Trong hư không, tinh thần lực của Phương Bình bắt đầu ngưng tụ.
Một gian phòng ốc hơi chút đơn sơ xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Gian nhà!
Chẳng ai nghĩ tới, Phương Bình sẽ cụ hiện ra một gian phòng ốc nho nhỏ!
Phòng ốc có vẻ hơi cũ nát. Theo phòng ốc xuất hiện, phảng phất như có người đang bố trí căn phòng này, đang thêm thắt những món đồ gia dụng kia.
Một ít gia cụ cũ nát chậm rãi xuất hiện bên trong ngôi nhà cũ.
Phía dưới vật cụ hiện.
Phương Bình ánh mắt lấp loé, không biết đang suy nghĩ gì.
Nhà cũ!
Tòa nhà cũ ở Dương Thành, cũng không phải là căn ở Quan Hồ Uyển, mà là căn ở Cảnh Hồ Viên, phòng 101 tòa nhà số 6.
Tòa nhà cũ ở cả hai kiếp người!
Phòng ốc vẫn còn tiếp tục cụ hiện, tiếp tục hoàn thiện, tinh thần lực của Phương Bình phảng phất như có chút không đủ.
Phương Bình không lên tiếng, yên lặng bổ sung tinh thần lực, tiếp tục bắt đầu cụ hiện.
Nhà, gia cụ, vách tường... Một toà phòng ốc hoàn chỉnh bắt đầu hiện ra trước mặt tất cả mọi người.
Rất nhiều người mờ mịt, rất nhiều người trầm mặc.
Vào giờ phút này, không một ai nói chuyện.
Đám người Lý Trường Sinh cũng có chút dại ra. Căn nhà này... Có hàm nghĩa gì sao?
Bọn họ cho rằng cụ hiện ra nhà là kết thúc, mà đây chỉ là mới bắt đầu.
Khi phòng ốc xuất hiện, bên trong phòng như ẩn như hiện xuất hiện mấy đạo nhân ảnh.
"Bình Bình..."
"Anh hai..."
Trong hư không, phảng phất truyền đến một ít tiếng người thấp đến mức không nghe thấy được, ba đạo bóng người mơ hồ hiện lên bên trong phòng ốc.
"Phương Bình... Chấp niệm là người nhà của hắn sao?"
Có người nỉ non. Lúc này, mọi người đều nhìn ra, đó có lẽ là nhà của Phương Bình.
Chẳng ai nghĩ tới, một Phương Bình dũng mãnh vô địch, thiên kiêu rực rỡ như ánh mặt trời, hắn không bỏ xuống được lại là cái này!
Các Tông Sư bay tới, có người hoảng hốt, lại có chút khó chịu không nói nên lời.
Liền bực này thiên kiêu nhân vật đều đang khát vọng loại cuộc sống yên tĩnh này sao?
Đúng đấy, chinh chiến quá lâu rồi!
Chết trận quá nhiều quá nhiều người. Nhân vật cỡ như Phương Bình, sâu trong nội tâm khát vọng nhất cũng chỉ là cùng người nhà hưởng thụ một chút sự ấm áp của gia đình sao?
Khó chịu không nói nên lời, bi thương không thốt thành tiếng.
Võ giả, chết trận Địa Quật là vinh dự cao nhất!
Ai lại thật sự hiểu rõ võ giả? Vinh dự trong mắt người ngoài, hào quang rực rỡ, ai biết đâu có lẽ chỉ là một cái vỏ bọc che giấu.
"Tôi nhớ nhà quá..."
Có người lẩm bẩm một tiếng, trong mắt nhưng là mờ mịt. Nhà tôi ở đâu?
Bao nhiêu năm rồi?
Cha mẹ chết trận, một thân một mình, chinh chiến Địa Quật mấy chục năm, cái nào còn có nhà!
Bóng người trong ký ức đã mơ hồ rồi.
Vật cụ hiện vẫn còn tiếp tục biến hóa.
