Giang Chu sợ hãi: “Đừng đừng đừng, tuyệt đối đừng, em phải bình tĩnh, anh cảm thấy tính cách của em bây giờ rất tốt, không cần phát triển theo phương hướng đó.”
Hoàng Kỳ phồng má lên, chớp chớp đôi mắt sáng rực: “Một cô nàng khóa dưới biến thái như vậy, chắc chắn là sẽ rất nổi tiếng ở trong trường học, anh không nói thì em cũng có thể tìm được.”
Khóe miệng Giang Chu co quắp một cái, lòng thầm nói miệng mình thật cmn tiện, lại còn càng ngày càng tiện.
Sau khi khoanh vùng trọng điểm xong, thời gian đã đến 11 giờ trưa.
Bởi vì hôm nay là một ngày có tuyết rơi, cho nên khí trời khá là lạnh.
Giang Chu kéo áo lông của mình lên, dẫn Hoàng Kỳ đi ăn cơm ở nhà ăn.
Làm một sinh viên năm thứ tư, bọn họ không còn nhiều thời gian ở trường lắm.
Trừ phi là những người có ý tưởng thi nghiên cứu sinh kia.
Nhưng chắc chắn là Giang Chu sẽ không thi nghiên cứu sinh, hắn cũng không cần đi xin việc làm, còn Hoàng Kỳ…
“Em có ý định thi nghiên cứu sinh không?”
Hoàng Kỳ hỏi lại: “Anh cảm thấy em có thể thi nghiên cứu sinh sao?”
Giang Chu gật đầu: “Nói rất có lý, anh không thể trả lời được.”
Hoàng Kỳ chọc đũa vào bát cơm: “Cha em muốn em trở về làm việc ở công ty sau khi em tốt nghiệp.”
“Lại muốn bồi dưỡng một tiểu phú bà tiếp quản xí nghiệp của gia tộc?”
“Em định phát triển sản nghiệp đến Thượng Kinh, anh cảm thấy thế nào?”
Giang Chu ngẩng đầu lên: “Tại sao lại muốn đến Thượng Kinh phát triển?”
Hoàng Kỳ khẽ thở dài một tiếng: “Phấn đấu một mình gì gì đó rất cô đơn, đến Thượng Kinh phát triển, ngày nào cũng có thể nhìn thấy anh và các chị em.”
“Em cẩn thận một chút, đừng thua lỗ sạch những thứ mà cha em vất vả tích góp được.”
“Cha em nói là ông ấy không lo lắng chút nào.”
“Vì sao?”
Hoàng Kỳ nheo mắt lại: “Nếu như em thật sự đến Thượng Kinh phát triển, em không tin là anh sẽ không giúp em.”
Giang Chu nghe thế liền bật cười: “Con bé chết tiệt này, hóa ra là em đang đào hố cho anh.”
Hoàng Kỳ cười tươi rói: “Dù sao thì em cũng biết là anh sẽ không để cho em chịu thua thiệt.”
Là một thương nhân làm giàu từ Thượng Kinh.
Giang Chu biết nước ở Thượng Kinh sâu thế nào, cũng biết đá ngầm nằm ở chỗ nào.
Bởi vậy, nếu như Hoàng Kỳ thật sự muốn đến Thượng Kinh phát triển, hắn muốn giúp một tay cũng không phải việc gì khó.
Dù sao mạng lưới quan hệ của hắn cũng đều ở Thượng Kinh.
“Nếu như em muốn đến Thượng Kinh phát triển, chắc chắn là anh sẽ ủng hộ em.”
Hoàng Kỳ gật đầu: “Em biết là anh sẽ giúp em, nhưng em vẫn cảm thấy hơi lo lắng.”
Giang Chu nhìn nàng với ánh mắt bất ngờ: “Em mà cũng biết lo lắng á?”
“Mặc dù em là không trâu bắt chó đi cày, nhưng em không muốn cô phụ kỳ vọng của cha.”
Giang Chu lại nói: “Kinh doanh và làm ăn cũng không khó khăn như vậy đâu, huống chi em còn là sinh viên ưu tú của hệ tài chính và kinh tế đại học Thượng Kinh.”
Hoàng Kỳ nhịn không được mà nheo mắt lại: “Anh thật sự cho rằng em ưu tú sao?”
Giang Chu để đũa xuống: “Khen em thì em cứ nghe là được, còn hỏi lại làm cái gì? Làm vậy khiến anh rất lúng túng.”
“Giang Chu thối, em biết ngay là anh đang nói láo mà.”
Giang Chu lại nói: “Chỉ là… nếu như em thật sự gặp vấn đề khó khăn gì, thì em có thể đi hỏi Tô Nam một chút, Tô Nam quản lý công ty lâu như vậy, nên cũng có rất nhiều kinh nghiệm trên phương diện này.”
Hoàng Kỳ ừ một tiếng: “Em nhất định sẽ hỏi chị Tô Nam, nói không chừng còn cướp Tô Nam của anh luôn.”
Giang Chu nhịn không được mà véo má của nàng: “Tô Nam bây giờ không phải người mà em muốn cướp là cướp được đâu.”
“A? Chị Tô Nam đã trở nên béo à?”
Giang Chu cảm thấy mạch suy nghĩ của Hoàng Kỳ rất kỳ lạ, nhưng vẫn giải thích: “Tô Nam bây giờ là tiểu phú bà ở Bắc Hải, tháng trước vừa mới đổi một chiếc Ferrari.”
Hoàng Kỳ nhăn mũi ngọc một cái: “Nhưng bọn em chính là chị em tốt, em không tin Tô Nam sẽ không giúp em.”
“Nhưng Tô Nam cũng là chị em tốt với Doãn Thư Nhã.”
“Hmm… vậy thì thế này, em dùng nửa năm, chị Thư Nhã dùng nửa năm.”
Giang Chu mới uống một ngụm nước, nghe vậy thì suýt phun ra ngoài: “Tô Nam là gậy rung à? Lại còn có thể mượn để dùng?”
Khuôn mặt Hoàng Kỳ đỏ lên: “Em đang hỏi vấn đề làm ăn buôn bán, anh đàng hoàng một chút đi.”
“Em dùng nửa năm, Doãn Thư Nhã dùng nửa năm, vậy anh thì sao?”
“Anh dùng Tô Nam làm cái gì?”
Hoàng Kỳ với mới nói ra khỏi miệng, đầu óc mới phản ứng kịp.
Cái tên Giang Chu thối này, lại bắt đầu nói mấy thứ linh tinh kia rồi.
“Không cho anh dùng, chẳng may anh dùng hỏng rồi thì làm sao bây giờ, nếu như anh thật sự muốn dùng…”
“Hử?”
Hoàng Kỳ hừ hừ hai tiếng: “Nếu như anh thật sự muốn dùng, thì tạm thời dùng em đi.”
Giang Chu đưa tay vỗ đầu nàng một cái: “Con bé chết tiệt này, em rất khá nha, không ngờ lại còn hào phóng như vậy.”
“Em đã cho phép anh dùng từ năm nhất đại học rồi, còn cố tình làm thẻ ở khách sạn nữa, kết quả là anh không cần.”
Chương 989 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]