Ma Võ.
Càng ngày càng có nhiều người chú ý tới Phương Bình.
Giờ khắc này, Phương Bình dường như thần phật giáng thế.
Kim Cốt xán lạn chói mắt, trên đỉnh đầu lơ lửng ba toà cửa lớn Viễn Cổ, phảng phất như Thần Ma bước ra từ thời kỳ hồng hoang.
Vào giờ phút này, khí huyết Phương Bình ngút trời, phía trên trừ bỏ ba toà cửa, còn bay lên một cột sáng khí huyết đỏ rực.
Lý Lão Đầu vốn định bế quan, lúc này cũng từ trong khu nhà nhỏ của mình đi ra.
Sau đó không lâu, mấy vị Tông Sư Ma Võ tụ tập lại một chỗ, trừ bỏ Ngô Khuê Sơn còn đang bế quan sống chết, tất cả mọi người đều bị kinh động.
Nhìn Phương Bình trôi nổi giữa không trung, Lữ Phượng Nhu sắc mặt có chút không đúng lắm, lông mày nhíu chặt nói: "Cửa Khí Huyết của nó sắp đóng kín rồi, tại sao còn bất động!"
Đường Phong cũng ngơ ngác, Hoàng Cảnh lại cạn lời nói: "Chắc là muốn có thêm chút thời gian khoe khoang, để người ta chú ý tới hắn chứ gì."
Giờ khắc này, người của Trấn Tinh Thành tuy đã bị hắn đuổi đi nhưng vẫn chưa rời khỏi hẳn, La Nhất Xuyên đang dẫn bọn họ đi dạo trong trường. Trên thực tế, đám người Trấn Tinh Thành cũng chẳng có tâm tư đâu mà đi dạo, tất cả đều đang trố mắt nhìn chằm chằm vào Phương Bình.
Mấy người trong lúc nhất thời không lên tiếng, Lý Lão Đầu lại trầm ngâm nói: "Thằng nhóc này, bình thường có muốn làm màu cũng sẽ không kéo dài quá lâu như vậy, lần này câu giờ hơi bị dài..."
Mới nói được nửa câu, Lý Lão Đầu mắt sắc, dường như nhìn thấy gì đó, mi tâm giật giật nói: "Thằng ranh này đang ăn Nguyệt Minh Thảo!"
"Hả?"
Những người khác nghe ông nói như vậy cũng chú ý tới, Đường Phong kinh ngạc thốt lên: "Lẽ nào..."
"Đúng!"
"Tinh thần lực của hắn vốn dĩ đã rất mạnh, thậm chí còn mạnh hơn Đường Phong trước kia!"
"..."
Mấy vị Tông Sư người một câu ta một câu, rất nhanh đã ý thức được vấn đề.
Lữ Phượng Nhu nhíu mày nói: "Nó muốn cụ hiện tinh thần lực? Cụ hiện tinh thần lực ở cảnh giới Lục phẩm, chuyện này chưa từng nghe thấy, liệu có làm được không?"
Lý Lão Đầu không quá chắc chắn nói: "Không rõ, trong tình huống bình thường, không đến cảnh giới Tinh Huyết Hợp Nhất thì không cách nào dùng khí huyết uẩn dưỡng tinh thần lực. Đúng là chưa từng nghe nói ai chưa hợp nhất tinh huyết mà đã cụ hiện tinh thần lực cả. Chờ đến khi tinh huyết hợp nhất, tinh thần lực cụ hiện chính là Thất phẩm."
Theo lẽ thường, tinh thần lực cụ hiện đồng nghĩa với việc bước vào Thất phẩm Tông Sư.
Bởi vì võ giả đều phải rèn luyện khí huyết đạt đến đỉnh phong trước, cảnh giới đạt đến Lục phẩm đỉnh phong, mới bắt đầu phụng dưỡng tinh thần lực, để tinh thần lực cụ hiện hóa.
Nếu không có công pháp chuyên tu tinh thần lực, chưa từng thấy qua võ giả nào chưa đạt Tinh Huyết Hợp Nhất mà đã cụ hiện.
Nghĩ tới đây, Lý Trường Sinh bỗng nhiên nói: "Diêu Thành Quân của Trường Quân Đội số 1, tinh thần lực còn chưa cụ hiện chứ?"