Trong phòng ốc, vài đạo bóng người hư hóa vẫn chưa triệt để cụ hiện ra, mà bóng người cũng chỉ có ba đạo, không có sự tồn tại của Phương Bình.
Không có Phương Bình!
Rất nhanh, một gian nhà đã biến thành một đống lầu cũ nát, so với nhà cũ ở Dương Thành hiện tại càng thêm cũ nát.
Đáng tiếc, không có mấy người biết tất cả những thứ này, dù cho Vương Kim Dương thấy cảnh này cũng không nghĩ nhiều.
Nhà cũ ở Cảnh Hồ Viên, Vương Kim Dương đã từng tới.
Rất cũ nát, nhưng không đến mức cũ nát như cái đang cụ hiện ra này. Bất quá biến hóa nhỏ bé này Vương Kim Dương không quá để ý.
Một tòa lầu cũ vụt lên từ mặt đất, rất nhanh, lại là một tòa lầu cũ khác vụt lên từ mặt đất.
Những tầng gác này không ngưng tụ như trước, đều có chút hư huyễn.
Mặc dù như thế cũng làm cho mọi người chấn động.
Vật cụ hiện càng phức tạp thì càng mạnh mẽ!
Phương Bình có thể đem phòng ốc nhà mình cụ hiện ra chân thực như vậy đã để rất nhiều Tông Sư chấn động rồi.
Không nghĩ tới hắn còn có dư lực tiếp tục. Dù cho phía sau cụ hiện có chút phù phiếm, nhưng thế này cũng đủ để cho người ta kinh hãi.
Mà hết thảy này y nguyên không có dấu hiệu kết thúc.
Rất nhanh, một khu tập thể cũ xuất hiện, chỉ có bên ngoài, không có thực chất, trừ bỏ tòa nhà thuộc về phòng của chính Phương Bình.
Trong khu tập thể xuất hiện những bóng người càng thêm mơ hồ.
Thật giống như là người già đang tắm nắng, thật giống như là trẻ con đang nô đùa.
Loại điềm đạm đó, loại phóng khoáng tự tại đó, dù cho không thấy rõ bóng người cũng có thể cảm nhận được cỗ mùi vị tự do tự tại, không buồn không lo này.
"Một khu dân cư!"
Nếu như ban đầu mọi người kinh ngạc với vật cụ hiện của Phương Bình, vậy bây giờ chính là khiếp sợ với thực lực của hắn.
Có người cụ hiện ra loại kiến trúc quy mô lớn này, nhưng đều là hậu kỳ chậm rãi bổ sung.
Lão Hiệu trưởng Nam Võ tốn rất nhiều năm thời gian đều không thể làm đến bước này, không thể đem Nam Võ chân chính cụ hiện ra.
Phương Bình cũng không, nhưng hắn mới đạt đến mức độ cụ hiện, có thể cụ hiện ra một toà mô hình vi mô đã khiến người ta kinh động như gặp thiên nhân.
Nhưng đây còn chưa phải kết thúc!
Phương Bình đang không ngừng bổ sung tinh thần lực tiêu hao, tiêu hao vô cùng vô tận khiến sắc mặt Phương Bình cũng hơi trắng bệch.
Tiêu hao, bổ sung, cái này cũng là thương tổn tinh thần.
Có thể Phương Bình không thèm để ý, hắn muốn nhìn một chút, đến cùng có thể đến mức nào?
Khu dân cư xuất hiện, rất nhanh bắt đầu lan tràn ra.
Đường phố bên ngoài Cảnh Hồ Viên xuất hiện, khu dân cư bên cạnh xuất hiện...
Mọi người phảng phất đang nhìn một bức tranh, Phương Bình chính là họa sĩ, đang không ngừng bổ sung bức họa này.
"Không đúng..."
Vương Kim Dương phát hiện không đúng rồi!
Lẩm bẩm nói: "Này không phải hiện tại..."
Hoặc là nói, này không phải Dương Thành trong ký ức của anh!
Thật nhiều đồ vật đều thay đổi!
