Virtus's Reader
Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản

Chương 437: CHƯƠNG 437: GIƯƠNG CUNG BẠT KIẾM

...

Ngoại ô phía bắc thành Rome trở nên yên tĩnh đến lạ thường, chỉ còn lại một vùng làng mạc xơ xác tiêu điều. Tuy cuồng phong chớp giật, không gian rách toạc và hạo kiếp kinh hoàng đã qua đi, nhưng khoảnh khắc chuyển giao giữa ngày và đêm cũng dần đi đến hồi kết. Những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn rồi cũng phải lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Thời khắc sau đại nạn như thế này thật sự khiến lòng người trĩu nặng. Ai cũng chỉ mong thời gian trôi thật nhanh để sớm đến ngày mai, để khi mở mắt tỉnh dậy, có thể tự lừa dối rằng cơn bão hủy diệt treo trên đỉnh đầu ngày hôm qua chỉ là một cơn ác mộng đáng sợ. Sau khi thức giấc, tất cả sẽ chỉ còn là một buổi bình minh ấm áp, với ánh nắng rực rỡ chiếu qua từng khung cửa sổ, báo hiệu thời khắc bình yên lại một lần nữa theo vầng thái dương trở về mảnh đất này.

Thế nhưng hôm nay không giống mọi ngày, bóng đêm đang kéo đến nhưng thiên địa lại không vì thế mà chìm vào u tối. Bởi vì hào quang tỏa ra từ quang thác trên trời vẫn không ngừng rọi xuống đại địa, tựa như thiên đường mở cổng, thả xuống một chiếc thang ánh sáng để các vị thần giáng lâm nhân gian.

Thần quang này sáng chói là thế, thánh khiết là thế, nhưng liệu có bao nhiêu người sẽ cảm nhận được sự bình yên giống như ánh bình minh từng mang lại?

Cơn mưa lưu tinh vàng rực làm nổi bật cả một góc trời. Một trong ba người vừa xuất hiện từ quang thác thần thánh chính là Đại Thiên sứ trưởng Gabriel, và hai người đi cùng cũng đều là Đại thiên sứ của Thiên Quốc!

Một nữ tử đã ngoài ba mươi, nhưng gương mặt và vóc dáng vẫn trẻ trung như thiếu nữ đôi mươi. Nàng khoác lên mình bộ thánh y màu bạch kim, mái tóc hồng nhạt buông xõa ngang vai, nổi bật là đôi mắt màu tím thế gian hiếm có. Hai tay nàng đang ôm trọn một quyển Thánh Thư vàng rực, gương mặt phúc hậu hiền hòa, trông thuần khiết như một vị nữ thần đến từ thiên giới.

Nàng là một trong những Đại Thiên sứ trưởng của Thiên Quốc, cùng với Michael và Lucifer được xưng là tam đại thiên thần quyền lực nhất, là biểu tượng của trí tuệ, khí chất và bản lĩnh siêu phàm thoát tục. Bất kể thời đại này có trọng nam khinh nữ đến đâu, cũng không một ai dám có nửa điểm khinh nhờn đối với nàng.

Nàng sở hữu một trong những thần vật cường đại nhất mà Pháp Thần từng nắm giữ – Thánh Thư. Những lời răn của Thiên Phụ, những pháp môn chí cao đều được ghi lại bên trong đó.

Đứng bên phải nàng là Đại thiên sứ Ariel, một nam tử thuần Âu Châu với mắt xanh, mũi ưng, tóc vàng. Bộ pháp bào hoàng kim càng tôn lên vẻ cao quý của một kẻ đứng trên đỉnh thế giới. Chỉ xét riêng vẻ ngoài, nếu hắn không phải thiên sứ thì cũng là một cường giả trong giới quý tộc, không sai vào đâu được.