"Chưa đâu, nếu thật sự cụ hiện, chuyện lớn như vậy nhất định sẽ có tin tức truyền đến." Hoàng Cảnh tiếp lời.
Diêu Thành Quân mà cụ hiện tinh thần lực thì không phải chuyện nhỏ, sẽ gây ra chấn động không kém, ông vẫn luôn trực ở Ma Võ, không thể nào không biết.
Diêu Thành Quân chưa cụ hiện, vậy thì không có tiền lệ để tham khảo, trong lúc nhất thời mọi người cũng không biết nên nói gì.
Đường Phong vò đầu bứt tai: "Nếu tinh thần lực của hắn cụ hiện, thì sẽ cụ hiện ra cái giống gì nhỉ?"
"Ngược lại chắc chắn không phải con sư tử bự rồi!"
Lý Lão Đầu trêu chọc một câu, Đường Phong tỉnh bơ đáp: "Tôi cảm thấy sư tử rất đẹp, hơn nữa cũng rất mạnh mẽ."
Vật cụ hiện từ tinh thần lực có thể dùng để chiến đấu.
Các thành chủ Địa Quật khi chiến đấu thường sẽ thả ra vật cụ hiện của chính mình, võ giả nhân loại nếu không có Thần binh cũng sẽ phóng thích vật cụ hiện để chém giết.
Trận chiến của võ giả Thất phẩm thực ra còn hung hiểm hơn cả Bát phẩm.
Động một chút là vật cụ hiện lao vào cắn xé nhau, một khi vật cụ hiện bị phá hủy, bị tiêu diệt, tinh thần sẽ tịch diệt, nhẹ thì thành kẻ ngu, nặng thì chết não.
Đến Bát phẩm, ngược lại không quá phụ thuộc vào vật cụ hiện để chiến đấu. Những cường giả Bát phẩm này đối phó cùng cấp là dùng Kim Thân va chạm, còn đối phó Thất phẩm, nếu Thất phẩm dám thả vật cụ hiện ra, họ sẽ trực tiếp tay không xé nát tinh thần lực của đối phương.
Vật cụ hiện cũng có thể hòa vào lực lượng khí huyết, chuyển hóa thành lực lượng thiên địa ngưng tụ lại, sức chiến đấu càng mạnh mẽ hơn.
Đồ vật cụ hiện ra càng phức tạp thì càng mạnh mẽ.
Nếu như có Thần binh, trong tình huống bình thường, võ giả sẽ đem vật cụ hiện dung hợp cùng Thần binh, cứ như vậy, Thần binh có thể bùng nổ ra uy lực kinh người.
Thần binh ở trong tay Lục phẩm không mạnh, nhưng ở trong tay Thất phẩm lại là ngoại vật tăng lên chiến lực mạnh nhất, nguyên nhân chính là ở chỗ này.
Thần binh Thất phẩm được rèn từ tâm hạch, não hạch của yêu thú, yêu thực Thất phẩm. Võ giả hòa vật cụ hiện của mình vào, kỳ thực chính là để Thần binh tiến hành "hoạt hoá", làm cho Thần binh dường như sống lại, tái hiện chiến lực của yêu thú, yêu thực khi còn sống.
Cứ như vậy, võ giả sở hữu Thần binh tương đương với hai người liên thủ tác chiến, thực lực tự nhiên sẽ tăng vọt một đoạn dài.
Cường giả Cửu phẩm phối hợp với Thần binh Cửu phẩm, tương đương với việc trang bị cho mình nửa con chiến sủng Cửu phẩm, há có thể không mạnh?
Mà Thần binh Thất phẩm đối với cường giả Cửu phẩm mà nói, chỉ có thể nói là có chút ít còn hơn không, hơi hơi tăng cường một ít chiến lực thôi.
Phương Bình vẫn luôn cảm thấy Ngô Xuyên làm mất mặt chức Trấn Thủ Sứ, làm mất mặt cường giả Cửu phẩm.
Ngô Xuyên cũng không có Thần binh Cửu phẩm, bằng không nếu phối hợp với Thần binh Cửu phẩm, Lý Lão Đầu cùng Ngô Khuê Sơn hai người liên thủ cũng chưa chắc là đối thủ của ông ta.