Khi thấy phụ cận Cảnh Hồ Viên xuất hiện một ít kiến trúc trước đây chưa từng có, Vương Kim Dương lẩm bẩm nói: "Này... Lẽ nào... Lẽ nào là tương lai trong tưởng tượng của cậu ấy sao?"
"Một thế giới tương lai hòa bình an yên?"
Vương Kim Dương đột nhiên hiện ra ý niệm như vậy!
Nguyên lai, một Phương Bình phảng phất không thèm để ý hết thảy, gan to bằng trời, khát vọng chỉ là những này sao?
Lý Hàn Tùng lại trầm giọng nói: "Quả nhiên! Tôi liền biết! Làm Thiên Đế, làm lãnh tụ cổ võ giả, khát vọng của cậu ấy quả nhiên là bình định tai hoạ Địa Quật, đây mới là võ giả chân chính, đây mới là lãnh tụ võ giả!"
Vương Kim Dương cạn lời.
Lý Hàn Tùng đột nhiên kích động nói: "Chúng ta những người này, đời này chỉ vì bình định Địa Quật mà chiến! Tương lai nên như vậy! Không có chiến tranh, không có trôi giạt khắp nơi, không có bỏ mình nơi đất khách quê người! Phương Bình mới thật sự là người có đại nghị lực! Chúng ta đổ máu quá nhiều rồi, tôi không hy vọng thế hệ mai sau còn phải chinh chiến ở Địa Quật, tôi không hy vọng từng đời từng đời võ giả hùng hồn chịu chết, đó không phải dũng khí, đó chỉ là bất đắc dĩ cùng bi ai!"
Không trung, cụ hiện vẫn còn tiếp tục.
Khu Cảnh Hồ Viên còn đang mở rộng, vẫn còn tiếp tục cụ hiện, càng về sau càng mơ hồ.
Dù cho như vậy, tất cả mọi người đều thay đổi sắc mặt.
Thành phố!
Một võ giả Lục phẩm đang cụ hiện một tòa thành phố!
Một toà thành phố yên tĩnh an lành!
Mà thành phố này thật giống như vẫn còn tiếp tục mở rộng, sắc mặt Phương Bình nhưng là trắng bệch đến cực hạn, có chút khó mà chống đỡ được rồi.
"Không chỉ là Dương Thành... Chẳng lẽ còn muốn cụ hiện ra toàn thế giới hay sao? Then chốt là... Tao không quen thuộc a!"
Phương Bình trong lòng không biết là buồn hay vui, cụ hiện kỳ thực không có đình chỉ, có vẻ vẫn tiếp tục nữa.
Then chốt là, hắn quen thuộc Dương Thành, nhưng những nơi khác thì không quá rành.
Cụ hiện cũng không phải bỗng dưng mà có.
Chính mình nếu cụ hiện sai bản đồ thì mất mặt lắm.
"Quên đi thôi, hậu kỳ lại bổ sung. Đủ lôi kéo người ta liếc mắt là được rồi, tiếp tục nữa mọi người nên tan vỡ mất."
Phương Bình biết đại khái chính mình muốn cụ hiện cái gì. Thế giới tương lai.
Một thế giới không có võ giả!
Một thế giới dù cho kiếm không ra tiền cũng không chết đói.
Tối thiểu, không đến nỗi tại mọi thời khắc đều phải đối mặt nguy cơ tử vong, đối mặt nguy cơ nhân loại hủy diệt.
"Quả nhiên, ta chính là cái tiểu nhân vật. Ở cái thời đại gió nổi mây vần này, ta khát vọng lại là trở lại thế giới kia... Buồn cười a!"
Hắn tưởng mình đã thích ứng với tất cả bây giờ!
Hắn tưởng mình đã có thể thản nhiên đối mặt tất cả, đối mặt chém giết, đối mặt Địa Quật, đối mặt những cường giả hơi một tí hủy diệt một thành kia.
Nhưng mãi đến tận hiện tại, Phương Bình mới rõ ràng, chấp niệm của hắn lại là trở lại thế giới kia.
"Buồn cười!"
"Trong xương chính là kẻ nhát gan, nhất định phải giả bộ không có gì lo sợ!"
