"Bạn học, cậu có gặp vấn đề gì không?" Giọng thiếu nữ trong trẻo, êm tai vô cùng.
Hứa Thiên quay đầu nhìn một cái, thấy được bảng tên "Nhân viên thư viện" trước ngực thiếu nữ.
Và cả... chồng sách dày cộp.
Quyển sách đó đè vào chỗ không nên đè, khiến bộ phận vốn đã "sóng lớn mãnh liệt" kia càng thêm... biến dạng.
Hứa Thiên vội vàng dời mắt đi, ho nhẹ một tiếng che giấu sự bối rối của mình.
"Ừm, đúng là có chút vấn đề."
"Vấn đề gì vậy, nói không chừng tôi có thể giúp cậu đấy."
Cô nàng chớp chớp đôi mắt to tròn.
"Tôi tên Lâm Vi, là sinh viên khoa Võ Kỹ của học viện Hậu Cần, bình thường tôi làm thêm ở tiệm sách."
"Võ kỹ trong tiệm sách, tôi đều nắm sơ qua một chút."
"Tôi muốn tìm một bộ võ kỹ tấn công cấp A không dựa vào vũ khí, thế nhưng..."
Hứa Thiên gãi đầu một cái.
"Ở đây hình như không có."
"Võ kỹ cấp A không dựa vào vũ khí?"
Cô nàng lặp lại một lần, dường như đang tự hỏi điều gì đó.
"Sao vậy, có vấn đề gì sao?"
Hứa Thiên hỏi.
Lâm Vi hơi sững sờ, hàng lông mi thon dài chớp chớp, trong đôi mắt to tròn lóe lên một tia nghi hoặc.
Sao lại có người cần loại võ kỹ này nhỉ?
Chẳng lẽ cậu ta có thể tay không tấc sắt chém giết yêu thú?
Quái lạ thật...
Nàng hiếu kỳ đánh giá thiếu niên trước mắt.
Nàng ôm chặt chồng sách, trầm tư.
Những võ kỹ thu thập trong tiệm sách nàng đều đại khái hiểu qua, võ kỹ tấn công không dựa vào vũ khí, quả thực ít đến đáng thương.
Cho dù có, phần lớn đều là cấp B hoặc cấp C, cấp A càng là đếm trên đầu ngón tay.
Nàng lộ vẻ khó xử, khẽ nói.
"Võ kỹ cấp A không sử dụng vũ khí... Cái này, quả thực tương đối hiếm thấy, tôi cần suy nghĩ một chút."
Hứa Thiên nhìn biểu cảm khó xử của Lâm Vi, lắc đầu.
Đúng lúc này, mắt Lâm Vi bỗng sáng lên, dường như nghĩ ra điều gì, nàng phấn khích nói.
"Chờ một chút, tôi nhớ ra rồi! Gần đây tôi đang phục hồi một bản cổ tịch, võ kỹ ghi chép bên trong, có lẽ phù hợp yêu cầu của cậu!"
Nàng thả chồng sách trong tay xuống, từ một góc khuất trên giá sách, nàng cẩn thận lấy ra một cuộn trục được bọc bằng vật liệu đặc biệt.
"Cuộn cổ tịch này ghi chép võ kỹ tên là 'Bát Hoang Chấn Thiên ấn', tu luyện tới cực hạn, nghe nói có thể rung chuyển sơn hà, uy lực vô tận."
Lâm Vi cẩn thận mở cuộn trục, những văn tự cổ xưa trên cuộn trục đã có phần không còn nguyên vẹn sau bao thăng trầm của thời gian.
"Nghe nói là võ kỹ truyền thừa từ thời kỳ Thượng Cổ, thời đó, khoa học kỹ thuật chưa phát triển, nên loại võ kỹ này vẫn còn khá phổ biến."
"Thế nhưng... Cuộn cổ tịch này tàn khuyết không đầy đủ, tôi đang cố gắng phục hồi nó, hiện tại mới chỉ sửa chữa được một phần nội dung, nên... nó chưa hoàn chỉnh."
Lâm Vi có chút ngượng ngùng nhìn Hứa Thiên.