Mấy người đang nói chuyện, Hoàng Cảnh hai tay ôm ngực, hơi nhíu mày nói: "Nếu thằng nhóc này thật sự cụ hiện tinh thần lực, các ông nói xem chấp niệm trong lòng nó là cái gì? Nói thật, thằng ranh này tôi có chút nhìn không thấu, đừng xem nó cợt nhả, thứ mà nó thực sự để tâm là cái gì, các ông ai biết không?"
Vật cụ hiện cũng là một loại thể hiện của chấp niệm.
Chấp niệm của Lữ Phượng Nhu là giết Thiên Môn Thành Chủ. Chấp niệm của Đường Phong... Khó nói, có lẽ bị gọi là "Sư Tử" nhiều quá nên sinh ra ảo giác mình thực sự là Cuồng Sư.
Lý Lão Đầu lúc trước cụ hiện ra kiếm, chấp niệm cả đời của ông chính là võ đạo.
Hoàng Cảnh cũng thế, võ giả trong tình huống bình thường đều khát vọng thực lực mạnh hơn.
Đặc biệt là đến cảnh giới này của bọn họ, ai mà không chinh chiến ở Địa Quật nhiều năm? Nhân loại yếu thế, Hoa Quốc yếu thế, võ giả đều khao khát tăng lên thực lực.
Cho nên trong số các Tông Sư, người cụ hiện ra binh khí là nhiều nhất.
Binh khí chủ sát phạt!
Hoàng Cảnh vừa dứt lời, mọi người có chút trầm mặc.
Đường Phong chần chờ nói: "Tiền? Thằng nhóc này trước đây rất mê tiền..."
Lý Lão Đầu lại lắc đầu nói: "Vậy cũng không đến nỗi. Nó đòi tiền không có nghĩa là bản thân nó cần tiền, thứ nó cần chỉ là những gì tiền có thể mang lại, ví dụ như tăng lên thực lực, đổi tài nguyên. Bản thân nó đối với tiền kỳ thực không quá mức để ý như vậy."
Kiếm tiền chỉ là một quá trình để trở nên mạnh mẽ. Võ giả đều yêu tiền, nhưng cũng không để ý tiền, tiền chỉ mang đến cho bọn họ thực lực.
"Vậy thì chịu, không đoán được."
Mọi người cũng đoán không ra Phương Bình đến cùng nghĩ như thế nào.
Phương Bình tuổi còn trẻ, làm việc cũng bốp chát, nhìn như ngốc nghếch thô lỗ, nhưng Phương Bình có suy nghĩ riêng của mình.
Hắn mà ngốc thật thì cũng không lừa được nhiều tài nguyên đến mức này.
Thật sự đơn thuần thì cái loại võ giả ngây thơ đó đã sớm chết mất xác ở xó xỉnh nào rồi.
Nghĩ càng nhiều, tâm tư càng phức tạp, Phương Bình cụ hiện ra cái gì, vẫn đúng là khó nói.
Các Tông Sư Ma Võ đều suy đoán Phương Bình sắp cụ hiện tinh thần lực.
Bọn học sinh tạm thời còn chưa nghĩ tới cái này, trong mắt bọn họ, tinh thần lực cụ hiện là chuyện của Tông Sư.
Bất quá tuy rằng không nghĩ tới cái này, nhưng tất cả mọi người đều nhìn thấy ba cánh cửa khổng lồ kia.
Trong đó một cánh sắp đóng kín rồi.
"Xã trưởng đây là muốn nghịch thiên rồi à! Lần trước mới đột phá Lục phẩm, hiện tại lại muốn tiến vào Lục phẩm trung đoạn!"
"Xã trưởng chắc là không hài lòng việc bảng danh sách Lục phẩm xếp ổng hạng 18. Xã trưởng nhà mình từ Tam phẩm trở đi, lần nào mà chẳng đứng nhất? Tao thấy Xã trưởng đang chuẩn bị cấp tốc xông lên top 1, hoàn thành cú ăn bốn liên tiếp!"
Từ Tam phẩm cảnh bắt đầu, Phương Bình chính là hạng nhất trên bảng danh sách, mỗi một lần đều đạt đến với tốc độ nhanh nhất.
Bây giờ, bảng danh sách Lục phẩm đến top 10 hắn còn chưa vào được, học sinh Ma Võ đều thay Phương Bình cảm thấy không cam lòng.