"Ta rất sợ chết!"
"Ta cũng sợ người nhà chết đi, ta thậm chí sợ nhìn thấy hết thảy người quen tử vong..."
"Bất quá..."
Sau một khắc, Phương Bình bỗng nhiên thu lại những suy nghĩ này, cao giọng quát lên: "Nguyện thế giới hòa bình, không còn chiến tranh! Ta, Phương Bình, đời này chỉ vì người người an khang, dân giàu nước mạnh mà nỗ lực, vì này mà chiến, dù chết vô hối!"
Lời này vừa nói ra, dù cho trước đó không hiểu ý nghĩa vật cụ hiện, giờ khắc này mọi người cũng đã hiểu.
Rất nhiều người thay đổi sắc mặt!
Một ít Tông Sư ngoại lai lúc này thậm chí không để ý Phương Bình chỉ là Lục phẩm.
Một vị lão Tông Sư tóc hoa râm lớn tiếng nói: "Phương tướng quân có đại khí phách, võ giả thiên kiêu, hoàn toàn xứng đáng!"
"Phúc của Hoa Quốc ta!"
"Tướng quân có ý nguyện vĩ đại, chúng ta tuy lực mỏng, cũng nguyện vì người người an khang, dân giàu nước mạnh mà góp một phần lực!"
"Thế hệ thanh niên, chỉ có Cuồng Đao tướng quân có thể xưng một tiếng võ đạo lãnh tụ!"
"..."
Các Tông Sư tán dương đến cực hạn!
Nhìn xem, đây mới là thiên kiêu, là lãnh tụ!
Không phải nói ngươi mạnh mẽ là ngươi có thể làm lãnh tụ.
Phương Bình vẫn còn chưa tính là quá mạnh mẽ, dù cho giờ khắc này tinh thần lực đều cụ hiện rồi.
Nhưng hắn một lòng nghĩ bình định tai hoạ Địa Quật, cân nhắc không phải một nhà một quốc gia. Võ giả như vậy thật quá hiếm thấy rồi!
Ít nhất từ cái nhìn đại cục, cách cục của Phương Bình lớn đến mức quả thực khiến người ta phục sát đất!
Những Tông Sư ngoại lai kia, dù cho niên kỷ còn lớn hơn ông nội Phương Bình, nhưng lúc này là thật lòng coi Phương Bình như người cùng thế hệ mà đối đãi.
Võ giả không nhìn niên kỷ!
Loại võ giả có đại khí phách như Phương Bình có thể có thành tựu hôm nay, trước đây còn có người không thể hiểu được, hiện tại mọi người đã hiểu rồi.
Loại người này không mạnh thì ai mới có thể mạnh?
Đám người ngoài còn đang cổ động.
Đám Lý Trường Sinh lại liếc mắt nhìn nhau. Vì sao... Tổng cảm thấy có gì đó sai sai?
Phương Bình còn có đại khí phách này?
Lại đều muốn hòa bình thế giới rồi... Nghe tới cảm giác có chút giả trân a!
Nhưng vật cụ hiện của người ta sờ sờ ở đây, một toà thành phố yên tĩnh an lành, phối hợp với câu nói "Hòa bình thế giới, người người an khang" của Phương Bình thật giống cũng không có tật xấu gì.
Ma Võ còn ra một đại ngưu như vậy rồi?
Mà đại ngưu này vẫn là học sinh của bọn họ?
Lữ Phượng Nhu thấp giọng nói: "Các ông... Cảm thấy có vấn đề không?"
Đường Phong nghiêm túc nói: "Vậy đại khái là lời trong lòng hắn, vật cụ hiện có thể chứng minh tất cả! Phương Bình tiểu tử này, lúc trước khi còn yếu ớt, tôi không quá yêu thích hắn, cảm thấy hắn quá mức thực dụng cùng ích kỷ... Có thể hiện tại, nói một lời công đạo, Phương Bình nhất định có thể lưu danh sử sách!"
