Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 436: CHƯƠNG 436: PHONG LONG THIÊN TƯỜNG (CÂU CHUYỆN CỦA LUCIFER)

...

Lucifer nhẹ nhàng lơ lửng trên không, đôi chân rời khỏi mặt đất. Tay hắn vẫn buông thõng, không hề có bất kỳ cử động nào, nhưng đôi cánh vừa vung ra sau lưng giờ đây đã giương lên, sẵn sàng tấn công.

Luồng phong nguyên tố kinh hoàng bất chợt xáo động, cuộn trào rồi hội tụ về hai bên cánh của hắn mà chẳng hề có dấu hiệu báo trước.

“Phong Long Thiên Tường!”

Lucifer dứt khoát vỗ mạnh đôi cánh từ sau ra trước. Ngay lập tức, hai luồng gió xoáy gào thét lao ra. Thoạt nhìn, chúng có vẻ rất bình thường, nhưng ngay khoảnh khắc chúng xuất hiện, không gian bỗng run rẩy dữ dội. Chúng cứ thế bay vút lên trời, càng lên cao, phong tức càng trở nên cuồng bạo, khoảng cách giữa chúng càng thu hẹp, rồi dần dần giao thoa, quấn quýt lấy nhau thành một hình xoắn ốc khổng lồ.

Hai luồng gió lốc hòa quyện, dung hợp vào nhau rồi bùng lên một đạo thanh quang rực rỡ, huyễn hóa thành một con Phong Long khổng lồ, ngửa mặt lên trời rít gào, xé toạc không gian mà bay lên.

Thân thể Phong Long quét ra hàng ngàn luồng gió xoáy xung quanh, bầu trời nhất thời cuộn lên một lớp bụi mù dày đặc. Mọi vật thể vô tình bị cuốn vào bên trong đều bị nghiền nát, ngay cả tầng mây phía trên cũng như một sinh vật sống bị dọa sợ, vội vàng tan tác bốn phương tám hướng, tháo chạy lên chín tầng mây.

Tốc độ của nó nhanh đến cực điểm, chỉ trong chớp mắt đã lao đến gần vị trí của Nero.

Sắc mặt Nero càng thêm hoảng sợ, hắn nhìn chằm chằm vào con Phong Long đang một đường giết tới. Không chỉ tốc độ nhanh đến mức không tưởng, mà bên trong nó còn toát ra một luồng khí thế hủy diệt kinh thiên động địa.

Phong Long trông sống động như một con cự long thật sự, thân dài mấy trăm mét. Uy áp từ nó đôi lúc khiến kẻ địch quên mất rằng con cự long màu xanh này chỉ đơn thuần là ma pháp được chưởng khống mà thành. Giờ phút này, nó như có linh trí, đột ngột dang rộng đôi cánh, quẫy đuôi bay về phía Nero, gầm lên một tiếng rồi há to miệng ngoạm tới.

Nero nhất thời biến sắc, vội vã tung ra mấy trăm đạo Thần Phong Chi Liêm. Những lưỡi liềm gió sắc bén ấy lao đi, tựa như muốn chém đứt Phong Long thành nhiều khúc. Nhưng có vẻ như Nero vì quá sợ hãi mà đã quên mất một kiến thức sơ đẳng.

Hắn là một Cấm Chú Phong Hệ, lẽ nào lại không biết con Phong Long kia được tạo thành từ phong nguyên tố, hoàn toàn không phải sinh vật sống? Dù nó có bị chém thành hàng ngàn, hàng triệu mảnh, chỉ cần hấp thu phong nguyên tố trong thiên địa, nó sẽ lập tức phục hồi nguyên trạng.

Phong Long Thiên Tường, cuồng dã và bá đạo, tựa như rồng thiêng thăng thiên, trong chớp mắt đã khuấy động cả thiên giới. Bất kể là vật thể cường đại đến đâu, chỉ cần một cú vẫy đuôi đơn giản của nó, tất thảy đều bị sức mạnh hủy diệt của gió cuốn đi, nghiền nát thành tro bụi, hoàn toàn không còn nhận ra hình dạng.

Từng đợt chấn động không ngừng vang vọng giữa không trung, khiến bầu trời vặn vẹo một cách dữ dội. Phong Long uốn lượn bay múa, bên trong nó chứa đựng phong tức cực hạn, đôi cánh gió quét đến đâu đều tạo ra từng trận phong kiếp gào thét. Bầu trời dường như đã chạm đến giới hạn chịu đựng, mơ hồ xuất hiện vài vết rách không gian.

Phạm vi của Phong Long không tàn phá bừa bãi khắp thiên địa như Cấm Chú thông thường. Uy lực tuy ngập tràn bá đạo cuồng dã, nhưng chỉ tàn phá không gian trong phạm vi mà Lucifer chưởng khống.