Dù cho những võ giả xếp trước hắn đều là mấy ông già bà cả tu luyện cả đời, bọn học sinh cũng đều cho rằng Phương Bình nên làm trùm mới đúng.
Có người lại nhỏ giọng cười nói: "Xã trưởng đột phá, chúng ta nhớ chúc mừng, lại là một khoản thu nhập không nhỏ đấy."
Lời này vừa nói ra, một đồn mười, mười đồn trăm, rất nhanh, toàn trường học sinh đều tâm lĩnh thần hội.
Cơ hội "ăn hôi" tới rồi!
Bọn học sinh ước gì Phương Bình một ngày phá một cảnh, Xã trưởng giàu nứt đố đổ vách mà!
Mỗi lần đột phá hoặc là có chuyện vui, kiểu gì cũng sẽ "xuất huyết" một lần, bọn học sinh hiện tại đã sớm nắm rõ quy luật rồi.
Những người khác đang bàn luận.
Phương Bình lại tiếp tục gặm cỏ.
Lần này, hắn đổi hẳn 10 cây Nguyệt Minh Thảo.
Nguyệt Minh Thảo, đó là thứ Tông Sư Thất phẩm dùng, hiệu quả cực tốt.
Vốn dĩ tinh thần lực của Phương Bình đã cao tới 949Hz, dùng một gốc Nguyệt Minh Thảo, trực tiếp lên đến 980Hz.
Dùng gốc thứ hai, nhưng chỉ lên tới 992Hz!
Hiệu quả của gốc thứ hai chớp mắt suy yếu một đoạn dài, điều này làm cho Phương Bình không khỏi cau mày, xem ra là đã đến ngưỡng giới hạn rồi.
Bất quá lo lắng sau đó phụng dưỡng sức mạnh không đủ, Phương Bình cắn răng một cái, lại lần nữa ăn vào cây Nguyệt Minh Thảo thứ ba.
5 tỷ cho chỗ Nguyệt Minh Thảo này, hắn một hơi ăn sạch ba cây!
Cũng may, sau khi liên tiếp dùng ba cây Nguyệt Minh Thảo, tuy rằng mức tăng càng ngày càng nhỏ, nhưng cũng để tinh thần lực của Phương Bình đạt đến mức 999Hz.
Đến lúc này, Phương Bình biết, ăn nữa e sợ cũng không thể tăng trưởng được.
Hàng rào cảnh giới, chỉ có thể dựa vào chính mình để đánh vỡ.
Hệ thống cũng không xuất hiện dấu "+", bằng không, hệ thống đúng là có thể mạnh mẽ đánh vỡ cái hàng rào này.
"Khí huyết 7999 cal, tinh thần lực 999Hz, đều đạt đến một cái cực hạn rồi!"
"Cửa Khí Huyết đóng kín, có thể để cho tinh thần lực cụ hiện sao?"
Trong lòng Phương Bình cũng có chút thấp thỏm.
Võ giả Lục phẩm cụ hiện tinh thần lực, hiện nay thật giống như chưa từng nghe nói.
Trước đây Lữ Phượng Nhu bởi vì tinh huyết không cách nào hợp nhất, đúng là chuẩn bị mạnh mẽ cụ hiện, nhưng sau đó vẫn không cụ hiện trước, mà là mạnh mẽ hoàn thành hợp nhất.
Các Lục phẩm khác, dù cho không cách nào Tinh Huyết Hợp Nhất, tinh thần lực bình thường cũng không đạt tới mức độ cụ hiện.
Trong lòng mặc dù có chút thấp thỏm, nhưng Phương Bình cũng không phải quá lo lắng, dù cho lần này không cách nào cụ hiện thì cũng là chuyện sớm hay muộn.
Hắn mới Lục phẩm sơ đoạn, dù cho trung đoạn không được, thế còn Lục phẩm cao đoạn thì sao?
"Không cần quá để ý, dù cho cụ hiện không được cũng chả sao."
Phương Bình trong lòng tự an ủi một câu, lại không nhịn được suy nghĩ lung tung: Vật cụ hiện của mình rốt cuộc là cái gì?
Lý Lão Đầu bảo hắn, đây là thể hiện của chấp niệm.
Mình có chấp niệm sao?
Phương Bình không biết!