Lý Lão Đầu không nhịn được gãi gãi đầu, có chút khó chịu nói: "Là như vậy sao? Thằng nhóc này muốn nói bảo vệ người nhà thì tôi tin. Có thể muốn nói... Quên đi, kệ xác nó!"
Lý Lão Đầu không muốn nghĩ, ngược lại cảm thấy Phương Bình còn chưa vĩ đại đến mức này.
Thằng nhóc này có thể vĩ đại như vậy, ông có thể nhảy lầu... Không, đi nhảy Cấm Kỵ Hải cho rồi!
Người không quen Phương Bình thì tin chuyện ma quỷ của hắn.
Người quen thuộc Phương Bình, phần lớn bán tín bán nghi.
Phần nhỏ, dường như Tần Phượng Thanh, đó là nửa điểm không tin, thấp giọng chửi mát: "Còn hòa bình thế giới, tin cái tà của mày! Cái tên này lừa đảo trung đê phẩm thì thôi, hiện tại liền Tông Sư ngoại lai cũng lừa!"
Hắn là đếch tin Phương Bình!
Vãi cả chưởng, còn bày đặt một bộ tư thái muốn giữ gìn hòa bình thế giới, mày nghĩ tao ngốc à?
Tần Phượng Thanh hoài nghi, Địa Quật thật muốn đánh đến nơi, Phương Bình tiểu tử này mắt thấy không địch lại, mang theo người nhà chạy trốn đều có khả năng... Độ khả thi rất lớn!
Tần Phượng Thanh không tin, Lý Hàn Tùng đó là vững tin không thể nghi ngờ.
Bởi vì dưới cái nhìn của hắn, lãnh tụ thì phải có đại khí phách, đại lòng dạ của lãnh tụ!
Đã từng, hắn hoài nghi Phương Bình kiếp trước là cái tiểu nhân vật, có lẽ là đàn em của mình.
Nhưng hiện tại, Thiết Đầu không nghĩ như vậy nữa.
Mặc cảm không bằng!
Hắn không bằng Phương Bình, ít nhất từ cách cục mà nói, hắn kém xa Phương Bình nghĩ xa như vậy, vĩ đại như vậy. Vĩ đại, cũng chỉ có lãnh tụ mới có thể làm được.
Thiết Đầu triệt để luân hãm rồi.
Vương Kim Dương nhìn một chút Lý Hàn Tùng, than nhẹ một tiếng. Kỳ thực anh cũng cảm thấy có chút không đúng lắm, nhưng Thiết Đầu tin tưởng như thế, sùng bái như thế, anh cũng không tiện nói gì.
Cũng được, mặc kệ Phương Bình dằn vặt thế nào đi.
Giữa không trung, Dương Thành được cụ hiện ra không trực tiếp tiêu tan mà là chui vào Cửa Khí Huyết.
Nguyên bản Cửa Khí Huyết đã đóng kín, lúc này lại có thể mở rộng.
Tình cảnh này cũng làm cho người ta kinh dị.
Phương Bình không quản cái này mà hướng về các Tông Sư xung quanh hơi cúi đầu, khiêm tốn nói: "Các vị Tông Sư tuyệt đối đừng lại trêu ghẹo học sinh, học sinh thực lực nông cạn, có thể không chịu đựng nổi những thứ này. Điều này cũng chỉ là một chút nguyện vọng nhỏ nhoi của cá nhân em, nào dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt các Tông Sư, chỉ tổ chọc người chê cười. Bị người nghe thấy, còn không bị cười cho thối mũi..."
Vị lão Tông Sư khen Phương Bình đầu tiên nghiêm mặt nói: "Cuồng Đao tướng quân không cần khiêm tốn, thực lực yếu có thể tu luyện! Không ai trời sinh chính là cường giả. Tướng quân ở tuổi đôi mươi đã cụ hiện tinh thần lực, đóng kín Cửa Khí Huyết, trước không có người sau cũng không có người! Cao phẩm cũng gần trong gang tấc! Có thanh niên tuấn kiệt như tướng quân ở đây, nhân loại ta thì có hy vọng, liền có tương lai!"
