"Nhưng mà, lần này tôi nhận lời thách đấu của cậu, lỡ lần sau mèo chó gì cũng chạy tới đòi solo với tôi thì phải làm sao?"
Đỗ Tấn Nam nghe vậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh bỉ, hắn chắc mẩm Hứa Thiên chỉ đang ra vẻ ta đây, cố giữ thể diện mà thôi.
"Sao nào, không dám nhận kèo thì cứ nói thẳng, viện cớ làm gì?"
Hắn cố tình nói lớn để mọi người xung quanh đều nghe cho rõ, muốn Hứa Thiên phải bẽ mặt.
Hứa Thiên cười nhạt, nhún vai.
"Cậu Nhị giai bát trọng, còn tôi mới Nhị giai nhất trọng..." "Khó cho tôi xử lý ghê!"
Nghe câu này, Đỗ Tấn Nam càng thêm đắc ý, hắn cảm thấy mình đã nhìn thấu Hứa Thiên.
Hứa Thiên trông thì cứng cỏi, nhưng thực chất trong lòng đang hoảng bỏ xừ, chẳng qua là mạnh miệng cho oai mà thôi.
Ánh mắt hắn đầy vẻ khinh miệt.
"Tôi có thể cân nhắc áp chế cảnh giới xuống một bậc..."
"Với điều kiện là cậu phải cầu xin tôi."
Hứa Thiên nhìn hắn như nhìn một thằng ngốc.
"Không không không, cậu hiểu lầm rồi."
"Ý của tôi là..."
"Phải thêm tiền!"
Hứa Thiên bẻ lái, cắt ngang lời Đỗ Tấn Nam, giọng điệu tỉnh bơ.
"Xét thấy chênh lệch thực lực lớn như vậy, không thể đánh chay được."
Đỗ Tấn Nam ngẩn người, không hiểu Hứa Thiên đang nói cái gì.
Các học sinh hóng chuyện xung quanh cũng ngơ ngác nhìn nhau, không biết Hứa Thiên lại giở trò gì.
"Tôi Nhị giai nhất trọng, cậu Nhị giai bát trọng, chênh nhau hẳn bảy trọng."
Hứa Thiên giơ một ngón tay lên lắc lắc, nói tiếp.
"Cứ mỗi một trọng chênh lệch, tính là 100 điểm tín dụng. Chênh nhau bảy trọng, tôi thu của cậu 700 điểm tín dụng."
"Cậu chi ra 700 điểm tín dụng, tôi sẽ nhận lời thách đấu này, thế nào?"
Hứa Thiên nhìn Đỗ Tấn Nam, khóe miệng nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Lời vừa dứt, cả sân trường xôn xao.
Hóa ra là đang cò kè mặc cả à!
Đối mặt với yêu cầu của Hứa Thiên, sắc mặt Đỗ Tấn Nam lúc xanh lúc trắng.
Vốn dĩ hắn định nhân lúc đông người để ép Hứa Thiên phải nhận kèo thách đấu này.
Giờ thì hay rồi, lại bị Hứa Thiên dắt mũi.
Người có mắt đều nhìn ra được trận thách đấu này không hề công bằng.
Người ta đã không yêu cầu phải cùng cấp bậc, đưa ra chút điểm tín dụng bồi thường thì quá hợp lý còn gì?
Lúc này mà từ chối Hứa Thiên, tin đồn lan ra ngoài, mặt mũi của Đỗ Tấn Nam hắn biết giấu vào đâu?
Đỗ Tấn Nam lúc này như bị đặt trên giàn lửa, tiến thoái lưỡng nan.
Hắn hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ, không phải chỉ là 700 điểm tín dụng thôi sao?
Thằng nhóc này không lẽ nghĩ Đỗ Tấn Nam ta không trả nổi chắc!
Coi như trả trước tiền mua hòm cho mày!
"Được! 700 thì 700, tôi đồng ý!"
Đỗ Tấn Nam nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt hung ác lườm Hứa Thiên.
"Sòng phẳng! Vậy cứ quyết định thế nhé!"
"Ba ngày sau, tôi đợi cậu ở sân thí luyện trung tâm của trường!"
"Hy vọng đến lúc đó cậu không trốn chui trốn nhủi."
Đỗ Tấn Nam đã tính toán cả rồi.
Hắn đã cho người lan tin ra ngoài để càng nhiều học sinh biết chuyện này.
Khán giả càng đông, thì việc làm nhục Hứa Thiên sẽ càng hả hê!
Cú tát vào mặt Khương Thừa Long cũng sẽ càng đau!
Đỗ Tấn Nam hừ lạnh một tiếng, ném lại một câu hăm dọa rồi bỏ đi.
Đám đông lại sôi sục, bàn tán không ngớt.
"Ba ngày nữa, sân thí luyện trung tâm, tôi nhất định phải đi xem, quả drama này không thể bỏ lỡ!"
"Đúng đúng, đến lúc đó tôi phải rủ cả đám bạn cùng phòng đi mới được."
"Có thể coi là phiên bản ngoại truyện của trận đại chiến giữa thầy Khương và thầy Vương năm đó, phải xem cho kỹ mới được."
Mọi người rỉ tai nhau, mặt ai nấy cũng đầy vẻ hưng phấn và mong chờ.
Lý thư ký tựa vào cửa phòng tác chiến, hứng thú quan sát màn đối đáp giữa Hứa Thiên và Đỗ Tấn Nam, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý.