Hắn thật không biết mình rốt cuộc có chấp niệm gì. Chấp niệm của con người, có lẽ không tới thời khắc sống còn thì chính bản thân cũng không rõ ràng.
"Kệ xác nó!"
Phương Bình không nghĩ nhiều nữa, sau một khắc, cột khí huyết trên đỉnh đầu càng thêm mạnh mẽ!
Dưới lầu Trường Sử Quán, mấy vị Tông Sư đều chạy tới rồi.
"Sắp đột phá!"
"Thằng nhóc này... Thật muốn đem nó ra cắt lát nghiên cứu thử xem!"
Hoàng Cảnh lẩm bẩm một câu, tốc độ tu luyện này đúng là không còn ai bằng.
Lý Lão Đầu liếc ông một cái, không hé răng. Hoàng Cảnh lại cảm nhận được ý tứ, không nhịn được thấp giọng mắng: "Lý Trường Sinh, lão tử là sư huynh của ông, ông nhìn lão tử bằng ánh mắt muốn chém người đó là có ý gì?"
Ông sư huynh này, đúng là sư huynh danh chính ngôn thuận.
Hai người đều là học trò của Lão Hiệu trưởng, cũng vẫn luôn ở lại Ma Võ.
Nhớ lúc đầu, Hoàng Cảnh muốn đánh thằng nhóc này là đánh...
Ông lớn hơn Lý Trường Sinh 10 tuổi. Khi ông làm giảng viên ở Ma Võ, Lý Trường Sinh còn chưa nhập học. Sau khi nhập học, Lão Hiệu trưởng bận rộn nhiều việc, quản không nhiều, Hoàng Cảnh cũng giáo dục Lý Trường Sinh không ít thời gian.
Nhưng hiện tại thì hay rồi, tên khốn nạn này thực lực mạnh lên, lại dám trừng mắt với cái người nửa sư nửa huynh như ông!
Lý Lão Đầu bĩu môi, hàm hồ nói: "Tôi nói gì à?"
Hoàng Cảnh mặt mày đen sì, ông chờ đấy, lão tử sớm muộn gì cũng đập chết ông!
Ngay ở lúc mấy người nói chuyện, trên đỉnh đầu, Phương Bình đột nhiên quát lên một tiếng lớn!
"PHONG!"
Tiếng quát to này vừa thốt ra, tinh thần toàn bộ thầy trò trong trường đều rung lên một cái.
Cách đó không xa.
Tần Phượng Thanh ánh mắt u buồn. Cần gì chứ?
Lục phẩm sơ đoạn lên trung đoạn mà thôi, có cái Lục phẩm nào gây ra động tĩnh lớn như vậy, làm ầm ĩ đến mức người khác không có cách nào tu luyện.
Không biết còn tưởng rằng mày lên Cửu phẩm Tuyệt Đỉnh đấy!
Người ta giảng viên Lục phẩm đột phá cảnh giới nhỏ đều là im hơi lặng tiếng, đột phá xong mới nói cho người khác biết, mày ngược lại tốt...
Tần Phượng Thanh nghĩ những này, không nhịn được chửi thầm một tiếng: "Nếu mà không phong được cửa thì xem mày có mất mặt không!"
Mẹ kiếp, mỗi lần đều làm động tĩnh lớn như vậy, cái Cửa Khí Huyết này nếu như không thể đóng kín, mất mặt ném đến nhà bà ngoại rồi.
Ngay ở lúc tâm tình Tần Phượng Thanh phức tạp, trong hư không truyền đến một trận tiếng "Ầm ầm".
Lần này, Tần Phượng Thanh không lên tiếng nữa mà ngẩng đầu nhìn về phía Phương Bình, vẻ mặt ngạc nhiên. Cái tên này đóng cửa động tĩnh thật lớn, tốc độ cũng thật nhanh!
Giữa không trung.
Tiếng quát của Phương Bình truyền ra, trong hư không, khe hở còn lại của Cửa Khí Huyết hầu như trong chớp mắt bị hắn triệt để khép kín!
Khi cửa đóng lại trong nháy mắt, Cửa Khí Huyết càng thêm rõ ràng chân thực.
Nguyên bản Cửa Khí Huyết dường như ảo ảnh, lúc này rõ ràng không gì sánh được, dường như chân thực tồn tại trong không gian này, sừng sững ngay trên đỉnh đầu Phương Bình.
