Giang Chu thấy khó hiểu“Ai cho bà ở đây?”
Đinh Duyệt lại thản nhiên: “Tôi muốn là được, dù sao yêu cầu của tôi cũng không cao, mỗi ngày một bữa cơm như này là ok.”
“Một bàn cơm này hơn 10 ngàn đồng đấy, sao đến miệng của bà lại như là thức ăn nhanh vậy?”
Đinh Duyệt không để ý đến Giang Chu, mà quay người đi lên lầu, lập tức có tiếng nước chảy ào ào truyền ra từ phòng vệ sinh.
Lúc này, Giang Chu đứng lên, ôm Phùng Tư Nhược trở về phòng ngủ chính trên tầng hai.
Thời tiết mùa đông khá lạnh lẽo và khô ráo.
Nếu không chú ý độ ẩm thì da sẽ bắt đầu khô và mốc.
Buổi tối, tầm 10 giờ.
Giang Chu cởi sạch quần áo trên người Phùng Tư Nhược, sau đó bắt đầu dùng tay thoa kem dưỡng ẩm lên cho nàng.
Phùng Tư Nhược vẫn còn chưa quá quen thuộc với cái hành vi này của Giang Chu.
Gò má của nàng đỏ ửng, ngay cả da trên người cũng hiện lên một vệt hồng nhàn nhạt.
Nhất là cặp mắt trong suốt và sáng rực kia, nó đã viết đầy thẹn thùng.
Gò má đỏ ửng, nhìn qua như đang rất ủy khuất.
“Xong chưa nha…”
“Được rồi được rồi, đã là vợ chồng rồi mà sao em vẫn còn xấu hổ như vậy.”
Phùng Tư Nhược giơ nắm đấm lên, đấm nhẹ một cái vào vai của Giang Chu, sau đó lại cuống cuồng mặc đồ ngủ vào.
Đinh Duyệt còn đang ở trong nhà, hơn nữa tiếng nước cũng đã dừng lại, làm cho nàng sợ hết hồn.
Quả nhiên, một giây tiếp theo, có tiếng gõ cửa truyền vào trong phòng.
Cốc cốc cốc - -
“Tư Nhược, hai người làm gì trong phòng ngủ vậy?”
Giang Chu bất đắc dĩ mà mở cửa phòng ra: “Sao bà cứ chen vào cuộc sống sinh hoạt hạnh phúc của chúng tôi vậy? Có phải bà yêu tôi hay không?”
Đinh Duyệt liếc mắt lườm Giang Chu một cái: “Lẽ nào tôi bị điên? Tôi cũng không ngu như Phùng Tư Nhược đâu.”
“… “ Giang Chu bó tay rồi.
Đinh Duyệt đi đến bên giường, tiến lại gần tai của Phùng Tư Nhược: “Thân thể của bạn bây giờ rất yếu đuối, Giang Đường đã tám tháng rồi, ngàn vạn lần không thể để Giang Chu làm chuyện xấu, nên từ chối thì vẫn phải từ chối.”
Gò má Phùng Tư Nhược đỏ ửng, chỉ chỉ kem dưỡng da ở trên đầu giường: “Giang Chu sợ mình không thoa được, cho nên ngày nào cũng thoa cho mình.”
“???”
Đinh Duyệt cầm cái lọ kem dưỡng da lên xem một chút: “Thì ra là như vậy, mình đã nói là Giang Chu không thể cầm thú như vậy rồi mà.”
Giang Chu cạn lời rồi: “…”
Đinh Duyệt lấy lại tinh thần: “Được rồi, Giang Chu, ông có thể đi ra ngoài rồi.”
Giang Chu lại cạn lời rồi: “????”
“Tôi và Tư Nhược đã bàn rồi, hôm nay bọn tôi sẽ ngủ chung.”
…
Chớp mắt, tuần kiểm tra cuối kỳ đã kết thúc.
Có thể nói là Giang Chu tràn đầy mờ mịt với kỳ thi cuối kỳ này.
Hắn không viết được mấy chữ, nhưng ngòi bút thì sắp chọc thủng bàn.
Vất vả lắm mới thi xong, toàn thân Giang Chu lại tràn đầy bối rối.
Dĩ nhiên, cả lớp có hơn bốn mươi người, cũng không chỉ có mình hắn là như vậy.
Ít nhất thì cảm nhận của Hoàng Kỳ cũng không khác hắn là bao.
Cô bé này căn bản là không ôn tập gì cả, mấy ngày này vẫn điên cuồng đi mua sắm và dạo phố.
Bởi vì trong lòng nàng bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn, đó chính là tiếp quản công ty nhà mình.
Trong lòng nàng vừa khẩn trương vừa có áp lực, nên chỉ có thể đi dạo phố và mua sắm để thư giãn đầu óc.
Còn có cả Trương Nghiễm Phát nữa, con hàng này cũng chẳng viết được bao nhiêu cả.
Con hàng này cả ngày chỉ cắm mặt vào app người yêu online kia.
Có lẽ còn không có thời gian để ôn tập luôn.
Có điều, sau khi tuần thi cuối kỳ trôi qua, đó chính là hai tháng nghỉ đông rồi.
Trong khoảng thời gian này, tất cả mọi người có thể nghỉ ngơi thật tốt.
Trương Nghiễm Phát quyết định ôm điện thoại di động qua toàn bộ kỳ nghỉ đông này, dựa vào app người yêu online này, hoàn thành giấc mộng làm giàu của mình.
Còn Giang Chu, hành trình trong kỳ nghỉ đông này của hắn lại tương đối dày đặc.
Đầu tiên là tòa nhà văn phòng của Chu Tinh đã hoàn thành, hiện giờ đang trong giai đoạn kiểm tra chất lượng công trình.
Sau đó chính là Phùng Tư Nhược mang thai, cuối cùng nàng vẫn chọn bệnh viện ở Bắc Hải.
Còn có cô bé Sở Ngữ Vi kia, nàng vốn định đi theo đám bọn họ đến Bắc Hải ăn tết, nhưng lại bị cha mẹ mãnh liệt yêu cầu trở về.
Bởi vì năm ngoái nàng cũng ăn tết với bọn họ chứ không về nhà.
Sở Hùng và Trần Uyển Oánh đã chịu một năm vắng vẻ lạnh lẽo, hiện giờ không thể chịu nổi nữa.
Thế cho nên mặc kệ Sở Ngữ Vi nói cái gì, hai người đều bắt nàng phải về nhà ăn tết.
Giang Chu cũng không có cách nào, hắn không thể làm gì khác hơn là bằng lòng đưa Sở Ngữ Vi về nhà, lại bầu bạn với nàng vài ngày.
Còn về phần Tô Nam, nàng vốn muốn về nhà ăn tết rồi, bởi vì gia đình nàng luôn hỏi nàng bao giờ trở về.
Chương 992 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]