạm bợ như Giang Chu mà nói, quả thực là khó như lên trời.

Cả cuốn sách “Kinh tế” này có hơn 500 trang.

Hắn còn chưa từng mở bìa của cuốn sách này, hiện giờ nó vẫn mới tinh như lúc vừa mua, vẫn đang nằm trên giá sách ở ký túc xá.

Dù hắn có muốn chép, thì cũng phải biết chép ở chỗ nào.

Vào thời điểm này, Giang Chu bỗng nhiên vô cùng hoài niệm khoảng thời gian đi học chung với Phùng Tư Nhược.

Khi đó, mỗi khi đến tuần kiểm tra, hắn căn bản là không cần lo lắng cái gì.

Có một người bạn gái biết lo lắng cho mình, khoanh vùng trọng điểm cho mình, học bù là một chuyện dễ như trở bàn tay.

Giang Chu thở dài, hắn cầm bút trong tay, nhưng luôn cảm thấy bàn tay mình hết sức xa lạ với cái bút.

“Đinh Duyệt, đoạn giáo sư vừa nói nằm ở chỗ nào vậy?”

“Trang 2333, đi xuống một chút, mở đầu có chữ ‘Đương nhiên’ ấy.”

Giang Chu mở trang 233 ra: “Đậu xanh rau muống, tại sao cái đoạn này lại dài như vậy?”

Đinh Duyệt liếc mắt nhìn Giang Chu: “Đoạn này là đoạn tương đối ngắn rồi đấy, ai bảo bình thường ông không chịu đi học.”

“NHư vậy đi, tôi bỏ tiền, bà khoanh vùng trọng điểm cho tôi.”

“Phi, ông cho rằng tôi là Phùng Tư Nhược nhà ông à?”

Giang Chu hít sâu một hơi, trực tiếp ném bút màu qua một bên.

Đối với sinh viên mà nói, nước đến chân mới nhảy là một hành vi rất không thích hợp.

Bởi vì…thời điểm này hoàn toàn khác với thời điểm học cấp ba, khi đó đầu óc của học sinh vẫn nằm trong trạng thái điên cuồng hấp thu tri thức.

Nó đã quen với cường độ điên cuồng hấp thu tri thức rồi, cho nên học tập cũng dễ vào hơn.

Nhưng bây giờ, đầu óc của hắn đã quen thuộc với chuyện rãnh rỗi, tự nhiên bảo nó nhớ nhiều thứ như vậy, nó có thể nhớ được mới là lạ.

Giang Chu bất đắc dĩ mà nhìn về phía Hoàng Kỳ ở bên cạnh, lại phát hiện cô bé này đang chơi điện thoại di động.

“Em không khoanh vùng trọng điểm à?”

“Bốn năm rồi, tất cả sách giáo khoa của em đều mới tinh, anh tin không?”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Rốt cuộc là năm đó em đã thi đỗ đại học Thượng Kinh bằng cách nào vậy?”

Hoàng Kỳ hừ hừ hai tiếng: “Là do bản tiểu thư thông minh thôi.”

Giang Chu lại hỏi: “Vậy đến khi thi phải làm sao bây giờ?”

“Sang năm quay về thi lại thôi, dù sao thì thi lại cũng đơn giản hơn nhiều.”

Giang Chu cảm thấy đây cũng là một biện pháp: “Nhưng nếu như năm nay rớt tín chỉ, anh sẽ không được nhận tốt nghiệp ưu tú.”

Hoàng Kỳ nhịn không được mà trợn tròn mắt lên: “Ca ca, anh còn muốn cầm bằng tốt nghiệp loại ưu á?”

“Hiệu trưởng Tần muốn ghi tên anh vào danh sách sinh viên tốt nghiệp ưu tú, nói là nhất định phải ban cho anh một cái bằng loại ưu, bảo anh tuyệt đối không thể rớt tín chỉ.”

“Vậy thì quá đơn giản, anh nói mấy lời của hiệu trưởng Tần cho các giáo sư kia, xem xem ai dám để anh rớt tín chỉ.”

“…” Giang Chu trợn tròn mắt lên: “Con bà nó, em nói rất có đạo lý.”

Hoàng Kỳ híp mắt lại: “Em thông minh không, có phải anh nên thưởng cho em hay không?”

“Thưởng cái gì?”

“Hôn một cái.”

Giang Chu tiến lại gần, mổ một cái vào cái miệng nhỏ nhắn của nàng: “Thưởng xong rồi, cút đi.”

Hoàng Kỳ hừ hừ một tiếng: “Tư Nhược vẫn không xin tạm nghỉ học, vậy cô ấy sẽ tham gia kỳ thi cuối kỳ này à?”

Giang Chu gật đầu: “Đúng vậy, Tư Nhược nói là muốn Đinh Duyệt ôn tập bù cho mình.”

“Tư Nhược cũng thật là, sao cô ấy không bảo em ôn tập cho, rõ ràng là em thích cô ấy như vậy.”

Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái: “Em còn có thể ôn tập cho người khác sao? Em không mang người ta vào hố thì đã là không tệ rồi.”

Hoàng Kỳ bỏ hai chân lên đùi của Giang Chu: “Nhưng anh không thể phủ nhận chuyện Tư Nhược sẽ rất vui vẻ khi nhìn thấy em.”

“Đúng, em vụng trộm mua trà sữa cho cô ấy uống, cô ấy có thể không vui sao?”

Hoàng Kỳ bĩu môi: “Đã qua vài ngày rồi, sao anh còn nhớ kỹ chuyện này làm gì?”

“Nếu như không phải ngày đó có nhiều người, thì anh đã đánh mông của em rồi.”

“Vậy bây giờ đánh bù đi, cởi ra cho anh đánh luôn.”

Giang Chu yên lặng một chút: “Em có biết một cô nàng khóa dưới tên là Đường Quả không?”

Hoàng Kỳ hơi sững sờ: “Không biết, đó là ai vậy?”

“Không có gì, anh chỉ cảm thấy tính cách của em đang phát triển theo chiều hướng giống như cô ấy thôi.”

“Thật hay giả? Trong trường này còn có người có tính cách giống với em sao? Cô ấy ở hệ nào thế?”

Vẻ mặt Giang Chu đầy dấu chấm hỏi: “Em hỏi chuyện này làm gì?”

Hoàng Kỳ thản nhiên: “Em muốn làm quen với cô ấy, nói không chừng còn có thể trở thành bạn bè.”

Chương 988 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!