Sau khi ăn cơm xong.
Giang Chu đưa Sở Ngữ Vi, Quách Vĩ và Dương Hân ra ngoài, mãi cho đến đường cái bên đối diện.
Chỗ đó là cổng trường trung học phổ thông thành nam, vẫn là dáng vẻ như trong trí nhớ của bọn họ.
Mấy người bắt đầu đi vào bên trong, đi dạo một vòng, tất cả phong cảnh trước mắt đều rất quen thuộc.
Trường trung học phổ thông thành nam là trường cấp ba tốt nhất ở thành phố Lâm Giang.
Học sinh nơi này có thành tích ưu tú, thành tích thi đại học cũng là trâu nhất cả Lâm Giang.
Cho nên khi thành phố Lâm Giang thôi động phát triển kinh tế và kiến thiết thành phố, trường học cũng nhận được một khoản tài chính.
Lãnh đạo trường học quyết định phá bỏ toàn bộ ký túc xá cũ kỹ, để tiến hành xây mới.
Ký túc xá của trường học cũng không có gì tệ cả, chỉ có thể nói là không khác gì với ngục giam.
Bên trong là những bức tường màu xám tro, bên ngoài là lưới sắt bảo vệ màu bạc.
Dựa theo cách nói của trường học là vì từng có ba học sinh vụng trộm trèo tường ra ngoài lên mạng, kết quả nửa đêm trở về thì xảy ra chuyện, hai chết một bị thương.
Chuyện này đã tạo thành dư luận rất lớn ở thành phố Lâm Giang khi đó, cũng lên cả tin tức thời sự.
Khiến cho trường học không thể không áp dụng một ít thủ đoạn mang tính cưỡng chế, để hạn chế tự do của học sinh.
Có điều, sau khi xây ký túc xá thành như vậy, phụ huynh học sinh không thể không phản đối.
Đầu tiên là vì cảm thấy đây là điềm xấu.
Trường học mà lại làm thành dáng vẻ của ngục giam là thế nào?
Thứ hai là bởi vì giáo viên không nghĩ cách để uốn nắn và giáo dục học sinh cho tốt, mà lại đi dùng loại thủ đoạn ép buộc này để cưỡng trẻ bọn trẻ.
Thế nhưng trường học đã ra sức dẹp bỏ dư luận, vẫn quyết định giữ tòa ngục giam này lại.
Mỗi một năm, đám học sinh mới ở trong đó đầu tham vãn và oán trách.
Một là bởi vì cảm thấy khó chịu, hai là cửa sổ chỉ có thể mở một nửa.
Khiến cho hành lang đều mùi vị của nhà vệ sinh, căn bản là không thể để cho không khí lưu thông.
Thế nhưng sau khi tốt nghiệp nhiều năm, mấy người trở về trường học, bỗng nhiên lại bắt đầu nhớ đến tòa ngục giam đó.
Ban đầu, Giang Chu là học nửa ngoại trú, chính là nộp học phí nội trú, nhưng vẫn có giấy chứng nhận ngoại trú.
Nhà hắn cách trường học không xa, có đôi khi thích ngủ ở trong trường, có đôi khi lại thích đi về nhà.
Quách Vĩ thì trực tiếp ở trong tòa ngục giam đó, một tuần mới được về nhà một lần.
Bởi vì nhà Quách Vĩ ở bến xe phía bắc thành phố.
Nếu như học tự học buổi tối xong mà mới trở về nhà, thì gia đình sẽ không yên tâm lắm.
Sở Ngữ Vi thì lại khác, nàng hoàn toàn là học sinh ngoại trú.
Nhưng bởi vì khi đó nàng là ban cán bộ của lớp, cho nên thường xuyên đến tòa ngục giam này để kiểm tra.
Giống như là kiểm tra có mang điện thoại di động hay không, có làm vệ sinh tốt hay không, có gấp chăn gối gọn hàng hay không, vân vân.
Cho nên trí nhớ của ba người đều có bóng dáng của tòa ngục giam này.
Hiện giờ, bọn họ nhìn thấy tòa ngục giam này đã biến thành một đồng phế tích, trong lòng nhịn không được mà thấy hơi thổn thức.
“Tôi nhớ là trước kia tên xxx trèo tường để đi lên mạng, kết quả là ngã vỡ xương gót chân đúng không?”
“Đúng thế, tên đó thực sự là thèm lên mạng đến điên rồi, thế mà lại trèo lên đó.”
“Làm sao lại ngã nhỉ?”
“Trèo qua lưới bảo vệ, kết quả không cẩn thận nên ngã thôi.”
Sở Ngữ Vi nghe thế liền ngẩng đầu: “Các anh còn làm loại chuyện này à?”
“Cũng không phải chỉ mỗi bọn anh, trước kia rất nhiều người nghiện internet.”
Quách Vĩ bỗng nhiên ngẩng đầu lên: “Tôi nhớ là Giang Chu cũng nói dối là ngủ ở trường, để đi ra ngoài chơi internet suốt đêm!”
Giang Chu hừ hừ hai tiếng: “Đúng thế, khi đó tương đối nghiện CF, bên cạnh có một ông anh ngồi xem phim xxx, hại tôi chơi cả đêm mà cmn không thắng nổi.”
“Đám con trai các anh thật là không biết xấu hổ.”
“Không có chơi internet đêm thì làm sao có thể gọi là thanh xuân?”
Lúc này, Dương Hân bỗng nhiên nhìn về phía Quách Vĩ: “Có phải anh cũng đi ra ngoài chơi đêm không?”
Khóe miệng Quách Vĩ co quắp một cái: “Có… có đi, là đi theo Giang Chu thôi.”
“Vậy anh làm cái gì khi đi chơi đêm? Là chơi game hay là xem mấy thứ không tốt rồi hả?”
“…”
“Không dám nói? Đó chính là có mờ ám.”
Giang Chu cười hai tiếng: “Không phải tên nhãi này không dám nói, mà là sợ mất mặt.”
Dương Hân quay đầu nhìn Giang Chu: “Tại sao lại cảm thấy mất mặt.”
“Tên nhãi này không chơi game, cũng không xem mấy thứ mờ ám kia, mà ngồi xem ‘Kỷ Hiểu Lam’ cả đêm.”
“Ông biết cái gì? Tôi cũng không chủ động muốn đi, là do ông nhất định phải kéo tôi đi, tôi lại không biết chơi game, không xem phim truyền hình thì làm cái gì?”
Chương 997 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]