"Không sai, xác thực như vậy!"
"Tướng quân không cần khiêm tốn!"
"..."
Phương Bình trong lòng thở dài, mấy người này nâng bi... Tôi không trả tiền đâu nha!
Then chốt là các người nâng như thế, tôi cũng sẽ đỏ mặt đấy.
Tôi hiện tại nếu nói, Địa Quật thật muốn đánh tới, tôi tìm một chỗ trốn đi, các người sẽ chém chết tôi sao?
Có lẽ... Mọi người sẽ cảm thấy hắn đang bảo tồn hi vọng cho nhân loại, ý đồ ở trong tuyệt cảnh dẫn dắt nhân loại lần thứ hai phản công?
"Ta đây là muốn thu hoạch một nhóm fan Tông Sư sao?"
Phương Bình suy nghĩ lung tung.
Đương nhiên, hi vọng vật cụ hiện liền để mọi người phục sát đất là chuyện vô nghĩa.
Có thể sau này, hắn thích hợp biểu hiện ra một ít đại nhân đại nghĩa, thái độ vì dân vì nước, không chừng liền thật sự đem những Tông Sư này thuyết phục được.
"Người a, quá ưu tú, nói cái gì người khác đều tin!"
"Ta chính là muốn có chút tháng ngày sống yên ổn, thuận miệng chém gió vài câu hướng thượng, các người cũng có thể tưởng thật."
Phương Bình trong lòng oán thầm một trận, lại có chút không che giấu được sắc mặt vui mừng.
Tinh thần lực cụ hiện rồi!
Hơn nữa còn là một tòa thành nhỏ, tuy rằng không có toàn bộ cụ hiện sống động như thật, nhưng Phương Bình cảm thấy hẳn là mạnh hơn nhiều so với cái ảnh GIF của Lữ Phượng Nhu.
Cũng mạnh hơn con sư tử vàng của "Đại Sư Tử"!
"Sau đó ai trêu chọc ta, ta trực tiếp chuyển thành đập hắn! Vậy thì trâu bò rồi!"
"Then chốt là ta còn có thể tiếp tục bổ sung xuống, quay đầu lại đi toàn quốc các nơi nhìn, toàn thế giới đều nhìn, có lẽ có thể thật sự cụ hiện ra một bộ bản đồ thế giới... Nói không chừng là Trái Đất... Ta đi, đánh nhau thời điểm, ta dùng Trái Đất đập người, ngầu không? Lập tức liền đập bạo tinh thần lực của người khác!"
Phương Bình nghĩ tới đây đều sắp nhịn không được ý cười rồi.
Đương nhiên, phải rụt rè một điểm!
Tông Sư ngoại lai cũng không ít đâu.
Huống chi, vật cụ hiện mạnh mẽ hay không, tuy rằng cùng bản thân vật cụ hiện có quan hệ, nhưng càng quan trọng vẫn là tinh thần lực mạnh mẽ cùng với độ chân thực của vật cụ hiện.
Hắn toà thành thị nhỏ hư huyễn này, đừng nói đập Bát, Cửu phẩm, chính là đập cường giả Thất phẩm, xác suất lớn cũng đập không lại người ta.
Đang lúc này, phía dưới, mấy ngàn học sinh cao giọng quát: "Chúc mừng Xã trưởng, tinh thần cụ hiện, thành tựu Tông Sư!"
"Vì Tông Sư chúc!"
"Vì Ma Võ chúc!"
"..."
Phương Bình một mặt dại ra. Các người chém gió hơi quá rồi a!
Mắt mù không thấy lão tử Tam Tiêu Chi Môn chỉ mới đóng kín một cái thôi sao?
Nhiều Tông Sư ở đây như vậy, các người cũng dám chém như thế?
Bành trướng a!
Nghĩ tới đây, Phương Bình lớn tiếng nói: "Các bạn học hiểu lầm, tôi vẫn chưa thành tựu Tông Sư, không đảm đương nổi xưng hô Tông Sư..."
"Ha ha ha, tướng quân không cần khiêm tốn, chuyện sớm hay muộn thôi."
