...
Lồng giam cấm chú ngày một lớn mạnh, sức gió hội tụ rồi bùng nổ, lan rộng đến hàng trăm cây số. Vô số cơn lốc xoáy khác nhau không ngừng hình thành, va chạm trực diện vào nhau, tạo nên những âm thanh chấn động tâm can.
Bất kể là ngoại ô hay nội thành xa xôi, chỉ cần phóng tầm mắt là có thể thấy con mắt lốc xoáy kinh hoàng ấy đang lơ lửng trên không. Điều đáng sợ hơn là, con mắt màu xanh lục quỷ dị kia tựa như mặt trời và mặt trăng treo trên bầu trời, dù có chạy xa đến đâu, ánh mắt chết chóc đó vẫn gắt gao dõi theo.
"Tất cả các ngươi, biến mất đi!"
Giọng nói lạnh lẽo vô tình của Nero vang vọng. Trên bầu trời bỗng xuất hiện hàng trăm lỗ hổng khổng lồ. Gió bão từ một không gian dị nguyên nào đó xuyên qua những lỗ thủng ấy, xé tan mây mà đến. Chẳng mấy chốc, cả vùng đại lục rộng lớn đã bị bao phủ bởi một vực sâu cuồng phong vạn trượng, không thấy điểm tận cùng.
Sức gió hung tàn điên cuồng càn quét bốn phương tám hướng, trong nháy mắt xé toạc từng tầng mây, như hàng vạn lưỡi hái tử thần phá không mà tới, hoặc chém ngược lên trời cao, hoặc bổ xuống mặt đất và sông biển.
Cuồng phong bạo ngược dường như muốn xé rách cả không gian. Bất cứ nơi nào gió bão đi qua, khí lưu đều run rẩy kịch liệt, sinh vật vô tình lạc vào cũng tan thành tro bụi trong chớp mắt. Tầng bình lưu ở vài nơi bị phá hủy hoàn toàn, biến thành một vùng chân không xoáy tròn. Không khí như bị một thế lực vô hình không ngừng giày vò, cấu xé, khiến cho cả những vật chất cứng rắn nhất trong phạm vi ảnh hưởng cũng khó lòng chịu đựng nổi.
Từng cây đại thụ trăm năm, tưởng chừng gốc rễ đã hòa làm một với đất mẹ, lại bị quật tung lên như những mầm non yếu ớt. Những tòa nhà kiên cố giờ đây chẳng khác gì những mảnh lụa mỏng, bị vòi rồng khủng bố nuốt chửng, xé thành từng mảnh vụn. Biển cả và sông ngòi dậy sóng như có núi lửa sắp phun trào từ đáy vực, rung chuyển dữ dội. Hàng ngàn cột nước bị thần phong hút lên, tạo thành hàng trăm con rồng nước gầm rít. Khắp nơi đều là tai ương phong kiếp, không còn một chốn dung thân.
Những con người nhỏ bé bên trong lồng giam bão tố ấy dường như đã từ bỏ ý định bỏ chạy. Họ chỉ đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt thất thần nhìn lên bầu trời sắp sụp đổ. Có lẽ họ đã hiểu ra rằng, dù có chạy nhanh đến đâu, cũng không thể nào thoát khỏi kiếp nạn này!
Thế nhưng, ngay tại trung tâm của cấm chú diệt thế, hai thân ảnh nhỏ bé lại tựa sát vào nhau như một đôi tình nhân. Mặc cho sức mạnh hủy diệt đang đến gần, tâm trí họ dường như chẳng hề bận tâm, chỉ đơn giản là trao nhau ánh mắt. Đặc biệt là nữ tử tóc vàng với dáng người yêu kiều thướt tha kia, trong vài giây ngắn ngủi, nàng cảm thấy thời gian như ngưng đọng, muốn khắc ghi từng khoảnh khắc quý giá cuối cùng, muốn nhìn thật kỹ thế giới và người đàn ông trước mắt mình.
Trong đôi mắt và thế giới quan của nàng, vạn vật bỗng trở nên tĩnh lặng, êm đềm đến lạ thường...
Bất chợt...
"Xoẹt!~~~~"
Lucifer đột ngột dời mắt, cặp đồng tử ánh lên tia kim quang sắc lục. Toàn thân hắn tức thì tỏa ra vạn đạo bạch quang, thánh quang rực rỡ đến chói lòa. Sau lưng Lucifer, một đôi cánh vũ màu trắng chậm rãi bung ra, tựa như một vị Quang Minh Thần giáng thế, lộng lẫy và hùng vĩ đến tột cùng.