Người còn lại là Metatron. Vị Đại thiên sứ này có khí chất hoàn toàn trái ngược với Ariel. Hắn mặc một bộ cổ phục màu nâu giản dị, đặc trưng của nền văn minh La Mã. Đôi mắt đen sâu hun hút tỏa ra ánh nhìn bình thản với mọi sự trên đời, cử chỉ luôn toát lên vẻ nhún nhường và kính trọng người đối diện. Có người nói rằng hắn là một trong số hiếm hoi không sinh ra ở Thiên Quốc, mà dựa vào chính bản lĩnh và công đức của mình để phấn đấu trở thành thiên sứ chí cao, nắm giữ nhiệm vụ ghi chép lại mọi sự kiện xảy ra trên thế giới này.

"Nàng lùi lại phía sau ta, đừng nói gì cả!" Lucifer nói với Venus.

"Vâng..." Venus lúc này vẫn chưa hết bàng hoàng trước những sự việc khó tin liên tiếp xảy ra. Nàng dịu ngoan như một con mèo nhỏ, khép nép sau lưng Lucifer, tâm trạng phức tạp chưa từng có.

"Thế nào, Gabriel? Ngươi không phải đến đây chỉ để ôn chuyện với ta đấy chứ?" Lucifer đưa mắt nhìn Gabriel, nở một nụ cười.

"Chúng ta không có hứng thú với hành động của ngươi, bất quá..." Đại thiên sứ Ariel đứng bên cạnh lên tiếng.

"Ta chưa hỏi đến ngươi!" Lucifer cắt ngang lời Ariel.

Ariel nhíu mày, nhưng cũng không nói thêm gì, nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thản ban đầu.

"Được rồi, Lucifer, chúng ta hãy chấm dứt việc này ở đây. Ta không muốn thấy thêm bất cứ tổn thất nhân mạng nào nữa!" Gabriel ôn tồn nói.

"Được, đợi ta xử lý xong gã kia, chúng ta đường ai nấy đi, việc ai nấy làm!" Lucifer nhàn nhạt đáp.

"Ngươi không cần phải giết hắn, dù sao hắn cũng chỉ làm theo phận sự của mình." Gabriel vẫn kiên trì khuyên giải.

"Ngươi nói ra lời này khiến ta có chút thất vọng đấy. Từ lúc nào việc bất chấp dùng cấm chú để hủy diệt người vô tội lại được xem là phận sự?" Lucifer chất vấn.

"Dù sao ngươi cũng đã ngăn chặn được thương vong trên diện rộng, chúng ta sẽ thẩm tra tội trạng của gã kia, sai đến đâu xử đến đấy. Còn nữa, nữ nhân kia cũng phải đi theo chúng ta, nàng cần phải chịu trách nhiệm cho tai họa ở đấu trường!" Gabriel vẫn kiên định với quan điểm của mình.

"Các ngươi có thể mang đi bất cứ ai, trừ nàng." Ánh mắt Lucifer quả quyết, hắn cười nhạt.

"Thưa ngài Lucifer, chúng ta đều là thiên sứ, đều có nguyên tắc của riêng mình, xin ngài đừng làm khó chúng ta!" Đại thiên sứ Metatron, người từ đầu đến cuối vẫn im lặng, đột nhiên mở miệng.

"Ta chính là nguyên tắc. Ngươi muốn tuân thủ nguyên tắc, vậy thì cứ làm theo ta là được, sẽ rất dễ dàng." Lucifer không vừa lòng đáp trả.

"Ngươi đi quá xa rồi, Lucifer! Ngươi đây là biết sai mà vẫn cố làm sao?" Ariel không nhịn được nữa.

"Nếu ta không phân định được đúng sai, thì kẻ được chọn làm Đại Thiên sứ trưởng năm xưa đã là ngươi, chứ không phải ta!" Lucifer nói với hàm ý sâu xa.

"Ngươi..."

Ariel nhíu mày, nhận ra ý tứ trong câu nói kia. Tay hắn bất giác siết lại, cố gắng kìm nén lửa giận.