"Ầm ầm!"
Trong hư không lại lần nữa truyền đến một tiếng nổ vang, tiếp theo, một nguồn sức mạnh vô hình từ trong cửa lan truyền đến trên người Phương Bình.
Nguồn sức mạnh này lần trước Phương Bình liền cảm nhận được, khi Tam Tiêu Chi Môn từ hư không khác được cụ hiện, nó liền cho Phương Bình phản hồi.
Lần này, đóng kín Cửa Khí Huyết, sức mạnh lan truyền đến càng mạnh mẽ hơn!
Đầu tiên tăng lên chính là khí huyết.
8000 cal chớp mắt đột phá!
8100 cal... 8200 cal...
Ngày xưa, khí huyết tăng trưởng quá chậm, lúc này đều lấy đơn vị trăm cal để tăng vọt.
Kim Cốt của Phương Bình càng thêm xán lạn, nửa Kim Thân cũng bắt đầu rực rỡ lên.
Bộ phận nội phủ đều bắt đầu hiện ra màu vàng nhạt.
Nguyên bản, ngũ tạng lục phủ chỉ là dạng óng ánh, thời khắc này lại bắt đầu có xu thế Kim Thân hóa.
Bát phẩm cường giả, đó là toàn thân Kim Thân hóa.
Toàn bộ Kim Thân hóa, đó mới là Kim Thân hoàn chỉnh.
Vào giờ phút này, trình độ Kim Thân hóa của Phương Bình càng cao hơn, huyết dịch cũng bắt đầu hiện ra ánh vàng kim nhàn nhạt lấp lánh.
Khí huyết tăng vọt, mãi đến tận 8999 cal mới đình chỉ lại.
Gặp chín có khảm (ngưỡng giới hạn ở số 9), đây là trạng thái bình thường của tu luyện võ đạo, Phương Bình cũng không để ý.
Ngay khoảnh khắc tốc độ tăng khí huyết đình chỉ, Phương Bình đột nhiên mở mắt, trong mắt ánh kim lấp loé, hai vệt kim quang xuyên qua hư không. Vào giờ phút này, võ giả không biết chuyện e sợ thật sự cho rằng Kim Thân cường giả giá lâm.
"Thiếu một chút... Còn thiếu một chút... Thế này vẫn chưa đủ!"
Phương Bình trong lòng điên cuồng gào thét!
999Hz tinh thần lực, vậy mà sau khi nhận phản hồi vẫn chưa tới 1000Hz. 1Hz tăng trưởng này lại khó như thế!
Bảng hệ thống lần đầu tiên xuất hiện tình trạng con số nhảy lên phù phiếm.
Cột tinh thần lực, con số 999Hz đang không ngừng nhảy lên, nhưng thủy chung không cách nào đột phá.
"Đây là cửa ải lớn nhất ta gặp phải!"
"Lần này nhất định phải phá tan!"
Phía dưới, một ít thầy trò lúc này đều cho rằng Phương Bình đã đột phá kết thúc, đều chuẩn bị chờ hoan hô rồi.
Nhưng khi thấy Phương Bình không nhúc nhích, trong mắt ánh kim lấp loé, cột khí huyết càng ngày càng lớn mạnh, không ít người đều đem lời đến khóe miệng nuốt trở lại.
"Xã trưởng làm sao vậy?"
"Đột phá có sự cố à?"
"Không đúng, Cửa Khí Huyết không phải đóng kín rồi sao? Các cậu nhìn kìa, Cửa Khí Huyết đã ngưng tụ rồi..."
"Nhìn kìa, Hoàng Hiệu trưởng bọn họ thật giống như rất hồi hộp, chuyện gì thế này?"
"..."
Mọi người nghị luận sôi nổi, có người lộ ra vẻ lo âu.
Đối với Phương Bình, người Ma Võ là thật lòng khâm phục. Dù cho không ít lần bị hắn dằn vặt, nhưng có thể trở thành võ giả thì có mấy ai là kẻ ngu si?
So sánh với trường học khác, dù cho so với Kinh Võ, Ma Võ cũng là nơi đãi ngộ học sinh tốt nhất. Tốt đến mức học sinh Ma Võ đi ra ngoài nói chuyện, sống lưng đều thẳng hơn người khác!