Nero bị Phong Long cuốn lấy một hồi lâu, hắn đã dùng tất cả những kỹ năng mạnh nhất có thể để chống đỡ. Tuy nhiên, uy lực của con rồng không hề suy giảm theo thời gian hay do tác động ngoại lực, thậm chí còn gia tăng sức mạnh mỗi khi nó nuốt chửng phong tức do Nero phóng ra.

Thế mạnh nhất của Nero vẫn là Phong Hệ, các hệ khác của hắn so với một chiêu này của Lucifer thì yếu đến đáng thương. Nhưng lúc này, việc hắn vận dụng hệ chủ tu chẳng khác nào đang tiếp thêm sức mạnh cho Phong Long để nó áp đảo chính mình.

Từ mặt đất nhìn lên, khắp bầu trời chỉ thấy một màn khí lưu hỗn loạn mịt mù, âm thanh rít gào vang vọng khắp bốn phương tám hướng. Dù cố gắng căng mắt cũng chỉ có thể thấp thoáng nhìn thấy những luồng gió xoáy cuồn cuộn bao phủ khắp bầu trời, đôi khi còn lóe lên những tia loạn lưu chớp giật. Những luồng khí lưu này khi thì hội tụ, khi thì tản ra, xen lẫn những tiếng cuồng phong gào xé không dứt, tạo cho mọi người cảm giác như có một con quái vật kinh thiên động địa đang ẩn mình sau mấy tầng mây, hướng về nhân gian mà gầm thét, đe dọa.

Lucifer vốn không có ý định dương oai diễu võ, giết gà đâu cần dùng đến dao mổ trâu, hắn chỉ tung ra một ma pháp đơn giản như vậy mà thôi.

"Tán!" Lucifer nhẹ nhàng vận ý niệm. Phong Long nhất thời nổ tung, luồng phong tức cường đại bắn ra tứ phía, thổi bay tất cả những gì còn sót lại bên trong phạm vi ảnh hưởng của nó.

"Oành!"

"Aaaaaa!" Nero hét lên một tiếng thảm thiết, thân thể hắn cũng bị áp lực từ vụ nổ đánh bay đi, miệng phun ra một ngụm máu lớn, bộ khải giáp trên người cũng bị xé tan thành từng mảnh vụn. Toàn thân hắn bê bết máu tươi, chằng chịt những vết thương lớn nhỏ do bị phong tức cuồng bạo xé rách, ánh mắt vô hồn như một kẻ đã chết, thê thảm không thể tả.

Một kẻ mà Nero từng cho là vô danh tiểu tốt, không chỉ bình an vô sự thoát ra từ Cấm Chú của hắn, mà còn dễ dàng hóa giải nó chỉ bằng một cái vung cánh, rồi lại tạo ra một chiêu Phong Long Thiên Tường đánh hắn thừa sống thiếu chết, khiến hắn như một cái xác rơi tự do từ trên không trung. Cũng may mà thân thể hắn có khải giáp thế thân cực phẩm bảo vệ nên vẫn chưa đến mức tan xương nát thịt.

Vừa rồi, chính là Lucifer đã chừa lại cho hắn một mạng. Nếu như để Phong Long khuấy đảo thêm một lúc nữa, e rằng thân thể Nero cũng sẽ hòa làm một với đám bụi mù còn đang lơ lửng trong không khí kia.

Bản thân tu vi của Lucifer đã là một Cấm Chú Pháp Sư đỉnh cấp, nhưng khi Hồn Thiên Sứ của hắn khai mở, sức mạnh của hắn đã tăng lên không biết bao nhiêu lần. Một Cấm Chú phổ thông như Nero đứng trước mặt hắn, quả thực không cùng một đẳng cấp.

Vẻn vẹn một lần vung cánh, liền hóa giải Cấm Chú giáng lâm; một lần khép cánh, liền khiến Cấm Chú Pháp Sư chỉ còn lại nửa cái mạng. Mà suốt quá trình đó, hai cánh tay của Lucifer vẫn buông thõng, thậm chí một đầu ngón tay cũng không hề cử động.

"Ầm!"

Nero rơi sầm xuống mặt đất. Tuy nhiên, thể chất mạnh mẽ của một Cấm Chú Pháp Sư không đến mức khiến hắn rơi chết ở độ cao này. Hắn toàn thân không thể cử động, nhưng ý thức vẫn còn một tia mơ hồ. Hắn bất giác cảm nhận được vị thiên sứ có đôi cánh trắng thần thánh kia đang chậm rãi tiến về phía mình. Mặc dù khí chất thiên thần bên ngoài không lẫn vào đâu được, nhưng tận sâu bên trong lúc này lại toát lên một luồng sát khí lạnh lẽo đến cực điểm.

