Virtus's Reader
Tỏ Tình Em Từ Chối, Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Chương 991: CHƯƠNG 991: BÀ ĐẶT NGƯỜI CHA NHƯ TÔI Ở NƠI NÀO?

Đinh Duyệt nghe thấy câu này, nhất thời xẹp miệng.

Muốn ăn cơm thì đặt thức ăn ngoài sao!

Mình vất vất vả vả đi qua đây bổ túc cho vợ tên này mà.

Cái đãi ngộ này cũng quá kém rồi.

Có điều, khi thức ăn ngoài được đưa đến, Đinh Duyệt lập tức ngậm miệng không nói gì nữa.

Bởi vì Đinh Duyệt nhìn thấy ba chữ Ngự Thiện Trai được in trên nắp hộp kia.

Nhà hàng này là một nhà hàng cực kỳ nổi tiếng ở Thượng Kinh thời gian gần đây.

Có người nói đầu bếp của nhà hàng này từng là một vị đại sư chuyên làm quốc yến.

Tất cả đồ ăn ở nhà hàng đều được phỏng chế theo ngự thiện phòng, trung bình một người phải tám ngàn đồng.

Đinh Duyệt thèm đến nuốt nước miếng, hai mắt đã sáng rực như sao.

Ngay sau đó, một bàn đồ ăn đầy đủ sắc hương vị được bày lên bàn.

Hai người lập tức đi qua bên này, hai mắt sáng như sao mà nhìn những món ăn xinh đẹp và thơm ngon trên bàn.

“Như thế nào? Đồ ăn ngoài tôi gọi ổn chứ?”

“THì ra nhà hàng này còn bán thức ăn ngoài à?”

Giang Chu lắc đầu: “Không phải, nhà bọn họ là chế độ hội viên chứ không phải bán thức ăn ngoài, bọn họ chỉ cung cấp tất cả phục vụ cho những hội viên tôn quý nhất của nhà hàng thôi.”

Đinh Duyệt nhịn không được mà mở to mắt: “Vậy phải nạp bao nhiêu tiền mới có thể trở thành hội viên của bọn họ?”

“Không phải mua, mỗi một người xuất thân giàu có ở Thượng Kinh đều là hội viên của bọn họ, tôi cũng mới nhận được thẻ hội viên trong thời gian gần đây, đúng lúc thử một lần.”

“Đây chính là thế giới của người có tiền sao? Ngay cả nhà hàng cũng chuyên môn chuyển bị thẻ hội viên cho các ông?”

Giang Chu uống một ngụm canh cá: “Nhà hàng bọn học có giá trung bình là tám ngàn một người, bà cho rằng người không có tiền có thể ăn ở đó sao?”

Đinh Duyệt ồ một tiếng: “Thẻ hội viên đâu? Cho tôi xem với.”

“Tôi chẳng nhớ mình đã ném nó đi đâu rồi, chỉ lưu dãy số thôi.”

“Đám kẻ có tiền các ông thật sự là không coi thứ tốt thành thứ tốt mà!”

Giang Chu bóc vỏ tôm cho Phùng Tư Nhược, lại đút tới miệng cho nàng: “Trên tấm thẻ đó không có cái gì cả, chỉ có một chuỗi dãy số và điện thoại để chăm sóc khách hàng thôi.”

Đinh Duyệt âm thầm cắn răng: “Chờ đến khi tốt nghiệp tôi cũng muốn vào công ty, ít nhất cũng phải làm đến trình độ Ngự Thiện Trai tặng thẻ hội viên cho tôi.”

“Đó là không thể nào, người làm công rất khó có thể đạt đến trình độ này.”

“Vậy tôi mượn công ty của ông để luyện tập, chờ tôi luyện tập xong, tôi sẽ vay Tư Nhược một khoản tiền để mở công ty riêng.”

Giang Chu bật cười thành tiếng: “Mở công ty riêng? Bà định là cái gì?”

Đinh Duyệt cắn một cái cánh gà: “Công ty của các ông làm cái gì thì tôi làm cái đó, dù sao bây giờ tôi cũng hiểu rồi, tuy rằng ông không phải thứ gì tốt, nhưng lại rất có nghề trên phương diện buôn bán làm ăn.”

“Bà nghe xem bà đang nói cmn là tiếng người sao?”

“Làm sao không phải tiếng người, chờ tôi trở thành phú bà Thượng Kinh, tôi sẽ bao hết ăn mặc của Giang Đường nhà các ông.”

Giang Chu suýt nữa thì sặc ngụm canh cá: “Nhà chúng tôi có thiếu chút tiền nuôi con đó sao, hơn nữa bà đang cmn làm ăn kinh doanh hay là cướp con tôi?”

Đinh Duyệt nghe thế liền thở dài u oán: “Dù sao thì bây giờ tôi cũng hiểu rồi, có lẽ đời này tôi không có duyên với tình yêu, đến khi tuổi già sức yếu thì tôi và Tư Nhược sẽ yêu thương Giang Đường.”

“Bà và Tư Nhược cùng nhau yêu thương Giang Đường? Đậu xanh rau muống, vậy bà đặt người cha là tôi ở đâu?

Phùng Tư Nhược sờ sờ cái bụng của mình, lại hừ hừ hai tiếng: “Giang Đường có ba ba thương rồi, không cần Đinh Duyệt.”

Đinh Duyệt nghe thế lập tức kêu móa: “Tư Nhược, trước kia bạn không phải thế này mà, tại sao sau khi quen biết tên Giang Chu khốn khiếp, bạn lại quên mất tình cảm của chị em chúng ta rồi?”

“Thôi đi, bà mau ăn cơm của bà đi, sao thức ăn ngon như vậy mà còn không ngăn nổi cái miệng của bà chứ.”

“Ăn cơm có gì ngon, đương nhiên là tình cảm của chị em chúng tôi là quan trọng nhất.”

Giang Chu chỉ chỉ vào cái cánh gà mà Đinh Duyệt đang gặm: “Cái cánh gà này có giá 888 đồng, bà cảm thấy ăn cơm có quan trọng không?”

“…”

Đinh Duyệt hít sâu một hơi, bắt đầu điên cuồng càn quét đồ ăn.

Một cái cánh gà 888, mình còn chưa từng nghe thấy chứ đừng nói là ăn.

Một lúc lâu sau, ba người đã ăn uống no đủ.

Có điều, bởi vì Phùng Tư Nhược không ăn được rất nhiều thứ, cho nên đến tận khi ăn xong, miệng nàng vẫn còn đang chảy nước miếng.

“Ăn no rồi, tôi muốn đi tắm.”

Đinh Duyệt sờ sờ cái bụng tròn vo của mình, đẩy bát đũa về phía trước, rồi đứng lên nói một câu.

Vẻ mặt Giang Chu đầy mờ mịt mà nhìn Đinh Duyệt: “Đêm hôm khuya khoắt rồi, bà không trở về trường học mà còn đòi tắm cái gì?”

“Tôi không về trường học, tôi chuẩn bị ở lại chỗ này, dù sao ngày mai cũng là cuối tuần, vừa hay có thể bổ túc nhiều hơn cho Tư Nhược.”

Chương 991 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!