Vung đôi cánh vũ trắng muốt khổng lồ, Lucifer bao bọc Venus vào bên trong. Đúng lúc này, cơn gió cuồng bạo tột cùng hung hãn đập vào đôi cánh thiên sứ, vang lên những âm thanh va chạm dữ dội.
Lớp lông vũ trắng tinh khôi bao bọc kín kẽ, mặc cho thần phong hủy diệt gào thét cắn xé, đôi cánh thiên sứ vẫn không hề lay chuyển, và hai người bên trong cũng chẳng hề tổn thương.
Venus sững sờ chứng kiến tất cả, nàng kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt, á khẩu không thốt nên lời.
"Cút hết cho ta!"
Lucifer hét lớn, đôi cánh vung mạnh từ trong ra ngoài. Hàng vạn tia sáng tức thì bắn ra từ đôi cánh, rực rỡ như mặt trời mọc từ lòng đất, lao thẳng lên bầu trời. Mỗi một tia sáng lóe lên, đất trời lại nhấp nháy một luồng cường quang chói mắt, chúng tựa như hàng ngàn vạn đạo thần thương màu trắng xé toạc màn trời.
Hồn thai thiên sứ không ngừng truyền thần lực vào đôi cánh trắng, liên tục bổ sung quang nguyên tố cường đại, khiến mỗi đạo quang thương càng thêm cứng rắn và lớn mạnh. Tầng tầng lớp lớp tia sáng đan vào nhau như ánh sáng từ thiên đường, chỉ khác một điều, thiên đường lúc này lại ở dưới mặt đất, còn nhân gian hạ giới lại nằm trên đỉnh trời cao.
Cơn lốc diệt thế của Thần Phong mới vừa rồi còn đang hung hăng cắn xé, tìm cách nuốt chửng hai thân ảnh nhỏ bé, bỗng chốc bị từng tia sáng cường hãn xuyên thủng. Hàng triệu triệu phong nguyên tố vẫn gào thét tàn phá, nhưng kỳ lạ thay, chúng không thể nào thoát ra khỏi phạm vi của chiếc lồng giam khổng lồ được kết thành từ những tia sáng kia.
Nói cách khác, lồng giam cấm chú, giờ đây lại đang bị nhốt bên trong một... lồng giam khác!
Bên trong hàng trăm, hàng ngàn cơn lốc khổng lồ, cuồng phong bão táp hỗn loạn va đập. Uy áp cường đại này không chỉ nghiền nát vật chất hữu hình mà còn khiến không gian đứng trước nguy cơ sụp đổ, đủ sức hủy diệt một thành phố lớn, thậm chí có thể hủy diệt thân thể của sinh vật cấp Đế Vương. Vậy mà lúc này, nó lại chẳng khác gì một con mãnh thú hung tàn bị nhốt trong lồng quang, điên cuồng gào thét giãy giụa, cố gắng thu thập phong nguyên tố từ bốn phương trời để duy trì sức mạnh.
Nhìn cấm chú vô địch của mình bị khống chế không khác gì một ma pháp tầm thường, nội tâm Nero chấn động đến tột độ. Từ trước đến nay, khi cấm chú giáng lâm, hắn chỉ từng thấy kẻ địch dùng phòng ngự cường đại để chống đỡ, hoặc tìm cách thoát thân, chứ chưa từng thấy ai dùng một ma pháp khác để giam cầm lại cấm chú của đối phương. Cho đến khi tận mắt chứng kiến thánh quang lực lượng này, hắn mới cảm thấy mình nhỏ bé và hèn mọn biết bao.
"Ầm~~~~"
Trên không trung, cấm chú của Thần Phong giãy giụa đến cực hạn, rồi nổ tung như một quả bóng bị bơm quá căng. Không gian bên trong lồng quang chao đảo dữ dội trong vài giây.
Sau khi bùng phát toàn bộ năng lượng bản nguyên còn sót lại, phong nguyên tố cuối cùng cũng dần tan biến. Những con mắt hủy diệt trở nên ảm đạm rồi phai mờ, trả lại cho bầu trời một màu xanh thẳm nguyên bản.
"Đây... đây là..." Nero đột nhiên biến sắc, kinh hãi tột cùng. Hắn hoàn toàn ngây dại như vừa thấy thứ đáng sợ nhất trên đời, đôi mắt không tự chủ được mà dán chặt vào đôi cánh trắng muốt kia.
Tên tiểu tốt vô danh này, hắn không phải người thường.
Ma pháp kia... đôi cánh kia...
Hắn... hắn là Thiên Sứ của Thiên Quốc?!
"Để ta cho ngươi kiến thức thế nào mới gọi là Phong!" Lucifer cười gằn, ánh mắt khóa chặt lấy gã cấm chú pháp sư ngu dốt, tự cho mình là trời.
.....