Toàn thân Nero chợt run lên, gương mặt tái nhợt hốt hoảng. Hắn rốt cục cũng đã hiểu ý nghĩa của câu hỏi "đã bao giờ ngươi cảm thấy hối hận".

Thật vậy, trong lòng hắn lúc này, không chỉ là hối hận, mà còn có cả sự kinh hãi và tuyệt vọng đang lan tràn trên từng tấc da thịt.

Hắn đã chọc vào một kẻ tuyệt đối không nên động vào rồi!

Ngay từ khi Cấm Chú của hắn bị đánh tan, hắn đã nhận ra thứ ma pháp này không thể nào do con người chưởng khống. Quang nguyên tố từ trước đến nay chưa từng có ai thao túng được chúng, ngoại trừ Pháp Thần trong truyền thuyết.

Lực lượng này, đôi thánh dực này... nhất định là một trong những người đứng đầu thế giới – Đại Thiên Sứ của Thiên Quốc.

"Van... cầu ngài, tha... cho ta..." Nero lúc này đã lấy lại được một chút tỉnh táo, hơi thở hổn hển cố gắng thốt ra từng chữ, như thể sợ Lucifer không nghe thấy lời hắn nói.

"Ta tha cho ngươi? Vậy ai tha cho bọn họ?" Lucifer nở một nụ cười không có nửa điểm hơi ấm.

"Xin ngài, ta... thật sự không nhận ra ngài là Đại Thiên Sứ chí cao vô thượng... nếu biết, ta có chết ngàn vạn lần... cũng không dám mạo phạm, xin... hãy ban cho kẻ ngu dốt này... một cơ hội!"

"Ta vừa nãy chẳng phải đã cho ngươi cơ hội rồi sao?" Lời lẽ của Lucifer vô cùng tàn nhẫn.

Nero kinh hãi biến sắc. Hắn sợ hãi đến nỗi hai mắt cũng không dám hé mở, nhưng càng nhắm chặt, đôi tai lại càng nghe rõ tiếng bước chân đang từng bước tiến lại gần. Vào thời khắc này, người kia dù là thiên sứ hay tử thần cũng đều khiến một kẻ phàm nhân như hắn cảm thấy không rét mà run, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

Lucifer liếc nhìn mảnh đất vừa bị tàn phá. Mặc dù mọi thứ không bị hủy diệt trên diện rộng, nhưng Cấm Chú chung quy vẫn là Cấm Chú, thần lực của Lucifer vẫn không thể hoàn toàn triệt tiêu được sức hủy diệt tự nhiên của nó. Cũng chẳng biết đã có bao nhiêu rừng cây, nhà cửa bị tàn phá, đã có bao nhiêu người thương vong. Chỉ thấy một mảnh tang thương và hỗn loạn, những người còn sống sót đang chật vật chạy trốn, một số khác lại vô vọng đào bới trong đống gạch vụn để tìm kiếm người thân, lại có tiếng trẻ con nức nở, tiếng góa phụ ai oán giữa đất trời bơ vơ.

Cấm Chú. Lượng tài nguyên để bồi dưỡng ra một Cấm Chú Pháp Sư tương đương với việc kiến tạo cả một thành thị, đủ để cho hàng vạn người có được một quê hương, một nơi an cư lạc nghiệp. Thế mà giờ đây, có kẻ lại dùng chính lực lượng đó để hủy diệt thiên nhiên, sinh mệnh, và mảnh đất sinh cơ cuối cùng của họ.

Loài người, giai cấp thống trị, rốt cuộc đã mục nát đến mức nào?

"Đủ rồi, Lucifer!" Đột nhiên, một giọng nữ trong trẻo mà nghiêm nghị vang vọng từ không trung.

Một dòng thác ánh sáng trắng thuần khiết từ trên cao rót xuống, thắp sáng cả một góc trời. Thân ảnh một vị nữ tử liền hiện ra bên trong dòng thác ánh sáng. Hai bên trái phải của nàng đồng thời xuất hiện hai người khác, cũng tỏa ra khí tức thần thánh vô cùng uy nghiêm và cường đại, chậm rãi lơ lửng hạ xuống.

Mà Nero vừa nhìn thấy ba người này, thân thể dù đau nhức không chịu nổi cũng không biết vì sao tâm tình hắn bỗng trở nên tốt hơn một chút, còn thở phào một cái như vừa trút đi được gánh nặng.

"Gabriel? Ngươi cũng muốn can dự vào chuyện của ta sao?" Lucifer quét mắt qua cả ba người, ôn tồn nói.

.....

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!