Có Tông Sư không để ý lắm, lớn tiếng cười nói: "Lấy tốc độ phá cảnh của Phương tướng quân, Cao phẩm cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt!"
"Không sai, chuyện sớm hay muộn, xứng đáng với xưng hô này. Đúng là chúng ta có chút lạc hậu rồi."
"Ha ha ha, thế hệ tuổi trẻ cường giả quật khởi cũng là điều chúng ta mong muốn nhìn thấy, đặc biệt là thiên kiêu nhân vật như Phương tướng quân..."
Phương Bình lần này có chút rơi vào tình huống khó xử. Được rồi a!
Đừng tiếp tục thổi nữa!
Lại thổi phồng nữa, sau đó nếu gặp phải chuyện xong xuôi, tôi có phải thu phí không?
Có phải bắt viết giấy nợ không?
Phương Bình cũng không tiếp lời, lập tức từ không trung rơi xuống, các Tông Sư khác cũng dồn dập hạ xuống.
Còn có Tông Sư y nguyên đang cổ động nói: "Phương tướng quân có ý làm..."
Hắn lời còn chưa dứt, Phương Bình lập tức nghiêm mặt nói: "Không được! Học sinh tự nhận năng lực nông cạn, thực lực thấp kém, cũng không dám thật coi chính mình là Tông Sư. Chư vị Tông Sư ưu ái rồi."
Nói xong, Phương Bình hướng Lữ Phượng Nhu mấy người chớp mắt vài cái. Cứu mạng a!
Lại bị thổi nữa, tôi liền muốn bị gác ở trên đống lửa nướng!
Lữ Phượng Nhu một mặt cạn lời. Ta liền biết thằng nhóc này không phải loại người như vậy, hiện tại chơi lố rồi chứ gì.
Cạn lời thì cạn lời, Lữ Phượng Nhu vẫn xen vào nói: "Chư vị, hôm nay liền tản đi đi, người trẻ tuổi cũng không nên tâng bốc quá độ, không hẳn là chuyện tốt, hi vọng mọi người có thể hiểu được ý của tôi..."
"Lữ viện trưởng nói gì vậy, bất quá Lữ viện trưởng có thể dạy dỗ học sinh như Phương tướng quân..."
Lữ Phượng Nhu cảm thấy có chút chói tai, có chút khó chịu nói: "Gọi Phương Bình là được, tôi nói mấy vị các người tuổi tác cũng cao rồi, vừa phải thôi, còn tướng quân tướng quân gọi... Mau nhanh đi về, không tiễn!"
Lời này vừa nói ra, các Tông Sư bật cười không ngớt, cũng không nói thêm gì nữa, hướng đám người Hoàng Cảnh gật đầu, cuối cùng lại mỗi người dùng một bộ thái độ nhìn con trai cưng nhìn về phía Phương Bình, một mặt vẻ hài lòng.
Trực tiếp nhìn đến mức Phương Bình muốn tan vỡ, những Tông Sư này mới dồn dập rời đi.
Bọn họ vừa đi, Lữ Phượng Nhu bĩu môi nói: "Chờ xem, mấy lão già này cậu cho rằng thật lòng đang nâng cậu? Nhìn đi, qua ngày mai, cậu đi đến chỗ nào đều có thể gặp phải cháu gái, cháu ngoại, chắt gái của bọn họ..."
Lời kia vừa thốt ra, Phương Bình sắc mặt cứng ngắc, khô cằn nói: "Không đến nỗi chứ?"
"Ha ha!"
Lữ Phượng Nhu cười nhạt. Lý Lão Đầu lại là một bộ rất có kinh nghiệm, mở miệng nói: "Sẽ đấy. Sau đó cậu đi tới đâu đều có thể gặp phải phụ nữ. Nhóc con, chính mình kiềm chế một chút, có thể đừng ăn bậy. Ăn của người ta, ông nội ông ngoại người ta gì đó sẽ ỷ lại vào cậu đấy."
Phương Bình khóc không ra nước mắt, nào có chuyện quỷ quái như thế!