Mà hết thảy này, Phương Bình có công lớn.
Phương Bình thực lực càng mạnh, đối với Ma Võ càng có lợi, điểm ấy ai cũng rõ ràng.
Một khi lần này đột phá xảy ra vấn đề... Tất cả mọi người không dám nghĩ, thật muốn xảy ra vấn đề, vậy thì nguy to.
Một chỗ khác.
Đám người Tưởng Siêu cũng một mặt kỳ quái, Lý Phi cau mày nói: "Hắn bị sao thế?"
Vị Tông Sư dẫn đội Trấn Tinh Thành sắc mặt lại biến đổi liên tục, trầm giọng nói: "Khá lắm! Hư không rung động, không cảm nhận được sao?"
"Cái gì?"
"Hắn muốn cụ hiện tinh thần lực!"
Cường giả Tông Sư tinh thần lực mạnh mẽ, trước đó vị Tông Sư này còn chưa nghĩ nhiều.
Nhưng giờ khắc này, ông cảm nhận được, cảm nhận được tinh thần lực mạnh mẽ của Phương Bình đang khuấy đảo hư không, không ngừng rung động, mưu toan đột phá một cái giới hạn.
Từng có một lần kinh nghiệm, ông rõ ràng Phương Bình đang làm gì.
Vị yêu nghiệt của Ma Võ này muốn cụ hiện tinh thần lực ở Lục phẩm trung đoạn.
Điểm này, dù cho ở Trấn Tinh Thành cũng không ai làm được, gọi một tiếng "Yêu nghiệt" một điểm cũng không quá đáng.
"Tinh thần lực cụ hiện!"
"Làm sao có khả năng!"
Giọng điệu mọi người đều trở nên sắc bén!
Cái này không thể nào!
Mà ngay vào lúc này, giữa không trung, Phương Bình nổi giận, trong tay xuất hiện một cánh hoa màu vàng! Thiên Kim Liên!
Không phải toàn bộ đóa hoa sen. 20 tỷ, Phương Bình chỉ đổi lấy một cánh hoa sen.
Thiên Kim Liên sinh ra từ Cấm Kỵ Hải!
Dù cho là Trấn Tinh Thành đều khó mà tìm tới bảo vật như vậy.
Ăn vào, đối với bát phẩm cường giả đều có hiệu quả.
Mà lúc này Phương Bình, vì đột phá giới hạn, cái nào còn quản nó có bao nhiêu hiếm thấy.
Chỉ kém 1Hz tinh thần lực mà chậm chạp không cách nào đột phá, điều này làm cho Phương Bình giận dữ. Lần này tiêu hao cái giá lớn như vậy mà vẫn không thể đột phá thì hắn cảm thấy lỗ chổng vó.
Lại đập thêm 20 tỷ nữa!
Thiên Kim Liên vừa vào bụng, hư không bắt đầu kịch liệt rung động.
Lúc này, dù cho một ít võ giả có tinh thần lực chưa đạt đến mức độ ngoại phóng cũng cảm nhận được rồi.
Trong đám người, có đạo sư chấn động nói: "Hắn muốn cụ hiện tinh thần lực!"
"Cái gì!"
"Điên rồi!"
"..."
Ngay khi mọi người đang chấn động, Phương Bình gầm lên một tiếng dữ dội!
"CỤ HIỆN!"
Ầm ầm ầm!
Thời khắc này, toàn bộ Tông Sư cấp cường giả ở Ma Đô đều cảm nhận được biến hóa.
"Ma Võ lại thêm một vị Tông Sư?"
"La Nhất Xuyên?"
"Mẹ kiếp, còn có thiên lý sao? Một năm nay đã bao nhiêu người đột phá rồi?"
"..."
Vào giờ phút này, có người ước ao, có người cuồng mắng, Ma Võ quá kích thích người khác rồi.
Thời gian một năm, liên tiếp có người đột phá, tiến vào Thất phẩm. Lần trước còn làm một lần Tông Sư Yến cho ba đại Tông Sư, lúc này mới mấy ngày, lại có người cụ hiện tinh thần lực!
Mắng thì mắng, những Tông Sư này dồn dập đứng dậy, bay về hướng Ma Võ.
Bọn họ cũng muốn nhìn một chút, lần này lại là ai.