Nghe đến mấy chữ "Bát Hoang Chấn Thiên ấn", lòng Hứa Thiên khẽ động.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy mong đợi, hỏi.
"Môn võ kỹ này, có thể cho tôi xem một chút không?"
"Được thôi, nhưng cậu phải cẩn thận nhé, cuộn cổ tịch này rất dễ hỏng, hơn nữa phần không hoàn chỉnh có thể ảnh hưởng đến việc tu luyện, cậu cần chuẩn bị tâm lý thật tốt."
Hứa Thiên tiếp nhận cuộn trục, cẩn thận mở ra, trước mắt hắn hiện ra một dòng chữ nhỏ trong suốt, khiến lòng hắn chấn động.
【 Phát hiện võ kỹ hiện tại không hoàn chỉnh, có muốn sử dụng Võ Đạo Giá Trị để phục hồi không? 】
【 Bát Hoang Chấn Thiên ấn (không hoàn chỉnh): Cấp A, phục hồi cần 1000 điểm Võ Đạo Giá Trị 】
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực nhìn Lâm Vi, giọng nói đầy phấn khích.
"Môn võ kỹ này, vừa vặn phù hợp nhu cầu của tôi."
Lâm Vi nhìn thấy tia sáng trong mắt Hứa Thiên, cười nói.
"Xem ra cậu cũng cảm thấy môn võ kỹ này không tầm thường. Thật ra tôi vẫn luôn nghiên cứu nó, nhưng tiến độ phục hồi rất chậm. Hay là chúng ta cùng nhau thử xem? Biết đâu có thể nhanh chóng khôi phục lại phong thái nguyên bản của nó."
Hứa Thiên nhíu mày.
"Khoa Võ Kỹ của các cậu, chuyên môn phục hồi võ kỹ sao?"
"Phục hồi chỉ là một hạng mục công việc của chúng tôi."
"Thật ra chúng tôi chủ yếu là nghiên cứu lý thuyết võ kỹ, phân tích nguyên lý võ kỹ, sau đó tu bổ hoặc tối ưu hóa những võ kỹ không hoàn chỉnh hoặc có thiếu sót, từ đó nâng cao phẩm cấp của chúng."
"Nghe pro vãi."
Hứa Thiên hiểu ý Lâm Vi.
Chính là nghiên cứu lý thuyết cơ bản về võ kỹ.
Lâm Vi tiếp tục nói.
"Thật ra phục hồi võ kỹ là một quá trình rất dài và gian nan, cần đại lượng lý thuyết và kinh nghiệm thực tiễn. Tôi đặt cho mình một mục tiêu nhỏ, trong vòng ba năm, cố gắng phục hồi hoàn chỉnh môn Bát Hoang Chấn Thiên ấn này!"
Nàng nắm chặt nắm đấm, trong mắt tràn đầy tự tin, đỉnh của chóp!
Hứa Thiên không bình luận gì.
"Tôi có một cơ hội nhận miễn phí võ kỹ cấp A, nếu tôi chọn môn Bát Hoang Chấn Thiên ấn này, có được không?"
"Có thể thì có thể, nhưng nó không hoàn chỉnh..."
"Không sao đâu."
Hứa Thiên dứt khoát nói.
Sự lựa chọn của Hứa Thiên khiến Lâm Vi có chút ngoài ý muốn, nàng vốn cho rằng đối phương sẽ thận trọng cân nhắc.
Dù sao, võ kỹ không hoàn chỉnh có nguy cơ tu luyện cực cao, mà hiệu quả lại thấp.
Chỉ có khoa Võ Kỹ của họ mới lấy ra làm nghiên cứu.
Hệ Võ Đạo căn bản không cần đến.
Thiếu niên này, dường như không giống bình thường.
Trong lòng nàng bỗng dâng lên một tia hiếu kỳ khó hiểu.
"Cậu khẳng định muốn chọn nó? Môn võ kỹ này, thật sự không hoàn chỉnh đấy."
Lâm Vi lại lần nữa xác nhận.
"Ừm, cứ nó đi."
Hứa Thiên ngữ khí dứt khoát, không chút do dự.