Trong lòng anh đã thầm mặc niệm cho Đỗ Tấn Nam.
Đùa à.
Một người cấp sáu như anh áp chế xuống cấp ba mà đối mặt với Hứa Thiên còn thấy vất vả.
Đỗ Tấn Nam, một tên Nhị giai bát trọng?
Trong đầu Lý thư ký chỉ hiện lên bốn chữ: tự tìm đường chết.
Lý thư ký hơi nghiêng đầu, thầm cảm thán sự khôn khéo của Hứa Thiên.
Chỉ với vài ba câu, cậu nhóc không chỉ khéo léo hóa giải đòn tấn công bằng dư luận của Đỗ Tấn Nam.
Mà còn phản dame một cú, khiến hắn phải ói ra 700 điểm tín dụng.
Lý thư ký bước đến trước mặt Hứa Thiên, vỗ vỗ vai cậu, ánh mắt mang theo một tia trêu chọc, khóe miệng hơi nhếch lên, mọi thứ đều không cần nói ra lời.
Anh không nói gì thêm, chỉ cười một cách đầy ẩn ý.
Ai hiểu thì hiểu.
Anh chỉ coi đây là một chuyện vặt, hoàn toàn không để lời thách đấu của Đỗ Tấn Nam trong lòng.
Anh xoay người.
"Đi thôi, hai chúng ta tiếp tục chứ?"
Không ngờ, Hứa Thiên lại lắc đầu.
"Hôm nay đến đây thôi, tôi phải đi chuẩn bị cho kỹ trận đấu với Đỗ Tấn Nam."
Lần này thì đến lượt Lý thư ký ngớ người.
Ủa, anh bạn?
Tôi áp chế xuống Tam giai còn đánh không lại cậu.
Đỗ Tấn Nam, một tên Nhị giai bát trọng?
Cậu còn cần chuẩn bị cái quái gì nữa?
Trên đầu Lý thư ký hiện lên cả một đàn dấu chấm hỏi.
Hứa Thiên nhìn ra sự khó hiểu của Lý thư ký, khẽ mỉm cười.
"Tôi đột nhiên nhớ ra, lúc nhập học cô Vương Thiến đã hứa cho tôi nhận miễn phí một bộ võ kỹ cấp A."
"Hôm nay tiện thể nhận luôn."
"Tranh thủ ba ngày này luyện tập một chút, ba ngày sau là có cái để dùng rồi."
Khóe miệng Lý thư ký giật giật.
Thằng nhóc này...
Trông thì vô hại.
Không chỉ bụng dạ đen tối.
Mà ra tay còn ác hơn...
Anh lại một lần nữa mặc niệm ba giây cho Đỗ Tấn Nam.
"Nhưng mà, ba ngày, e là luyện một bộ võ kỹ cấp A đến nhập môn cũng không kịp đâu."
Lời vừa nói ra, Lý thư ký đột nhiên muốn rút lại ngay.
Bởi vì anh vừa nhớ ra, Hứa Thiên chính là người đã luyện Đại Nhật Chú Thể Quyết đến tiểu thành chỉ trong vòng ba ngày.
Sau khi tạm biệt Lý thư ký, Hứa Thiên đi thẳng đến thư viện võ kỹ của trường.
Tòa nhà này nói là thư viện, chi bằng gọi là một pháo đài đậm chất công nghệ thì đúng hơn.
Toàn bộ kiến trúc được chống đỡ bởi khung hợp kim khổng lồ, tường ngoài được bao phủ bởi một lớp lá chắn năng lượng trong suốt.
Trên các kệ sách bên trong thư viện không phải là những cuốn sách giấy truyền thống, mà là từng viên tinh thể võ kỹ đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo.
Việc lựa chọn võ kỹ ở đây cũng chỉ cần thao tác trên màn hình điện tử.
Hứa Thiên lọc ra tất cả các võ kỹ cấp A.
"Tật Phong Kiếm Pháp, Liệt Địa Trảm, Trấn Ma Thương..."
Từng cái tên võ kỹ hiện lên, Hứa Thiên khẽ nhíu mày.
Nghe tên là biết những võ kỹ này đều cần phải có vũ khí đi kèm.
Không phù hợp lắm với nhu cầu của mình.
Những loại như quyền pháp, chưởng pháp lại không tìm thấy trong khu vực võ kỹ cấp A.
Nhưng nghĩ lại cũng phải.
Chỉ dựa vào nắm đấm hoặc bàn tay thì lực công kích rất khó đạt tới tiêu chuẩn của võ kỹ cấp A.
Về cơ bản sẽ không có ai sáng tạo võ kỹ theo hướng này.
Xem ra đi theo con đường quá kén người cũng không phải là chuyện tốt.
Khó rồi đây...
Ngay lúc Hứa Thiên đang đau đầu lựa chọn võ kỹ, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao bất ngờ xuất hiện trước mặt cậu.
Cô gái mặc một bộ đồng phục màu đen vừa vặn, ôm trọn thân hình nhỏ nhắn. Đôi chân thon dài thẳng tắp được bọc trong tất đen, trông vô cùng bắt mắt.
Mái tóc đen nhánh được cắt ngắn gọn gàng, kết hợp với cặp kính gọng đen trên sống mũi, càng làm tăng thêm vài phần khí chất tri thức.
Cô ôm một cuốn sách dày, chớp đôi mắt to tròn long lanh nhìn Hứa Thiên.
"Bạn học, cậu đang gặp vấn đề gì sao?"