Mà một bên, Trần Vân Hi đang vội vội vàng vàng chạy tới chuẩn bị chúc mừng, nghe nói như thế, chớp mắt sắc mặt cứng ngắc.
Sau đó Phương Bình đi đâu cũng có thể gặp phải phụ nữ đưa tới cửa sao?
Thật giống cũng đúng a!
Phương Bình ưu tú như vậy, phụ nữ khắp thiên hạ đều nên yêu thích Phương Bình, vậy phải làm sao bây giờ a!
Thời khắc này, trong lòng Trần Vân Hi chuông báo động vang lên mãnh liệt!
Cô tin tưởng Phương Bình không phải loại người như vậy, nhưng không chịu nổi những người phụ nữ kia sùng bái Phương Bình, không biết xấu hổ dính sát vào, vậy thì không tốt rồi.
Trần Vân Hi cắn răng, trong lòng sốt sắng.
Phương Bình liếc mắt nhìn cô, có chút cạn lời. Phụ nữ a... Phiền phức!
Bên này còn muốn tiếp tục nói vài câu, sau một khắc, Lý Lão Đầu cùng Lữ Phượng Nhu không khách khí chút nào, hai người đồng thời ra tay, đồng thời đưa cánh tay kẹp cổ Phương Bình, chuẩn bị lôi hắn đi, bọn họ có việc muốn hỏi.
Phương Bình bị kẹp cổ, tức đến đỏ bừng cả mặt, thấp giọng nói: "Em là tướng quân rồi!"
Đều khi nào rồi, các người còn tưởng rằng em là tiểu nhân vật năm đó sao?
Lữ Phượng Nhu cùng Lý Lão Đầu đều không để ý hắn, đặc biệt là Lữ Phượng Nhu, kiên quyết muốn xách hắn đi.
Không vì cái gì khác!
Lão nương sợ không còn cơ hội nữa!
Mẹ kiếp, thằng nhóc này tinh thần lực đều cụ hiện, với tốc độ này, có lẽ mấy tháng sau chính là Thất phẩm rồi.
Chờ Phương Bình thật thành Thất phẩm, dù cho Phương Bình chịu để cho bà xách, bà cũng sẽ không làm.
Thất phẩm, đó chính là chân chính Tông Sư, tốt xấu gì cũng phải cho Phương Bình lưu chút mặt mũi.
Hiện tại vẫn là Lục phẩm, vậy cũng không cần lưu mặt mũi làm gì.
Lữ Phượng Nhu xách Phương Bình vàng rực rỡ đi rồi. Phương Bình ánh vàng rừng rực, chính là không cho người ngoài nhìn thấy tình huống thảm hại của mình.
Đám người Lý Lão Đầu cùng Hoàng Cảnh đều vẻ mặt tươi cười. Cho mày chém gió, còn không phải đến ngoan ngoãn nhận túng sao.
Hoàng Cảnh đều có chút ngứa tay, hiện tại không dọn dẹp một chút thằng nhóc này, sau đó không có cơ hội nữa.
Nhớ lúc đầu, ông nhưng là đè bẹp Phương Bình thật nhiều lần.
Không chỉ đè bẹp, trước đây còn trực tiếp đem Phương Bình ném xuống biển rộng phía Nam.
Nghĩ tới đây, Hoàng Cảnh bỗng nhiên nhìn về phía Đường Phong nói: "Thằng nhóc này thật đến Thất phẩm... Có khi nào giống như lần trước đối phó Tiểu Tống, lén lút tới thu thập hai ta không?"
Đường Phong khóe miệng hơi co giật!
Độ khả thi... Rất lớn a!
Với cái tính cách chuyện gì cũng dám làm của thằng nhóc này, quay đầu lại thu lại khí tức, lén lút gõ cho mấy người bọn họ vỡ đầu, đúng là không có chỗ nào nói lý.
Lần này, Đường Phong cũng có chút bất đắc dĩ. Tôi mới vào Thất phẩm, không có năng lực lại vào Bát phẩm ngay được...