Giang Chu hỏi lại: “Em sợ anh dùng hỏng Tô Nam, vậy em không sợ anh dùng hỏng em à?”
Hoàng Kỳ cầm chén nước lên uống một ngụm: “Vậy thì tiếp tục trò chuyện đề tài vừa rồi đi, nếu như em muốn mượn Tô Nam một chút, anh có đồng ý không?”
Giang Chu duỗi người một cái, hơi suy tư một chút rồi nói: “Tô Nam cũng không phải đồ đặc của anh, chuyện này em phải hỏi cô ấy mới được.”
“Vậy chờ đến lúc đó rồi tính đi.”
Giang Chu lại nói: “Anh cũng biết là bây giờ em không cần gấp, dù sao cha em cũng không trực tiếp giao công ty cho em.”
Hoàng Kỳ gật đầu: “Ông ấy cũng nói như vậy.”
Giang Chu suy tư giây lát: “Khi công ty bình an vô sự, em phải học tập nhiều vào, nếu công ty có vấn đề gì, thì tất cả mọi người đều sẽ giúp em.”
“Được rồi, như vậy thì em yên tâm rồi.”
Hai người ăn cơm xong, liền đưa khay ăn về khu xử lý.
Sau đó, hai người nắm tay nhau đi dạo một vòng.
Sau khi tuyết rơi, khắp nơi trong sân trường đều là các cặp tình nhân đang đi dạo.
Có người đắp người tuyết, có người chơi ném tuyết, phóng mắt nhìn qua, không có một chỗ tuyết nào là bằng phẳng.
Hai người đi thẳng đến một góc hẻo lánh ở phía đông gần cuối trường học.
Nơi này có một đống gạch dùng để lát đường.
Những cục gạch này vẫn còn rất mới, nhưng bởi vì có tuyết rơi, cho nên công trình đã bị tạm ngừng.
Bọn họ chui vào trong lán của nhân viên, nhìn từ bên ngoài thì căn bản là không biết có người ở bên trong.
Sau đó, những âm thanh chụt chịt lại vang lên, dường như còn có những âm thanh rên rỉ nho nhỏ.
Một lúc lâu sau, hai người bọn họ lại đi ra.
Áo lông của Hoàng Kỳ đã bị kéo ra, áo len ở bên trong cũng rất lộn xộn.
Nàng sửa sang quần áo một chút, rồi nắm tay của Giang Chu, gò má hiện lên một tầng đỏ ửng xinh đẹp.
Trong chớp mắt, thời gian đã đến buổi chiều.
Giang Chu cố tình chạy về ký túc xá một chuyến, ngồi chém gió với Trương Nghiễm Phát, Từ Hạo Đồng và Cao Văn Khải.
Sau đó hắn đến căn cứ của sinh viên gây dựng sự nghiệp, nhìn hạng mục người yêu online của Trương Hạo một chút.
Ngay sau đó, hắn leo lên xe đi trở về khu biệt thự Hoa Nhuận Hào Đình.
Đinh Duyệt ăn cơm trưa xong đã chạy đến đây, đang ôn tập bù cho Phùng Tư Nhược.
Hai người ngồi ở trên ghế sa lon để học tập, nhìn qua cũng rất ra dáng học hành chăm chỉ…
Dựa theo suy nghĩ trước kia của Giang Chu, Phùng Tư Nhược vốn phải tạm nghỉ học để sinh con.
Chờ nàng sinh con xong còn phải ở cữ, sau đó sẽ học lại chương trình học của năm tốt là được rồi.
Thế nhưng Phùng Tư Nhược vừa làm nũng vừa phụng phịu, nói cái gì cũng không chịu tạm nghỉ học.
Nàng còn nói hy vọng có thể tốt nghiệp cùng với Giang Chu.
Nhưng bụng của nàng càng ngày càng lớn, không tiện đến trường học, nên chỉ có thể mời Đinh Duyệt qua đây bổ túc cho mình.
Nhưng may là cơ sở của Phùng Tư Nhược tương đối khó, thuộc về loại học sinh vừa nghe giảng là đã hiểu ngay.
Trong chuyện này, hai người cũng không phí bao nhiêu sức lực.
Chỉ là Giang Chu vẫn cảm thấy hơi tò mò về chuyện nàng không chịu tạm nghỉ học, sau đó hắn đã tìm một thời gian thích hợp để trò chuyện với nàng về chuyện này.
Nhưng kết quả lại làm cho hắn bất ngờ, Phùng Tư Nhược là hy vọng có thể chụp ảnh tốt nghiệp cùng với Giang Chu.
Mẹ kiếp, đừng nói là trai thẳng, mà trai cong nghe lý do này cũng phải động lòng.
Cho nên Giang Chu cũng không miễn cưỡng Phùng Tư Nhược nữa.
Dù sao thì có người nào sẽ nhẫn tâm miễn cưỡng một cô gái luôn một lòng một dạ vì mình chứ?
Giang Chu thay giày ở trước cửa, rồi quay người đi vào nhà bếp.
Sau đó, hắn cầm một chai nước táo qua cho Đinh Duyệt.
“Cô giáo Đinh, uống miếng nước đi này.”
Đinh Duyệt cười híp mặt, cầm chai nước cười nói: “Sao lần này lại khách khí với tôi như vậy?”
Phùng Tư Nhược có chút trông mà thèm, nước miếng sắp nhỏ xuống sách rồi.
“Tư Nhược đang mang thai, lượng đường trong máu hơi cao, cho nên không thể uống mấy loại đồ uống này, mà tôi và mà mẹ tôi đều không thích uống, cho nên đã sắp hết hạn rồi, bà có thể uống bao nhiêu thì uống bấy nhiêu đi.”
“????” Đinh Duyệt suýt nữa phun một ngụm nước trái cây ra ngoài: “Ông nghe một chút, ông đang nói tiếng người sao?”
Giang Chu lại đưa một chai nữa qua: “Đùa bà thôi, hết hạn đâu mà hết hạn?”
“Như vậy còn tạm được.”
Giang Chu lại nói thêm: “Ừm, vẫn còn năm tiếng nữa mới hết hạn, mau uống đi.”
Đinh Duyệt là bổ túc miễn phí cho Phùng Tư Nhược, cho nên cơm tối là không thể thiếu được.
Có điều, anh họ của Giang Chu sắp kết hôn ở quê, cho nên quý bà Viên Hữu Cầm đã về Lâm Giang từ tối hôm qua, có lẽ phải ngày mai mới trở về Thượng Kinh.
Bởi vậy, nhiệm vụ nấu cơm này vẫn rơi vào trên người Giang Chu.
“Hai người muốn ăn thịt bò hầm khoai tây hay là ăn thịt dê xào lăn?”
Đinh Duyệt trả lời ngay: “Ăn gì cũng được!”
Giang Chu suy nghĩ một chút: “Vậy thì tôi gọi thức ăn ngoài.”
Chương 990 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]