"Được rồi, cậu đi theo tôi."
Lâm Vi cắn môi, thấy Hứa Thiên kiên quyết, cũng không tiện hỏi thêm gì nữa.
Có lẽ Hứa Thiên có lý do riêng của mình.
Nàng dẫn Hứa Thiên đi đến quầy đăng ký của thư viện để làm thủ tục nhận võ kỹ.
Nhập mã số sinh viên của Hứa Thiên, xác nhận thông tin qua quét mống mắt.
Nàng đưa cuộn trục cổ xưa kia cho Hứa Thiên, đồng thời dặn dò.
"Môn võ kỹ này có niên đại xa xưa, khi tu luyện phải cẩn thận."
Hứa Thiên tiếp nhận cuộn trục, cảm giác lạnh buốt khi chạm vào.
Hắn nói lời cảm ơn với Lâm Vi, rồi chuẩn bị rời đi.
Vừa quay người, Hứa Thiên bỗng dừng bước.
Hắn nhìn Lâm Vi, hỏi.
"Đúng rồi, trước đây tôi tu luyện Đại Nhật Chú Thể quyết, cũng là một môn võ kỹ không hoàn chỉnh, chỗ các cậu có thể phục hồi được không?"
Lâm Vi sửng sốt một chút, suy tư một lát.
"Môn võ kỹ Đại Nhật Chú Thể quyết này, tôi hình như đã nghe ở đâu đó rồi, có phải là do một vị giáo viên trong trường tự sáng tạo không?"
"Nếu đúng là như vậy, thì tôi đành chịu thôi. Dù sao, công pháp tự sáng tạo thường kết hợp sự lý giải võ đạo của chính người đó. Nếu con đường võ đạo của họ chưa đi đến cuối cùng, thì võ kỹ sáng tạo ra cũng sẽ không hoàn chỉnh."
"Chúng tôi chỉ có thể phục hồi những võ kỹ vốn dĩ hoàn chỉnh nhưng bị thiếu sót trong quá trình truyền thừa."
"Ra là vậy."
Hứa Thiên gật đầu, lời Lâm Vi nói có lý.
Hắn không thất vọng, vốn dĩ hắn chỉ hỏi với tâm lý thử vận may.
Nếu người của khoa Võ Kỹ thực sự có thể làm được, thì thầy Khương đã không cần tốn nhiều tâm huyết đến thế.
"Cảm ơn bạn học Lâm, vậy tôi xin phép đi trước."
"Tôi phải về nhà tu luyện thật tốt môn công pháp này để ứng phó với trận ước chiến ba ngày sau."
"Được rồi, bạn học Hứa gặp lại!"
Lâm Vi nhìn theo bóng lưng Hứa Thiên rời đi, trong lòng như có điều suy nghĩ.
Nàng luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Trong đầu nàng nhanh chóng hiện lên vài thông tin.
Đại Nhật Chú Thể quyết...
Dường như là võ kỹ do thầy Khương Thừa Long của học viện Chiến Đấu tự sáng tạo phải không?
Chẳng lẽ Hứa Thiên là học sinh của thầy ấy?
Hứa Thiên...
Cái tên này hình như đã nghe ở đâu đó rồi?
Đúng rồi!
Lâm Vi thân thể chấn động, đột nhiên nhớ đến điều bạn cùng phòng mình từng nhắc.
Học sinh của Khương Thừa Long sẽ đối chiến với học sinh của Vương Minh Huyền ba ngày sau!
Học sinh của Khương Thừa Long, chính là Hứa Thiên!
Nhị giai tầng 1 đối đầu Nhị giai tầng 8!
Chẳng lẽ cậu ta định dùng môn Bát Hoang Chấn Thiên ấn không hoàn chỉnh này để đối đầu với Đỗ Tấn Nam có thực lực mạnh mẽ?
Không thể nào! Đùa nhau à!
Quan trọng hơn là, Hứa Thiên đã chọn môn võ kỹ cực kỳ nguy hiểm này là do nàng giới thiệu.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Vi dâng lên một cảm giác áy náy khó tả.
Giờ phải làm sao đây?..