Giang Chu cợt nhả: “Bởi vì tên nhãi này xem ‘Kỷ Hiểu Lam’ cả một đêm, khiến cho chúng tôi bị đám con trai chê cười cả một năm, bây giờ tên nhãi này cũng không dám nói…”
Dương Hân nghe thế lại yên lòng: “Xem phim truyền hình cũng không có gì, nếu như tôi đi chơi internet, chắc chắn cũng sẽ xem phim truyền hình.”
Sở Ngữ Vi nghe thế liền cắn môi một cái: “Hình như em chưa bao giờ đi chơi internet cả, cảm thấy hơi đáng tiếc nha.”
Giang Chu xoa xoa đầu của nàng: “Hay là chúng ta đi chơi internet đi, lâu rồi anh cũng không đi.”
“Đi luôn bây giờ á?”
“Ừm, đi thôi.”
“Em chỉ muốn thể nghiệm cái bầu không khí đó, xem xem vì sao đám con trai các anh lại mê mệt cái nơi đó như vậy.”
“Sao em lại biết? Em chưa đi bao giờ mà?”
Sở Ngữ Vi hừ một tiếng: “Khi đó em đi theo giáo viên chủ nhiệm đến ngồi ở cửa quán internet, còn bắt được rất nhiều người nữa.”
Giang Chu hơi sững sờ: “Thật sao? Sao anh không nhớ nhỉ?”
“Hình như khi đó anh bị ốm, cho nên không đi thì phải.”
“Là như vậy à…”
“Thế nhưng em bắt được Quách Vĩ, Quách Vĩ còn khóc lóc, còn nhờ em đừng ghi tên…”
Vừa dứt lời, ba người đồng thời quay đầu nhìn về phía Quách Vĩ.
Nhất là Giang Chu, ánh mắt của hắn tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
“Tên nhãi nhà cậu lại dám trốn tôi đi chơi internet một mình?”
Mặt Quách Vĩ đỏ lên: “Khi đó mọi người đều biết chơi game, chỉ mình tôi không biết, các ông nói chuyện mà tôi không hiểu gì cả, cho nên muốn đi học một chút, để có thể hòa nhập với mọi người.”
Giang Chu không hiểu: “Vậy sao ông không gọi tôi đi cùng?”
“Lần nào ông đi chơi internet, mẹ ông cũng đến bắt ông, tôi gọi ông làm gì?”
“…”
Dương Hân nghe thế thì buồn bực: “Giang Chu, ngày nào cậu cũng đi chơi internet, vì sao vẫn thi đỗ đại học Thượng Kinh?”
Giang Chu nhếch mép lên: “Tôi không phải loại học sinh chỉ biết học tập, tôi thích vừa học vừa chơi.”
“Khi đó Giang Chu thật sự rất biến thái, ngày nào cũng đi chơi internet, nhưng kiểm tra vẫn cứ nằm trong top 10 cả trường.”
Dường như Sở Ngữ Vi cũng nhớ ra: “Có phải ban ngày anh đi chơi internet, ban đêm lại vụng trộm học tập không?”
Giang Chu bĩu môi khinh thường: “Anh cần phải chăm chỉ như vậy sao?”
“Vậy vì sao thành tích của anh lại tốt như vậy?”
“Mỗi người đều có sở trường của riêng mình.”
“Ý của anh là anh am hiểu học tập?”
“Không phải, anh am hiểu làm chuyện người khác không làm được.”
Giang Chu lại nói tiếp: “Đi thôi, đừng hoài niệm nữa, nơi này đã không thuộc về chúng ta rồi.”
Sở Ngữ Vi cũng gật đầu: “Ừm, đi thôi.”
“Hay là đi chơi internet đi nhé? Ngồi một tiếng, thể nghiệm một chút?”
“Cũng được, dù sao cũng là kỳ nghỉ, không có chuyện gì khác.”
Sau khi rời khỏi trung học phổ thông thành nam.
Bốn người vẫn có chút hứng thú với chuyện đi chơi internet.
Nên nói hoàn cảnh của quán internet thời đại này thế nào đây.
Nói bẩn thì không bẩn, nói sạch sẽ thì cũng không phải sạch, thế nhưng mùi thuốc lá và các loại mùi khác xen lẫn với nhau, làm cho người ta có một loại cảm giác thư thản khó hiểu.
Có điều, loại cảm giác này chỉ nhằm vào con trai, đối với đám con gái mà nói thì không phải như vậy.
Sở Ngữ Vi và Dương Hân đều chơi từng vào quán internet.
Lần đầu tiên đến một nơi như vậy, trong lòng các nàng đều có loại cảm giác mới mẻ.
Sau đó nhìn chỗ này một chút, đụng chỗ kia một chút, có thể nói là vô cùng tò mò với nơi này.
Giang Chu trực tiếp bật hai máy cho hai người, để các nàng muốn làm gì thì nàng.
Dương Hân quả nhiên làm như những gì mình nói, vừa bật máy đã lên website để cày phim.
Sở Ngữ Vi thì khác, nàng căn bản là không quan tâm cái máy của mình, hết sức tập trung mà nhìn chằm chằm vào Giang Chu.
Có điều, loại cảm giác mới mẻ này đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.
Cho nên chẳng mấy chốc, Sở Ngữ Vi liền cảm thấy chán ghét với hoàn cảnh của quán internet.
Vì sao?
Bởi vì có rất nhiều người trong quán internet hút thuốc.
Hơn nữa, còn có một số ông anh chơi ngày chơi đêm không về nhà, bữa trưa thì gọi một bát mỳ ăn liền, làm cho toàn bộ quán đều là mùi vị của mỳ ăn liền.
Các loại mùi vị trộn lẫn với nhau, xông thẳng vào trong lỗ mũi, quả thực là làm cho người ta không thể chịu nổi.
Ngoài ra, Giang Chu cảm thấy một mình cũng không thú vị lắm.
Tên nhãi Quách Vĩ này vẫn không biết chơi game, mà nghiêng người dựa vào Dương Hân ở bên cạnh, hai người vừa trò chuyện vừa xem phim, cũng không để ý đến hai người Giang Chu.
Cho nên, thời gian một tiếng trôi qua, bốn người lại đi về.
Đối với người sắp tốt nghiệp đại học mà nói, mấy quán internet này chỉ còn lại là một hồi ức của tuổi trẻ.
Bọn họ đã qua cái tuổi nghiện chơi game nhất rồi.
Cho nên thỉnh thoảng đến quán internet một lần, chỉ là một loại hoài niệm thanh xuân của mình thôi.
Hơn nữa, các ông chủ của quán internet bây giờ rất xấu, đầu tiên là không ngừng tăng giá.
Sau đó chính là hỗ trợ mua cơm phải trả thêm tiền.
Chương 998 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]