"Các ngươi từ đầu đến cuối không hề điều tra tìm hiểu, chỉ khoanh tay đứng nhìn một kẻ lạm quyền xử quyết nàng, vậy lấy tư cách gì để phán xét đúng sai?" Lucifer lạnh lùng nói.

Kể từ lúc nghe Gabriel nói câu kia, Lucifer đã không còn muốn tranh luận thêm với họ nữa. Cái gì mà sai đến đâu xử đến đấy? Nếu cấm chú kia được thả xuống, liệu một trong ba người các ngươi có xuất hiện để ngăn cản không?

Không hề, tuyệt đối không. Nếu Lucifer không làm gì, bọn họ cũng sẽ vờ như không thấy. Dù cho vô số người phải chết, bọn họ cũng sẽ tỏ ra không hề hay biết.

Các người không muốn ngăn chặn tội ác, giờ lại xuất hiện đòi mang kẻ phạm tội đi xét xử, đây là đang đùa với ta sao?

"Ta sẽ mang nàng đi, tự ta sẽ điều tra và đưa ra kết luận. Các ngươi không cần phải phí tâm!" Ngữ khí của Lucifer trở nên nặng nề, khí tràng trên người cũng đột nhiên tăng vọt, khiến cho mọi người trong một khắc cảm thấy hô hấp có chút khó khăn.

"Hôm nay dù muốn hay không, chúng ta cũng phải đưa người về xét xử, trắng đen rồi sẽ được làm rõ. Hiện tại, không ai được cản trở thiên sứ chấp pháp!" Giọng điệu của Gabriel trở nên nghiêm nghị, đôi mắt màu tím của nàng đột nhiên biến ảo. Sau lưng nàng, thánh quang rực rỡ bùng phát, theo sau là tám đôi cánh đồng thời mở rộng, phô bày uy nghiêm của một Đại thiên sứ chấp chưởng, vô cùng khoa trương, vô cùng bất phàm.

Nàng dĩ nhiên là một thiên sứ đã đạt đến cấp bậc chỉ có trong truyền thuyết, một Sí Thiên Sứ mười sáu cánh!

Gabriel vung tay, tung Thánh Thư bay vút lên không trung. Quyển sách lơ lửng giữa trời bỗng nhiên mở ra một phần ba số trang, hàng vạn tia sáng từ những hoa văn bên trong tuôn ra hội tụ, hình thành một bức tường kết giới dựng đứng trải dài mấy chục cây số, ngăn cách khu vực họ đang đứng với thành thị và làng mạc. Sẽ không còn bất kỳ pháp thuật nào có thể oanh tạc vào những khu dân cư kia nữa.

"Tốt! Hôm nay ta cũng muốn xem thử, rốt cục ngươi mạnh hơn Michael bao nhiêu!" Lucifer cười gằn. Hắn không hề bật lên đôi cánh thiên sứ của mình, ánh mắt lại có vài phần hiếu kỳ nhìn Gabriel chăm chú.

Hai vị Đại thiên sứ Metatron và Ariel cũng đồng thời giương lên mười bốn cánh thiên sứ, sẵn sàng cùng Gabriel tác chiến.

Thánh quang và chiến ý ngập trời, dòng sông Tiber vừa mới yên tĩnh chưa được bao lâu, mặt nước lại bắt đầu lăn tăn gợn sóng. Hình ảnh phản chiếu dưới mặt nước tựa như một dải ngân hà lấp lánh ánh vàng rực rỡ. Không gian xung quanh dường như lại sắp phải đón nhận một trận rung chuyển mãnh liệt chưa từng có.

"Thiên sứ chưởng quản nhân gian tại sao lại muốn đánh nhau? Miệng thì nói quy tắc nhưng lại muốn dùng sức mạnh để áp đặt quy tắc, vậy thì thế giới này có khác gì mãi mãi chìm trong thời kỳ dã man, cá lớn nuốt cá bé sao!" Cả hai bên còn đang giương cung bạt kiếm, bỗng nhiên một thanh âm trào phúng từ phía xa xa vọng lại...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!