La Nhất Xuyên của Ma Võ mới đạt đến Tinh Huyết Hợp Nhất, lại nhanh như vậy đột phá, này còn có vương pháp sao?
Ma Võ.
Ầm ầm ầm!
Tiếng nổ lớn truyền khắp hư không.
Trong chớp mắt, từ trong cơ thể Phương Bình bay ra một cái... Bánh nướng hoàng kim!
Trừ bỏ người biết chuyện, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
Học sinh Ma Võ một năm nay đã xem qua mấy lần tinh thần lực cụ hiện, kỳ thực đều đã biết Phương Bình đang cụ hiện tinh thần lực.
Nhưng người ta không phải bay ra một cây cầu sao?
Vì sao... Vì sao Xã trưởng lại là một cái bánh nướng màu vàng?
Cái bánh nướng màu vàng này càng lúc càng lớn, càng trướng càng to, che kín bầu trời, giữa bầu trời dường như mọc lên cái mặt trời thứ hai.
Ở thời khắc trang nghiêm trịnh trọng thế này, có người lại muốn cười lớn.
Tình huống gì thế này?
Mà này còn chưa phải kết thúc. Sau một khắc, người khác là ba toà cửa tọa lạc ở trên cầu nối, mà Tam Tiêu Chi Môn của Phương Bình trong hư không thật giống như bị kẹt lại một chút.
Một lát sau, một toà Cửa Khí Huyết đơn độc bay ra, hướng về phía cái bánh nướng màu vàng kia.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người!
Lý Lão Đầu dại ra nói: "Còn có kiểu một cánh cửa đơn độc bay qua nữa hả?"
Tam Tiêu Chi Môn không phải cùng tiến cùng lùi sao? Không phải toàn bộ đóng kín, toàn bộ ngưng tụ sao? Cũng không ai biết lại sẽ xuất hiện tình huống này, chỉ có một toà cửa ngưng tụ bay về phía cái bánh nướng.
Lật đổ tam quan rồi!
Đâu chỉ bọn họ bị lật đổ tam quan, những Tông Sư từ Ma Đô bay tới cũng đều há hốc mồm.
"Này... Này tính là gì?"
"Đây là Phương Bình?"
"Còn có... Phá vỡ quy tắc cụ hiện tinh thần lực?"
Bọn họ kinh ngạc đến ngây người, Phương Bình cũng kinh ngạc đến ngây người.
Nhìn chỉ có Cửa Khí Huyết bay qua, Phương Bình suýt chút nữa chửi ầm lên.
Còn có tình huống này?
Tam Tiêu Chi Môn không phải combo đi chung à?
Còn có thể tách lẻ ra?
Phương Bình một mặt mộng bức, hắn hiện tại không hiểu nổi tình huống rồi.
Cũng không có thời gian đi tìm hiểu nữa.
Cửa Khí Huyết giở trò con bò còn chưa kết thúc đây. Cánh cửa này nhìn thấy cái bánh nướng màu vàng, trong lúc nhất thời thật giống như không biết nên đáp xuống chỗ nào, cứ xoay quanh trên bầu trời một trận, cuối cùng đột nhiên hạ xuống ngay tâm cái bánh nướng.
Phương Bình lại lần nữa sáng tạo kỳ tích!
Quá trình cụ hiện hoàn toàn không giống với bất kỳ ai, không hề có chỗ tương tự.
Các Tông Sư đều bắt đầu lắc đầu, mở mang tầm mắt, thật quá mở mang tầm mắt rồi.
Lữ Phượng Nhu vừa nhìn quá trình cụ hiện này đến ngây người, vừa lẩm bẩm nói: "Hi vọng vật cụ hiện đừng có lại giở chứng."
Bà hiện tại đều có chút tan vỡ, quá trình cụ hiện của thằng nhóc này quá làm cho người ta cạn lời.
Bà mới vừa nói xong, Lý Lão Đầu ánh mắt quỷ dị nói: "E sợ... Thật sự sắp có biến rồi!"
Vào giờ phút này, trong hư không bắt đầu xuất hiện mô hình vật cụ hiện.
Nhưng mà, chỉ là một cái mô hình lúc ẩn lúc hiện. Lý Lão Đầu biết, lần này chắc chắn là lại có trò mèo gì đó rồi...